Trước Khi Niêm Phong
12:03:14
Mưa Quý Châu như một tấm rèm xám xịt, dai dẳng. Bên ngoài cửa kính cường lực dày 15 centimet của đài quan sát, thế giới là một màu xanh lục bão hòa, ẩm ướt của khu bảo tồn thiên nhiên. Nhưng bên trong, không khí hoàn hảo.
Chính xác là 20.9% Oxy, 78.0% Nitơ, 0.9% Argon, và một lượng CO2 được kiểm soát ở mức 415 ppm. Hoàn hảo.
Tiến sĩ Phương Tấn hít một hơi thật sâu, như thể đang nếm thử thành quả của mình. Không khí có vị kim loại nhẹ, mùi của nhựa vô trùng và đất trồng đã được tiệt khuẩn. Đó là mùi của tương lai. Mùi của "Dự Án Hằng Tinh".
Ông ta đứng trong Phòng Điều Khiển Trung Tâm—trái tim của Mái Vòm. Xung quanh ông, các màn hình hiển thị hàng nghìn chỉ số: độ pH của nước tái chế, tốc độ quang hợp của khu rừng mưa nhiệt đới mini, trạng thái tâm lý của bảy người còn lại.
"Tiến sĩ Phương," một giọng nói ngập ngừng vang lên từ loa liên lạc. Đó là An Nhi, chuyên gia tâm lý của dự án. "Chỉ số căng thẳng của Thủy thủ đoàn 3 (Tiến) và 7 (Vũ) đang cao hơn 15% so với mức cơ bản. Tôi đề nghị một buổi tư vấn nhóm ngắn trước khi niêm phong."
Phương Tấn thậm chí không quay lại nhìn camera. Ông lướt ngón tay trên một bảng điều khiển cảm ứng. "Yêu cầu bị từ chối, An Nhi. Một chút căng thẳng là chất xúc tác cho hiệu suất. Họ là những nhà khoaht học hàng đầu, không phải trẻ mẫu giáo. Kiểm tra lại dữ liệu tâm lý của cô đi. Hết."
Ông tắt kênh liên lạc, để lại sự im lặng.
Độc đoán. Đó là từ mà họ dùng để mô tả ông. Nhưng sự vĩ đại không được xây dựng bằng sự đồng thuận. "Mái Vòm Hằng Tinh" là của ông. Ông đã dành 10 năm cuộc đời, hy sinh hôn nhân, và gạt bỏ ít nhất ba đồng nghiệp tài năng (nhưng thiển cận) để biến công trình trị giá 5 tỷ đô la này thành hiện thực.
Đây không chỉ là mô phỏng một thuộc địa trên Sao Hỏa. Đây là một thế giới mới, và ông là Thượng đế của nó.
Trong 6 giờ nữa, lúc 18:00, cánh cửa không khí bằng thép titan cuối cùng sẽ đóng lại. Trong 365 ngày tiếp theo, tám người họ—Thủy thủ đoàn Hằng Tinh—sẽ sống hoàn toàn tách biệt với Trái Đất. Không gì đi vào. Không gì đi ra.
17:28:50
"Tất cả Thủy thủ đoàn, vào vị trí niêm phong cuối cùng," giọng nói của Phương Tấn vang lên khắp Mái Vòm—từ khu nông nghiệp nơi Tiến sĩ Thực vật học Lý Văn đang kiểm tra các giàn khoai tây, đến phòng máy chủ AI nơi Kỹ sư Trí Tuệ Nhân Tạo, Lâm Vũ, đang thì thầm với cỗ máy của mình.
Bảy nhà khoa học còn lại đã ổn định trong các phòng thí nghiệm hoặc khu vực cá nhân của họ. Camera an ninh—mỗi góc quay được giám sát bởi cả Phương Tấn và trụ sở Tập đoàn Trí Tuệ Tương Lai ở Thượng Hải—xác nhận điều đó.
Lý Văn (Thực vật học): Đang sắp xếp ống nghiệm trong phòng Nông nghiệp.
An Nhi (Tâm lý học): Đang ngồi thiền trong khu sinh hoạt chung.
