MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDự Án Vực Sâu Của Tổng TàiChương 2: Vòng Kiểm Soát Tuyệt Đối

Dự Án Vực Sâu Của Tổng Tài

Chương 2: Vòng Kiểm Soát Tuyệt Đối

2,487 từ · ~13 phút đọc

1. Văn Phòng Đối Diện Áp Lực

Sáng hôm sau, Lâm Hạ Vy bước vào trụ sở Lục Thị với tư cách không còn là đối tác, mà là Cố vấn thiết kế nội thất cấp cao, trực thuộc văn phòng Tổng tài. Danh xưng mới này không mang lại sự tôn trọng, mà chỉ làm tăng thêm sự tò mò và nghi ngờ từ các nhân viên. Cô hiểu rõ, đối với một tập đoàn khổng lồ như Lục Thị, cô chỉ là một quân cờ tạm thời, một phép thử điên rồ của Tổng tài Lục Thiện Minh.

Văn phòng của cô nằm trên Tầng 88, ngay đối diện cánh cửa gỗ óc chó đồ sộ dẫn vào văn phòng Tổng tài. Không gian làm việc được trang bị hiện đại bậc nhất, nhưng lại thiếu đi hơi ấm. Bốn bức tường kính nhìn ra toàn bộ thành phố, tạo cảm giác choáng ngợp và cũng đầy cô độc. Nơi này vừa là bệ phóng, vừa là nhà tù vô hình.

Thư ký Trương Tình, cánh tay phải trung thành và sắc bén của Lục Thiện Minh, bước vào. Cô ấy là một phụ nữ ngoài ba mươi, ánh mắt thông minh và lạnh lùng không kém gì Tổng tài.

"Chào cô Lâm," Trương Tình giữ thái độ chuyên nghiệp một cách máy móc. "Đây là thẻ truy cập của cô. Cô có quyền truy cập vào Cổng thông tin Dự án Skyline Citadel, nhưng chỉ trong giới hạn đã được Tổng tài phê duyệt. Đặc biệt, mọi dữ liệu nghiên cứu về vật liệu Nano-Resin và các mô hình mô phỏng đều phải được Tổng tài Lục xác nhận trước khi cô có thể sử dụng."

"Mọi quyết định của tôi đều phải thông qua Tổng tài Lục, tôi hiểu," Hạ Vy trả lời, không biểu lộ cảm xúc. Cô biết đây là cách Thiện Minh kiểm soát cô, đảm bảo cô không làm bất cứ điều gì ngoài lề hoặc làm rò rỉ thông tin.

Trương Tình đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn. "Thời hạn 30 ngày đã bắt đầu. Trong hồ sơ này là các yêu cầu kỹ thuật chi tiết nhất mà các kỹ sư của chúng tôi đưa ra cho thiết kế 'Không gian Vô Tận' của cô. Tổng tài yêu cầu cô đọc và xác nhận khả năng đáp ứng trước 5 giờ chiều nay."

Hạ Vy mở hồ sơ. Thay vì các thông số kỹ thuật thông thường, đó là một danh sách các kịch bản thử nghiệm cực đoan: mô phỏng chịu lực khi động đất cấp độ 7, mô phỏng phản xạ ánh sáng dưới góc độ mặt trời trực tiếp vào giữa trưa Hè, và quan trọng nhất, mô phỏng độ bền của lớp phủ Nano-Resin trong môi trường có độ ẩm cao kéo dài 10 năm.

Cô nhếch môi. Đây không phải là một bài kiểm tra tính khả thi. Đây là một cái bẫy. Những yêu cầu này nằm ngoài phạm vi tiêu chuẩn xây dựng quốc gia, gần như không thể chứng minh trong thời gian ngắn.

"Xin lỗi, cô Trương," Hạ Vy hỏi, "Tổng tài Lục có biết rằng để chạy một mô phỏng đa chiều phức tạp như thế này, chúng tôi cần tài nguyên máy tính vượt quá khả năng của bất kỳ máy trạm cá nhân nào không?"

"Đó là vấn đề của cô, Cố vấn Lâm," Trương Tình đáp lại không chút nhân nhượng. "Tổng tài chỉ cần kết quả. Và nhớ kỹ, phòng máy chủ của Lục Thị không dành cho các cá nhân."

