MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDự Án Hằng TinhChương 2: Kỹ Sư Thay Thế

Dự Án Hằng Tinh

Chương 2: Kỹ Sư Thay Thế

1,594 từ · ~8 phút đọc

Ngày 1: Sau Khi Niêm Phong

14:45:17 - Trung Tâm Chỉ Huy Tạm Thời, Bên ngoài Mái Vòm

Chiếc SUV màu đen, không có biển số, trượt trên lớp bùn đỏ của đường công vụ. Nó dừng lại cách Mái Vòm Hằng Tinh khoảng 500 mét. Mái Vòm hiện ra qua màn mưa, một cấu trúc dị hợm, một tập hợp các đa giác bằng kính và thép-gốm trắng, sáng rực một cách nhân tạo giữa khu rừng Quý Châu nguyên sinh. Nó giống như một con tàu vũ trụ đã hạ cánh nhầm chỗ.

Lâm An bước ra ngoài, chiếc dù của anh gần như vô dụng trước những cơn gió lùa qua hẻm núi. Một người đàn ông mặc bộ vest đắt tiền, tóc đã lấm tấm bạc, đang đứng đợi dưới mái hiên của một loạt các container đã được biến đổi thành trung tâm chỉ huy công nghệ cao.

"Cậu Lâm," người đàn ông nói, không chìa tay ra. "Tôi là Trương, Phó Tổng Giám đốc của Trí Tuệ Tương Lai." Giọng ông ta căng thẳng, mệt mỏi. "Cảm ơn đã đến."

"Tôi được cho là có một 'lỗ hổng phần cứng' khẩn cấp," Lâm An nói, giũ nước khỏi áo khoác. "Nhưng nhìn vẻ mặt của ông, tôi đoán nó không chỉ đơn giản là một máy chủ bị hỏng."

Họ bước vào trong. Hàng chục kỹ thuật viên đang dán mắt vào màn hình, nhưng không khí im lặng đến đáng sợ. Giữa phòng là một mô hình 3D khổng lồ của Mái Vòm. Một chấm đỏ đang nhấp nháy ở khu vực được đánh dấu "Phòng Điều Khiển Trung Tâm".

"19 giờ trước," Trương bắt đầu, đi thẳng vào vấn đề, "Dự án Hằng Tinh chính thức được niêm phong. Tám nhà khoa học hàng đầu của chúng tôi đã bắt đầu sứ mệnh 365 ngày của họ."

Ông ta chỉ vào chấm đỏ. "18 giờ 58 phút trước, một trong số họ đã chết."

Lâm An đứng yên. "Chết? Như thế nào?"

"Tiến sĩ Phương Tấn. Giám đốc dự án. Bị sát hại."

Trương xoay một màn hình về phía Lâm An. Nó hiển thị sơ đồ của Phòng Điều Khiển. "Căn phòng đã bị khóa từ bên trong. Chỉ có sinh trắc học của Phương Tấn mới mở được. Trong 30 phút xảy ra vụ án, bảy thành viên còn lại đều có bằng chứng ngoại phạm không thể chối cãi, được xác nhận bởi camera an ninh và nhật ký hệ thống."

"Một vụ án phòng khóa kín," Lâm An lẩm bẩm, mắt anh sáng lên một chút.

"Chính xác. Và nó nằm bên trong một phòng khóa kín còn lớn hơn," Trương nói. "Vào lúc 18:00 hôm qua, Mái Vòm đã tự niêm phong hoàn toàn. Không có lối ra. Không có lối vào. Cậu hiểu chúng tôi đang ở đâu không? Chúng tôi đang niêm phong một cơ sở trị giá 5 tỷ đô la, với bảy nhà khoa học thiên tài, và một kẻ sát nhân."

Lâm An hít một hơi. "Ông đã báo cảnh sát chưa?"

"Và nói với họ điều gì? Rằng chúng tôi vừa nhốt bảy công dân ưu tú nhất của mình với một con quái vật? Rằng dự án quan trọng nhất của chúng tôi là một hiện trường vụ án? Cổ phiếu sẽ sụp đổ. Chính phủ sẽ can thiệp. Dự án sẽ chết."

Trương đối mặt với Lâm An, ánh mắt sắc như dao. "Bên ngoài, câu chuyện chính thức là Tiến sĩ Phương Tấn qua đời vì đột quỵ do căng thẳng. Một tai nạn thương tâm. Cái chết của ông ấy đã được báo cáo."

"Và bên trong?" Lâm An hỏi.

"Bên trong, bảy người đó đang hoảng loạn. Họ biết đó không phải là đột quỵ. Họ biết đó là một vụ giết người. Họ đang ở với hung thủ. Nhưng họ không biết là ai."

"Vậy ông muốn tôi làm gì?" Lâm An khoanh tay. "Tôi là chuyên gia an ninh mạng, không phải thám tử. Và dù tôi có là gì đi nữa, tôi cũng đang ở bên ngoài."

"Đó là lý do cậu ở đây," Tr trương nói, giọng trầm xuống. "Cậu sẽ không ở bên ngoài lâu nữa."

Lâm An cau mày. "Ý ông là gì?"

Trương chỉ vào một góc khác của mô hình Mái Vòm, một cổng nhỏ được đánh dấu "C.T.L.K.C" (Cổng Tiếp Liệu Khẩn Cấp).

"Một sơ suất thiết kế," Trương mỉm cười cay đắng. "Hay trong trường hợp này, là một ân huệ. Mái Vòm có một giao thức ghi đè khẩn cấp. Một cổng tiếp liệu y tế và kỹ thuật, chỉ dùng một lần, một chiều. Nó chỉ có thể được kích hoạt từ bên ngoài, và chỉ có giá trị trong 24 giờ đầu tiên sau khi niêm phong. Chúng ta còn... 3 giờ 12 phút nữa."

