Tiếng thước dây sột soạt kéo qua vòng eo khiến Lan nín thở. Cô nhìn chằm chằm vào tấm gương lớn trong tiệm áo cưới sang trọng bậc nhất thành phố, nơi hình ảnh một cô gái với gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi đang hiện ra.
— "Lại tăng thêm 0.5 cm rồi sao?" – Giọng Lan thảng thốt, pha chút run rẩy.
Nhân viên tư vấn khéo léo mỉm cười, đôi bàn tay đeo găng trắng vuốt lại nếp vải ren tinh xảo trên chiếc váy đuôi cá trắng tinh khôi. — "Chị Lan đừng lo quá, chắc do hôm qua chị uống hơi nhiều nước thôi. Nhưng mẫu váy này ôm sát từng milimet, nếu muốn lên hình hoàn hảo nhất vào tháng sau, chúng ta vẫn nên duy trì số đo cũ ạ."
"Hoàn hảo". Hai chữ đó như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Lan. Đám cưới của cô và Minh không chỉ là một buổi lễ, nó là một sự kiện truyền thông, là cái kết viên mãn mà hàng vạn người theo dõi trang cá nhân của cô đang mong chờ. Minh là một Giám đốc Marketing thành đạt, lịch lãm, còn cô là một Blogger thời trang luôn xuất hiện với vẻ ngoài không tì vết. Họ là cặp đôi vàng, là hình mẫu của sự thành công và hạnh phúc.
Nhưng chỉ Lan biết, bên dưới lớp ren đắt tiền kia là một cơ thể đang kiệt sức vì những bữa ăn chỉ có salad và ức gà luộc.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tin nhắn từ Minh: "Anh bận họp muộn, tối nay không qua ăn cơm được. Em nhớ đi tập nhé, chúng ta đã đóng gói VIP ở trung tâm rồi, đừng lãng phí."
Lan siết chặt chiếc điện thoại. Vẫn là Minh, luôn đúng mực, luôn thực tế, và luôn... xa cách. Anh quan tâm đến việc cô có "xứng" với bộ Tuxedo của anh trong ngày cưới hơn là việc cô đã thức trắng đêm vì lo lắng. Sự quan tâm của anh giống như một bản kế hoạch kinh doanh, đầy đủ các hạng mục nhưng thiếu đi hơi ấm.
Tối đó, Lan một mình lái xe đến trung tâm Fitness cao cấp nằm trên tầng thượng của một tòa nhà chọc trời. Không gian ở đây nồng nặc mùi của sự giàu sang, mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi kim loại của máy móc.
Lan bước vào phòng thay đồ, trút bỏ bộ đồ công sở gò bó để khoác lên mình bộ đồ tập thun lạnh màu đen huyền bí. Chiếc áo bra sport khoét sâu để lộ xương quai xanh thanh mảnh và vòng eo mà cô hằng đêm khao khát phải nhỏ hơn nữa. Cô đứng trước gương, buộc cao mái tóc đuôi ngựa, cố gắng tìm lại chút tự tin nhưng chỉ thấy một ánh mắt trống rỗng.
Bước ra khu vực tập luyện, Lan thấy Minh đã ở đó từ lúc nào. Anh đang đứng cạnh một chiếc máy chạy bộ, vẫn đeo chiếc đồng hồ thông minh đo nhịp tim, gương mặt trí thức ẩn sau cặp kính cận đầy nghiêm nghị.
— "Em đến rồi à? Tập trung vào bài tập đi, huấn luyện viên của em đang đợi đấy." – Minh nói mà không nhìn cô, mắt anh vẫn dán vào biểu đồ nhịp tim trên màn hình máy chạy.
Lan khẽ thở dài, bước về phía khu vực tạ tay, nơi một người đàn ông đang đứng đợi sẵn. Đó là Hoàng – PT hạng Gold mà trung tâm đã chỉ định riêng cho cô. Khác hẳn với vẻ gầy gò, trí thức của Minh, Hoàng như một bức tượng đồng đen tạc từ những khối cơ bắp cuồn cuộn. Anh mặc chiếc áo ba lỗ khoét nách rộng, để lộ những bó cơ vai săn chắc và làn da rám nắng nhễ nhại mồ hôi.
— "Chào chị Lan. Sẵn sàng cho buổi đốt cháy calo hôm nay chưa?" – Giọng Hoàng trầm đục, vang lên ngay sát bên tai cô.
Lan hơi giật mình, cô cảm nhận được một luồng nhiệt năng tỏa ra từ người đàn ông này. Ánh mắt Hoàng không hề né tránh, anh nhìn thẳng vào cô, một cái nhìn trực diện, nóng bỏng như muốn xuyên thấu qua lớp vải mỏng manh của bộ đồ tập.
— "Hôm nay chúng ta sẽ tập mông và đùi nhé. Tư thế Squat của chị cần phải chỉnh lại một chút."
Hoàng bước đến sau lưng Lan khi cô bắt đầu hạ thấp trọng tâm. Lan cố gắng tập trung vào hơi thở, nhưng sự hiện diện của Hoàng ở phía sau khiến cô bồn chồn lạ thường.
— "Ưỡn ngực lên, hạ thấp trọng tâm xuống nữa..." – Hoàng thì thầm.
Bất chợt, Lan cảm thấy một bàn tay thô ráp, nóng hổi đặt lên vùng thắt lưng của mình. Những ngón tay của anh ấn nhẹ, nắn chỉnh độ cong của cột sống cô. Cảm giác từ lòng bàn tay chai sần vì cầm tạ lâu ngày của Hoàng truyền qua lớp áo mỏng, chạm trực tiếp vào da thịt Lan khiến cô khẽ run lên. Một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng, làm nhịp tim cô tăng vọt không phải vì mệt, mà vì một sự kích thích bản năng mà cô chưa từng trải qua với Minh.
— "Tốt lắm... Giữ nguyên tư thế đó." – Hoàng hạ thấp giọng, hơi thở của anh phả vào gáy cô, nồng nặc mùi hoóc-môn nam tính hoang dại.
Từ phía xa, Minh vẫn mải mê với những bước chạy đều đặn trên máy, tai nghe bít bùng, hoàn toàn tách biệt với thế giới xung quanh. Anh không hề hay biết rằng, ngay trong không gian hào nhoáng này, lý trí của người vợ sắp cưới của mình đang bắt đầu bị lung lay bởi một cái chạm tay đầy ẩn ý.
Lan nhìn vào tấm gương lớn trước mặt. Cô thấy mình đang khuỵu chân, đôi môi khẽ mở, gương mặt đỏ bừng. Và phía sau cô, người đàn ông lạ mặt kia đang mỉm cười – một nụ cười của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi lý tưởng.
Calo đang cháy, và có lẽ, cả sự thủy chung cũng bắt đầu nhen nhóm những đốm lửa đầu tiên.