2. Ánh Mắt Xuyên Thấu Của Tổng Tài

Lục Thiện Minh ngồi trong văn phòng, ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn không thể làm dịu đi khí chất lạnh lẽo toát ra từ anh. Qua lớp kính mờ, anh có thể nhìn thấy rõ bóng dáng Hạ Vy đang say sưa làm việc. Cô không hề nghỉ tay, ngay cả khi thời gian đã điểm buổi trưa.

Thiện Minh không hề hài lòng với việc phải lãng phí tài nguyên cho một người phụ nữ xa lạ và một thiết kế mạo hiểm. Nhưng ánh mắt kiên định của cô trong phòng họp hôm qua đã ám ảnh anh. Anh thấy ở cô sự cô độc quen thuộc, loại cô độc đến từ việc mang trên vai một gánh nặng quá lớn.

"Tra lại hồ sơ của Lâm Hạ Vy, đặc biệt là khoảng thời gian mười năm trước," Thiện Minh ra lệnh cho Trương Tình, không cần quay lại.

Trương Tình cúi đầu: "Tổng tài, tôi đã kiểm tra. Thông tin về cô ấy rất sạch. Cô ấy tốt nghiệp thủ khoa ngành Kiến trúc từ nước ngoài, nhưng hồ sơ cá nhân trước khi đi du học và sau khi trở về rất mờ nhạt, gần như không có mối quan hệ xã hội nào đáng kể."

"Mờ nhạt?" Thiện Minh bật cười lạnh lẽo. "Một người có ý chí như thế không bao giờ 'mờ nhạt'. Phải có điều gì đó đã xảy ra, hoặc cô ta đang che giấu rất kỹ."

Anh nhìn vào chiếc máy tính cá nhân của Hạ Vy. Cô đang cố gắng trích xuất dữ liệu vật liệu Nano-Resin từ cơ sở dữ liệu chung, nhưng dữ liệu mà Thiện Minh đã chỉ thị cho Triệu Phong chặn lại là các thông số về "Ứng suất kéo và biến dạng dưới nhiệt độ cực cao"—thông số tối quan trọng để chứng minh độ bền của sảnh VIP.

"Thư ký Trương," Thiện Minh ra lệnh, "Gọi Giám đốc Triệu Phong vào đây. Nói rằng tôi muốn kiểm tra tiến độ làm việc của Cố vấn Lâm."

Triệu Phong, với vẻ mặt căng thẳng, bước vào. Anh ta luôn là một người thận trọng, và việc Thiện Minh bất ngờ ủng hộ Hạ Vy đã khiến anh ta lo sợ.

"Triệu Phong, cô Lâm đã yêu cầu dữ liệu về ứng suất kéo của vật liệu Nano-Resin chưa?" Thiện Minh hỏi thẳng.

"Thưa Tổng tài, cô ấy có yêu cầu, nhưng tôi đã giải thích rằng đó là dữ liệu mật và cần có sự phê duyệt của Ban Giám đốc... và của ngài," Triệu Phong lắp bắp.

Thiện Minh lạnh lùng nhìn Triệu Phong: "Đáng lẽ anh phải tự động cấp quyền truy cập. Đó là một phần của giao kèo cá nhân. Việc anh làm đang cản trở tiến độ của dự án Skyline Citadel. Anh đã quên, hay là cố tình?"

Triệu Phong tái mặt, vội vàng thanh minh: "Tôi xin lỗi Tổng tài. Tôi sẽ cấp quyền ngay lập tức!"

Sau khi Triệu Phong rời đi, Thiện Minh nhếch môi. Đây là một bài kiểm tra nhỏ, không phải dành cho Hạ Vy, mà là dành cho những người xung quanh anh. Anh muốn xem Hạ Vy sẽ xử lý sự cản trở có chủ ý này như thế nào.

3. Khóa Giải Quyết Của Ánh Trăng

Lâm Hạ Vy không hề biết về cuộc đối thoại trong văn phòng Tổng tài. Cô chỉ biết cô không thể chờ đợi. Thời gian là kẻ thù lớn nhất của cô lúc này.

"Dữ liệu mật bị chặn? Tốt thôi," cô tự nhủ, lật qua các báo cáo nghiên cứu công khai quốc tế.

