167 từ
Cứ tưởng tượng đến Tống Nhất và Lâm Hách ngồi trong phòng, Hạng Tây đã cảm thấy trong lòng an ổn hơn nhiều, không còn lo lắng như lúc đầu nữa. Ngoài hai người kia, trong phòng cũng không có mấy người, tốt lắm, chỉ hy vọng sau khi thầy xuống đừng có thêm nhiều người tới là được. “Cậu muốn nghe khúc nào?" Hồ Hải ngồi ở một bên hỏi, đàn của anh ta đã được đưa vào phòng biểu diễn. “Em? Em có hiểu gì đâu, bình thường anh đàn cái gì em cũng không biết mà." Hạng Tây nhìn qua Lục lão, không biết ông ấy đang nhỏ giọng nói gì đó với Bành Vân Phàm: “Lát nữa thầy xong thì anh..." “Cậu lên trước." Hồ Hải nhắc nhở cậu. “Dạ?” Hạng Tây sửng sốt, đột nhiên nhớ tới lúc trước đúng là nói như vậy, nhưng sau khi đi vào đây trong đầu cậu toàn nghĩ đến việc đi theo sau Lục lão...