Trần Tiến (Kỹ sư trưởng): Đang thực hiện chẩn đoán hệ thống tại Trạm Kỹ thuật Phụ.
Bác sĩ Bạch (Y học & Sinh học): Đang niêm phong các mẫu máu cuối cùng trong Bệnh xá.
Minh Tuấn (Nhà địa chất): Đang kiểm tra thiết bị khoan mô phỏng trong Khu Mỏ.
Lâm Vũ (Kỹ sư AI): Đang đeo tai nghe, gõ phím liên tục trong Phòng Máy chủ.
Hạ Vy (Nhà hóa học): Đang hiệu chuẩn máy phân tích quang phổ trong Phòng Thí nghiệm Hóa.
Tất cả đều có alibi. Hoàn hảo.
17:30:00
Phương Tấn đứng một mình trong Phòng Điều Khiển Trung Tâm. Ông nhấn nút "Khởi tạo Niêm Phong Giai đoạn Cuối".
Rè...
Cánh cửa thép nặng nề trượt ngang, và với một tiếng rít mạnh mẽ của thủy lực, nó tự khóa lại. Hệ thống sinh trắc học hiện lên màu xanh lá: "ĐÃ KHÓA. CHỦ QUYỀN: PHƯƠNG TẤN. KHÔNG THỂ GHI ĐÈ TỪ BÊN NGOÀI."
Ông ta đang ở trong căn phòng an toàn nhất hành tinh. Chỉ có vân tay và võng mạc của ông mới có thể mở được nó.
Ông ngồi xuống ghế chỉ huy, chuẩn bị giám sát 30 phút cuối cùng của quá trình cân bằng áp suất. Ông nhìn lướt qua các chỉ số không khí trong phòng điều khiển. Mọi thứ đều ổn định.
17:31:15
Một tiếng bíp nhỏ vang lên. Một cảnh báo mà ông chưa từng thấy trước đây.
HỆ THỐNG LỌC KHÍ TRUNG TÂM: CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ THANH TRỪNG KHẨN CẤP.
"Cái gì?" Phương Tấn nhíu mày. Ông không ra lệnh đó. Ông cố gắng hủy bỏ.
TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI. YÊU CẦU QUYỀN QUẢN TRỊ CẤP CAO.
"Ta chính là quản trị cấp cao!" ông gầm lên.
Ông nghe thấy. Một tiếng rít rất khẽ, không phải là tiếng không khí vào, mà là tiếng không khí... bị hút ra. Đồng thời, một tiếng rít khác từ lỗ thông hơi đối diện.
Ông nhìn vào đồng hồ đo Oxy trên tường.
20.9% ... 19.5% ... 18.0%
Cổ họng ông bắt đầu ngứa. Một cảm giác hoảng hốt lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ai đó đang rút Oxy ra và bơm Nitơ vào.
"Dừng lại! Mở cửa!" Ông lao về phía cửa, áp tay và mắt vào máy quét.
LỖI SINH TRẮC HỌC. HỆ THỐNG ĐANG TRONG CHU TRÌNH THANH TRỪNG. CỬA BỊ KHÓA AN TOÀN.
17.2%
Không khí trở nên mỏng một cách đáng sợ. Ông thở hổn hển, nhưng phổi ông không nhận được gì. Đó là sự tra tấn của việc chết đuối trên cạn.
15.8%
Ông loạng choạng quay lại bàn điều khiển, cố gắng đập vỡ kính. Vô ích. Kính cường lực được thiết kế để chống lại các vụ nổ nhỏ.
12.1%
Đầu gối ông khuỵu xuống. Ông nhìn chằm chằm vào camera an ninh ở góc phòng, ánh mắt đầy kinh hoàng và không thể tin được. Ông đang cố nói điều gì đó, nhưng không có đủ Oxy để tạo ra âm thanh.
8.0%
Thế giới của ông thu hẹp lại thành một đường hầm tối đen. Hình ảnh cuối cùng ông thấy là ánh sáng xanh lục hoàn hảo của các chỉ số hệ thống, báo cáo rằng mọi thứ trong Mái Vòm đang hoạt động... hoàn hảo.