Lâm An hiểu ra. "Ông không thể."

"Chúng tôi có thể, và chúng tôi sẽ," Trương nói dứt khoát. "Chúng tôi đã nói với bảy người bên trong rằng cái 'lỗi hệ thống' đã gây ra cái chết 'tai nạn' của Tiến sĩ Phương cũng đã làm hỏng lõi AI và các giao thức an ninh. Họ đang yêu cầu hỗ trợ kỹ thuật."

"Và đó là tôi," Lâm An nói.

"Chính xác. Cậu sẽ vào với tư cách là 'Kỹ sư An ninh Hệ thống Thay thế'. Vỏ bọc của cậu là để sửa chữa 'lỗi' và đảm nhận quyền quản trị hệ thống của Phương Tấn. Nhưng nhiệm vụ thực sự của cậu," Trương đưa cho Lâm An một chiếc máy tính bảng siêu mỏng, "là tìm ra kẻ đã làm việc này. Nhanh chóng. Và kín đáo."

Lâm An nhìn vào máy tính bảng. Đó là hồ sơ của bảy nhà khoa học. Bảy nghi phạm.

Lý Văn (Thực vật học): Bị Phương Tấn cướp mất một bài báo nghiên cứu quan trọng hai năm trước.

An Nhi (Tâm lý học):" Đã đệ trình nhiều báo cáo về sự "bất ổn tâm lý" của Phương Tấn, nhưng đều bị phớt lờ.

Trần Tiến (Kỹ sư trưởng): Đối thủ trực tiếp của Phương Tấn cho vị trí Giám đốc Dự án. Bị Phương Tấn giáng chức từ phó giám đốc xuống kỹ sư trưởng.

Bác sĩ Bạch (Y học): Vợ cũ của cô đã tự sát sau một vụ bê bối nghiên cứu mà Phương Tấn là người giám sát.

Minh Tuấn (Nhà địa chất): Đang nợ một khoản tiền khổng lồ do đầu tư thua lỗ vào một công ty con của Trí Tuệ Tương Lai, một công ty mà Phương Tấn đã cố tình phá hoại.

Lâm Vũ (Kỹ sư AI): Một thiên tài trẻ tuổi, coi hệ thống AI của Mái Vòm như con đẻ. Phương Tấn đã nhiều lần cố gắng "quân sự hóa" nghiên cứu của cậu.

Hạ Vy (Nhà hóa học): Hôn phu của cô là một trong những nhà khoa học bị Phương Tấn "gạt bỏ" khỏi dự án.

Lâm An ngước lên. "Tất cả bọn họ đều có động cơ."

"Đó là lý do tại sao chúng tôi cần cậu," Trương nói. "Chúng tôi có một cửa sổ 7 ngày. Đó là thời điểm vệ tinh dự phòng của Mái Vòm khởi động và gửi một gói dữ liệu lớn, không thể ngăn chặn, ra ngoài. Chúng tôi cần cậu tìm ra hung thủ trước khi điều đó xảy ra. Giải quyết vụ án, chúng tôi sẽ sắp xếp một 'cuộc sơ tán y tế' cho hung thủ. Cậu sẽ được thưởng một số tiền đủ để nghỉ hưu."

"Và nếu tôi không làm được? Hoặc nếu hung thủ tìm ra tôi trước?" Lâm An hỏi.

"Vậy thì cậu chỉ là một kỹ sư khác bị mắc kẹt trong một hệ thống bị lỗi," Trương nói lạnh lùng. "Và chúng tôi sẽ phủ nhận mọi thứ."

Lâm An nhìn chằm chằm vào chấm đỏ đang nhấp nháy trên mô hình. Một vụ án phòng khóa kín kép. Bảy nghi phạm thiên tài. Một kẻ giết người đang ẩn nấp. Và không có lối thoát.

Anh mỉm cười. Một nụ cười mệt mỏi, nhưng đầy hứng thú.

"Cái giá gấp ba lần của ông," Lâm An nói, "vừa tăng lên gấp mười. Và tôi muốn toàn quyền truy cập vào nhật ký hệ thống gốc."

Trương gật đầu. "Chuẩn bị cho cậu ấy vào Cổng Tiếp Liệu."

17:55:00

Lâm An đứng trong một căn phòng khử trùng bằng thép trắng. Anh đang mặc bộ đồng phục màu xám than của Thủy thủ đoàn Hằng Tinh, trên ngực áo có logo của dự án và tên của anh: "KỸ SƯ LÂM AN".

"Cậu có 7 ngày. Bắt đầu từ bây." Trương nói qua loa. "Bên trong, cậu chỉ có một mình. Đừng tin bất cứ ai."

"Tôi không bao giờ tin," Lâm An đáp.

Một cánh cửa hình trụ, giống như cửa một chiếc tàu ngầm, mở ra. Bên trong là một khoang chật hẹp, vừa đủ cho một người đứng.

"Chúc may mắn, Kỹ sư."

Cánh cửa đóng sập lại với một tiếng kenk nặng nề. Một tiếng rít lớn vang lên khi không khí bên ngoài bị hút ra, thay thế bằng không khí đã được cân bằng áp suất của Mái Vòm. Lâm An cảm thấy tai mình ù đi.

Rầm.

Khoang vận chuyển bắt đầu di chuyển, một hành trình đơn độc kéo dài 5 phút xuyên qua lớp vỏ bê tông và titan của nhà tù mới của anh.

Anh đang đi vào một Mái Vòm đã bị niêm phong, để săn một kẻ giết người vô hình, trong khi bị săn lùng bởi bảy bộ óc thông minh nhất thế giới.

Hành trình của "Dự Án Hằng Tinh" thực sự bắt đầu.