Cô biết Lục Thị sử dụng một phiên bản độc quyền của Nano-Resin. Nếu không có dữ liệu nội bộ, cô phải tự xây dựng mô hình dữ liệu. Đây là một công việc mất hàng tuần đối với các kỹ sư vật liệu thông thường, nhưng Hạ Vy đã dành mười năm để nghiền ngẫm kiến thức chuyên môn.

Cô bắt đầu bằng cách tìm kiếm các báo cáo về nguyên mẫu Nano-Resin, kết hợp với các nghiên cứu công khai về phản ứng của vật liệu nhựa dẻo tiên tiến dưới môi trường nhiệt đới gió mùa. Cô dùng các phương trình vật lý học phức tạp để ngoại suy (extrapolate) và ước tính các thông số bị thiếu.

Thử thách lớn nhất đã đến vào buổi tối. Khi Hạ Vy cố gắng kết nối hệ thống phần mềm mô phỏng 3D của mình với máy chủ giả lập, cô nhận ra máy trạm tạm thời của mình hoàn toàn không đủ sức mạnh tính toán. Để mô phỏng phản xạ ánh sáng của "Không gian Vô Tận" với độ chính xác cần thiết, cô cần một siêu máy tính mini.

Nếu cô yêu cầu, Lục Thiện Minh sẽ lại lợi dụng điều đó để trì hoãn hoặc áp đặt thêm điều kiện.

Hạ Vy nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố Y chìm trong ánh đèn đêm lấp lánh, nhưng cô cảm thấy mình đang ở một hòn đảo cô độc. Cô quyết định làm một việc mạo hiểm: sử dụng giải pháp mà cô đã áp dụng cho công ty nhỏ của mình—kết nối một hệ thống điện toán đám mây tư nhân mạnh mẽ, được mã hóa cực kỳ chặt chẽ, để xử lý các phép tính phức tạp.

Cô cắm một USB chuyên dụng vào máy trạm, nhập vào một loạt các lệnh phức tạp. Thay vì cố gắng chiếm dụng tài nguyên của Lục Thị, cô biến máy trạm của Lục Thị thành một giao diện, truyền tải các dữ liệu thô và nhận lại kết quả đã xử lý từ mạng lưới đám mây riêng của cô. Hành động này hoàn toàn lách luật, vì cô không hề can thiệp vào hệ thống cốt lõi của Lục Thị, nhưng lại vi phạm tinh thần của giao kèo: cô đang sử dụng tài nguyên bên ngoài để hoàn thành nhiệm vụ nội bộ.

Chỉ vài phút sau, một cảnh báo đỏ rực nhấp nháy trên máy tính của Lục Thiện Minh trong văn phòng bên cạnh.

Cảnh báo Hệ thống: Phát hiện kết nối ngoài có tải trọng cao (High-Load External Connection) với Cổng thông tin Dự án Skyline Citadel. Tính chất: Kỹ thuật mô phỏng xử lý song song không xác định.

Thiện Minh nhìn chăm chú vào màn hình. Anh đã chờ đợi Hạ Vy sẽ phản ứng như thế nào khi gặp khó khăn về tài nguyên, nhưng anh không ngờ cô lại dám sử dụng một phương pháp táo bạo và tinh vi đến vậy. Hầu hết mọi người sẽ đầu hàng hoặc cầu xin. Cô ta thì không. Cô ta tìm cách lách qua mà không cần xin phép.

"Rất thú vị, Lâm Hạ Vy," Thiện Minh lẩm bẩm, một tia sáng hiếm hoi lướt qua đôi mắt anh. Anh ra lệnh cho hệ thống: "Giám sát, nhưng không can thiệp. Mã hóa truy cập hệ thống ngoài của cô ấy... để xem cô ta dùng nó để làm gì."

4. Ly Cà Phê Của Sự Nghi Ngờ

Thời gian trôi qua, kim đồng hồ chỉ 2 giờ sáng. Ánh sáng đèn trong văn phòng Lục Thị đã tắt gần hết, chỉ còn văn phòng Tổng tài và văn phòng đối diện là sáng đèn. Hạ Vy gục đầu xuống bàn phím, cô quá mệt mỏi sau hơn 18 tiếng làm việc liên tục.

