MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDự Án Vực Sâu Của Tổng TàiChương 9: Ngôi Nhà Gỗ Trong Rừng Sâu và Bằng Chứng Cuối Cùng

Dự Án Vực Sâu Của Tổng Tài

Chương 9: Ngôi Nhà Gỗ Trong Rừng Sâu và Bằng Chứng Cuối Cùng

3,073 từ · ~16 phút đọc

1. Chuẩn Bị và Sự Hợp Tác Tuyệt Đối

Sự im lặng bao trùm tầng 58 của Lục Thị đã trở nên quen thuộc, nhưng đêm nay nó mang một sự nặng nề của định mệnh. Lục Thiện Minh và Lâm Hạ Vy đứng cạnh nhau, nhìn vào màn hình hiển thị tọa độ khu rừng ngoại ô.

"Tôi đã cho Khôi—người bảo vệ đáng tin cậy nhất của tôi—chuẩn bị một chiếc xe địa hình và một bộ định vị bị ngắt kết nối khỏi hệ thống Lục Thị. Anh ta sẽ là người duy nhất biết chúng ta rời đi, và anh ta sẽ nghĩ chúng ta đi kiểm tra khẩn cấp Nhà máy Gang thép phía Bắc. Điều này sẽ là vỏ bọc của chúng ta," Thiện Minh nói, giọng anh trầm thấp, không còn chút dấu vết của Tổng tài quyền lực.

Hạ Vy mặc một chiếc áo khoác dày, đội mũ len che gần hết khuôn mặt. Cô nhìn vào chiếc túi nhỏ Thiện Minh đưa cho, bên trong có một bộ dụng cụ đa năng và một chiếc đèn pin cực mạnh.

"Thiện Minh," Hạ Vy nói, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh. "Nguy cơ rất cao. Nếu Trịnh Hùng hoặc Diệp Lâm đã theo dõi Tố Liên trước đây, họ có thể đang theo dõi tọa độ này."

"Tôi biết," anh đáp. "Nhưng chúng ta không còn thời gian. Tôi đã nhận được thông báo: Lục Kiến Sơn triệu tập một cuộc họp Hội đồng Quản trị khẩn cấp vào cuối tuần này. Hẳn là Trịnh Hùng đã chuẩn bị một báo cáo buộc tội tôi về những 'rủi ro tài chính' trong dự án Skyline Citadel. Chúng ta cần bằng chứng trước cuộc họp đó."

Anh tiến lại gần cô. Khoảnh khắc này, giữa ánh đèn neon yếu ớt, sự sống còn của Lục Thị, tương lai của Skyline Citadel, và công bằng cho Tố Liên cùng cha cô đều phụ thuộc vào chuyến đi này.

"Nếu có chuyện gì xảy ra, cô phải chạy. Cô phải giữ an toàn cho bản thân và bằng chứng," Thiện Minh dặn dò, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm trọng.

"Không có 'nếu'," Hạ Vy kiên quyết. "Chúng ta cùng đi, cùng trở về. Chúng ta là đồng đội. Lần này, tôi sẽ không để anh tự gánh vác mọi thứ."

Thiện Minh không nói gì, nhưng ánh mắt anh dịu đi, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Anh khẽ gật đầu, chấp nhận sự kiên cường và lòng trung thành mới của cô. Anh đặt tay lên vai cô, một cái siết nhẹ thay cho lời thề.

2. Đường Đi Trong Đêm Tối

Đúng 1 giờ sáng, họ rời khỏi Lục Thị. Khôi, người bảo vệ, lái chiếc xe địa hình màu đen vượt qua các khu phố quen thuộc rồi lao vào bóng đêm của đường cao tốc. Sau khoảng hai giờ, họ rẽ vào một con đường đất gồ ghề, dẫn vào sâu trong rừng.

"Từ đây, Khôi phải quay lại. Cậu ấy sẽ chờ cách khu vực đó khoảng năm cây số, làm trạm gác và liên lạc dự phòng," Thiện Minh ra lệnh.

Khôi, một người đàn ông kiệm lời và trung thành, gật đầu. "Cẩn thận, Tổng tài. Khu vực này có tiếng là không an toàn."

Sau khi Khôi rời đi, Thiện Minh đích thân cầm lái. Chiếc xe lướt qua những con đường mòn tối tăm, ánh đèn pha chỉ soi rõ một khoảng nhỏ phía trước. Mưa đêm đã làm đất trở nên lầy lội, tạo ra một không gian cô lập hoàn toàn.

