173 từ
Sáng sớm Hạng Tây vẫn còn đang quay cuồng trong mộng đẹp, di động đã reo lên, cậu mở mơ màng màng trở mình, mắt mở ra một khe nhỏ, chẳng muốn rời giường nhận điện thoại. Điện thoại lại reo lên vài tiếng, Trình Bác Diễn đi từ bên ngoài vào, cầm lấy điện thoại của cậu nhìn xuống, do dự định nhận điện giúp cậu, nhưng cuối cùng vẫn đưa vào tay cậu: "Là... đàn anh của em." “Ưm?” Hạng Tây mơ mơ màng màng lên tiếng. “Điện thoại đàn anh của em." Trình Bác Diễn nói lại một lần, sau đó xoay người ra khỏi phòng ngủ, “Mới sáng sớm…” Đúng vậy, mới sáng sớm thôi mà, Hạng Tây mắt hoa mắt mờ nhìn màn hình, rồi nhấn nghe: "Alo?" “Còn chưa dậy hả?" Giọng của Hồ Hải truyền tới, nghe rất có tinh thần, cứ như đã thức dậy từ hai giờ trước rồi. “Mới mấy giờ mà?" Hạng Tây lẩm bẩm một câu: “Có việc gì vậy ạ?”