175 từ
Trước đây Trình Bác Diễn từng nói, những thứ quan trọng hơn anh không dám tùy tiện nói ra.Hạng Tây biết anh đang ám chỉ đến cái gì, cũng biết anh không dám tùy tiện nói ra là tại vì sao.Hiện tại, đột nhiên nghe được Trình Bác Diễn ghé vào tai mình nói ra những lời ấy, cậu ôm lấy túi của mình cả người đều mờ mịt.Cửa thang máy mở ra, ở trong có một bác gái đi mua đồ ăn trở về, chào hỏi với Trình Bác Diễn, lúc Trình Bác Diễn vào thang máy rồi, cậu vẫn còn đứng ở cửa cứ như mất hồn."Bị trễ mất rồi." Trình Bác Diễn đưa tay kéo cậu vào trong thang máy: "Em nghĩ gì vậy?""Anh vừa nói cái gì cơ?" Hạng Tây quay đầu nhìn anh: "Nói cái gì?""Không phải là em không nghe rõ đấy chứ?" Trình Bác Diễn cũng nhìn cậu: "Lời buồn nôn như vậy anh phải đấu tranh tư tưởng cả một đêm mới nói ra khỏi miệng được..."