Cô đã chạy thành công mô phỏng chịu nhiệt độ cực cao, và kết quả cho thấy thiết kế "Không gian Vô Tận" có thể chịu đựng được. Đây là một bước tiến lớn, và sự kiên trì đã giúp cô có được kết quả này.

Lục Thiện Minh kết thúc một cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Anh đứng dậy, đi ra ngoài, định đến phòng pha chế lấy nước. Anh nhìn thấy Hạ Vy đang ngủ gục trên bàn làm việc.

Anh bước chậm rãi về phía cô. Khoảnh khắc này, Thiện Minh không phải là Tổng tài lạnh lùng mà là một người đàn ông quan sát một người phụ nữ hoàn toàn kiệt sức. Cô trông thật nhỏ bé trong chiếc ghế da xoay lưng lớn của Lục Thị. Mái tóc đen buông xõa che đi một phần khuôn mặt, nhưng anh vẫn thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu dưới vành mắt.

"Đô thị này nuốt chửng tất cả những kẻ mơ mộng," Thiện Minh khẽ nói, gần như là tự nói với chính mình.

Hạ Vy giật mình tỉnh giấc. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi mờ đi vì thiếu ngủ, nhưng ngay lập tức trở nên tỉnh táo khi nhận ra sự hiện diện của anh.

"Tổng tài Lục," cô nhanh chóng đứng dậy, giọng nói hơi khàn.

"Cô không về sao?" anh hỏi, giọng điệu bằng phẳng, không có sự chỉ trích, nhưng cũng không có sự quan tâm.

"Tôi cần kiểm tra lại kết quả mô phỏng trước khi gửi báo cáo," cô trả lời, quay lại máy tính.

Thiện Minh nhìn lướt qua màn hình của cô, nơi các biểu đồ ứng suất vật liệu phức tạp đang chạy. "Cô đang chạy một mô phỏng chịu nhiệt độ. Cô có thể tìm thấy dữ liệu nội bộ trên hệ thống rồi. Triệu Phong đã được lệnh cấp quyền cho cô."

Hạ Vy ngước nhìn anh, hơi bất ngờ. Cô nhận ra rằng Thiện Minh đã biết về sự cản trở đó, và đã can thiệp, nhưng lại không hề nhắc đến phương pháp làm việc lách luật của cô. "Cảm ơn, Tổng tài Lục. Tôi sẽ sử dụng dữ liệu đó để tăng độ chính xác."

"Tăng độ chính xác không có nghĩa là sẽ rút ngắn thời gian," Thiện Minh nói. "Cô đang đốt cháy chính mình. Lục Thị không trả tiền cho sự hy sinh cảm xúc, mà trả tiền cho kết quả. Nếu cô gục ngã trước thời hạn, cả công trình của cô sẽ bị hủy bỏ."

Anh quay lưng bỏ đi, để lại một câu nói lạnh lùng: "Đừng để tôi thất vọng, Lâm Hạ Vy."

Ngay sau khi Thiện Minh trở lại văn phòng, Trương Tình bước vào phòng Hạ Vy, tay cầm một chiếc cốc sứ cao cấp.

"Tổng tài Lục căn dặn, cô nên dùng cái này. Ông ấy nói, cà phê đen quá đặc không tốt cho sức khỏe khi làm việc liên tục," Trương Tình nói, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng giọng điệu có phần dịu đi. "Đây là trà thảo mộc đặc biệt của Tổng tài. Nó giúp cô tập trung nhưng không gây mất ngủ."

Hạ Vy nhìn vào chiếc cốc ấm áp trong tay Trương Tình. Nó không phải cà phê, nhưng là sự quan tâm bất ngờ từ một người đàn ông gần như là tượng đài băng giá. Cô hiểu, đây không chỉ là một ly trà; đây là một lời nhắc nhở. Anh đang quan sát, anh đang kiểm soát, và anh đang muốn biết cô có thể chịu đựng đến giới hạn nào.

Cô nhận lấy chiếc cốc. Sức nóng từ chiếc cốc tỏa ra, làm tan đi chút lạnh lẽo trong lòng. Cô biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và Tổng tài Lục Thiện Minh này chính là thử thách lớn nhất trong sự nghiệp và cuộc đời cô.