Tiến sĩ Phương Tấn gục xuống sàn.
18:01:00
Khi bộ đếm giờ của Mái Vòm báo hiệu "NIÊM PHONG HOÀN TẤT", một báo động khác—một báo động im lặng—đã được gửi đến văn phòng của Giám đốc điều hành Tập đoàn Trí Tuệ Tương Lai tại Thượng Hải.
"Báo động Mất Tín hiệu Sinh học: Phương Tấn."
Trong vòng năm phút, Trần Tiến (Kỹ sư trưởng) và Bác sĩ Bạch (Y Bác sĩ) đã nhận được lệnh ghi đè khẩn cấp (một mã một lần được gửi từ bên ngoài) để mở cửa Phòng Điều Khiển.
Họ tìm thấy ông ta. Bác sĩ Bạch kiểm tra mạch, nhưng đó chỉ là thủ tục. "Ông ấy chết rồi," cô nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Ngạt thở."
Trần Tiến kiểm tra bảng điều khiển. "Chết tiệt. Toàn bộ không khí đã bị thay thế bằng Nitơ. Hệ thống ghi lại đó là một... 'lỗi hiệu chuẩn' do chính Tiến sĩ Phương kích hoạt."
"Nhưng..." Bác sĩ Bạch nhìn quanh. "Tất cả chúng ta đều ở vị trí của mình. Camera xác nhận điều đó. Cửa đã bị khóa từ bên trong. Đây... đây là điều không thể."
Một vụ giết người không thể xảy ra, bên trong một Mái Vòm không thể thoát ra.
Ngày 1: Sau Khi Niêm Phong
09:00:00 - Thượng Hải
Vị Phó Tổng Giám đốc của Trí Tuệ Tương Lai, một người đàn ông tên Trương, đang đi đi lại lại trong văn phòng áp mái của mình. "Không," ông ta nói qua điện thoại. "Chúng ta sẽ không gọi cảnh sát. Cô có biết vụ này sẽ làm gì với giá cổ phiếu không? Với thể diện quốc gia không? Dự án Hằng Tinh sẽ chấm dứt."
Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Quý Châu xa xôi. "Chúng ta đã niêm phong Mái Vòm. Bên ngoài, báo cáo là một tai nạn kỹ thuật nhỏ và Tiến sĩ Phương chết vì đột quỵ. Chúng ta cần một giải pháp. Một giải pháp... kín đáo."
Ông ta nhấn một nút trên điện thoại bàn. "Tìm cho tôi chuyên gia tư vấn an ninh mạng mà chúng ta đã sử dụng trong vụ rò rỉ dữ liệu năm ngoái. Không, không phải đội của tập đoàn. Cái gã trẻ tuổi làm việc độc lập mà Triệu thanh tra giới thiệu... Lâm An. Phải, chính cậu ta."
Trương hít một hơi. "Nói với cậu ta chúng ta có một 'lỗ hổng phần cứng' khẩn cấp ở cơ sở Quý Châu. Chúng ta cần cậu ta ở đó... ngay lập tức."
14:30:00 - Một Quán Cà Phê Nhỏ
Lâm An đang nhìn chằm chằm vào lỗi logic trong một đoạn mã PHP cũ kỹ thì điện thoại anh reo lên. Một số lạ.
"Cậu Lâm?" một giọng nói gấp gáp vang lên. "Chúng tôi là Tập đoàn Trí Tuệ Tương Lai. Thanh tra Triệu có giới thiệu về cậu. Chúng tôi có một tình huống an ninh nghiêm trọng tại một cơ sở nghiên cứu. Chúng tôi không thể nói qua điện thoại. Một chiếc xe đang đợi cậu bên ngoài. Chúng tôi cần sự kín đáo tuyệt đối của cậu. Và chúng tôi trả giá gấp ba lần."
Lâm An đóng laptop lại. Rắc rối và tiền bạc. Một sự kết hợp anh không bao giờ từ chối được.
"Tôi đang trên đường," anh nói. Anh không biết rằng, anh đang bước thẳng vào nhà tù công nghệ cao nhất từng được chế tạo, nơi anh sẽ sớm trở thành tù nhân thứ chín.