198 từ
Trong nháy mắt Hồ Hải nói ra câu kia, Hạng Tây cảm giác tựa như có sấm chớp giữa ngày hè, rồi nó lại đột ngột đánh xuống người cậu, đùng một tiếng. Cậu ngay lập tức cứng người lại trên ghế, như không thở nổi nữa, nỗi buồn lan tràn đến hoảng hốt. Vào sinh nhật ba tuổi. Em trai Hồ Hải bị lác mất lúc ba tuổi. Đứa nhỏ ba tuổi đã có thể đi có thể nói, chứ không còn là một đứa trẻ nhỏ xíu còn bọc trong khăn. Cũng sẽ không còn lại chút ký ức nào giống như cậu …… Không phải. Không phải là em trai của Hồ Hải. Cậu không phải là em trai của Hồ Hải. Thật ra đáp án này cũng không ngoài ý muốn. Cậu vẫn luôn tự nhắc nhở chính mình trong lòng, đây chỉ là một khả năng thôi, có thể phải cũng có thể không. Nhưng có lẽ bởi vì đã mong chờ cha mẹ, người nhà quá lâu rồi, việc còn chưa khoe được mảnh ngọc mặt dây chuyền ra cũng đã chẳng còn ý nghĩa, khiến cậu có phần không chịu nổi.