Trong cabin im lặng, Hạ Vy phá vỡ sự tĩnh lặng. "Anh đã bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi Lục Thị chưa?"

Thiện Minh ngạc nhiên, ánh mắt anh tập trung vào con đường. "Mười năm trước, sau khi Tố Liên mất, tôi đã nghĩ đến. Tôi muốn đốt cháy mọi thứ và rời đi. Nhưng cô ấy đã để lại Skyline Citadel... cô ấy đã để lại dự án này như một lời thách thức đối với tôi. Tôi không thể bỏ cuộc. Tôi phải làm cho nó thành hiện thực, theo cách mà cô ấy muốn—thanh sạch và vĩ đại."

"Tôi hiểu cảm giác đó," Hạ Vy nói, ngả đầu vào cửa sổ. "Sự trả thù đã giữ tôi sống sót trong mười năm. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra, việc xây dựng Skyline Citadel, làm cho nó trở thành công trình kiệt tác, có ý nghĩa hơn nhiều so với việc phá hủy Lục Thị. Đó là điều mà cha tôi cũng mong muốn."

Thiện Minh đưa tay ra, đặt lên đầu gối cô. "Vậy thì chúng ta giống nhau. Chúng ta đều chiến đấu để xây dựng, không phải để phá hủy."

Sự chia sẻ này mang lại sự an ủi tuyệt đối. Họ không còn cô độc trong gánh nặng của quá khứ.

3. Ngôi Nhà Gỗ Trong Khu Rừng

Sau 30 phút lái xe đầy căng thẳng, Thiện Minh tắt máy, giấu xe dưới tán cây rậm rạp. "Chúng ta phải đi bộ từ đây. Theo bản đồ, ngôi nhà cách đây khoảng 500 mét."

Họ đi bộ trong bóng tối, chỉ có ánh đèn pin chiếu sáng. Khu rừng rậm rịt, ẩm ướt, và im lặng đến đáng sợ.

Cuối cùng, họ nhìn thấy nó: một căn nhà gỗ nhỏ, đổ nát, nằm nép mình giữa những cây thông cao vút. Nó trông giống như một ngôi nhà ma ám, bị lãng quên từ lâu.

"Đây là căn cứ bí mật của Tố Liên," Thiện Minh thì thầm. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ dâng lên. Em gái anh đã ở đây, cô độc, cố gắng chiến đấu với những kẻ quyền lực mà không ai biết.

Họ tiếp cận căn nhà một cách cẩn trọng. Cửa chính đã bị khóa, nhưng Thiện Minh dễ dàng phá khóa bằng bộ dụng cụ mang theo.

Bên trong, căn nhà lạnh lẽo và trống rỗng. Bụi bám dày đặc. Chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, một lò sưởi bằng đá đã tắt lửa và một vài chiếc ghế mục nát.

"Chắc chắn Tố Liên đã cất giấu thứ gì đó ở đây," Hạ Vy nói. "Cô ấy không thể đưa chúng ta đến một nơi trống rỗng như thế này. Nó phải liên quan đến thiết kế của căn nhà."

Họ bắt đầu tìm kiếm, chiếu đèn vào từng góc. Thiện Minh kiểm tra lò sưởi, nơi Tố Liên đã từng sưởi ấm trong những đêm lạnh lẽo khi đấu tranh với quyết định của mình. Hạ Vy kiểm tra cấu trúc của sàn gỗ và các bức tường.

"Thiện Minh, lại đây!" Hạ Vy gọi khẽ. Cô đang đứng ở một góc khuất, nơi có tấm ván sàn bị cong vênh nhẹ. "Khu vực này có vẻ được gia cố, nhưng lại được lắp đặt sau cùng."

Thiện Minh nhanh chóng dùng dụng cụ cậy tấm ván sàn lên. Bên dưới, họ tìm thấy một hộp gỗ nhỏ, được bao bọc cẩn thận bằng lớp nhựa chống ẩm.

Thiện Minh lấy hộp ra, tay anh run run. "Đây rồi. Thứ mà em gái tôi đã bảo vệ bằng mạng sống của mình."

4. Bằng Chứng Lịch Sử và Nỗi Đau Mười Năm

Thiện Minh mở chiếc hộp. Ánh đèn pin rọi vào bên trong, làm lộ ra hai vật phẩm:

1. Một Cuốn Nhật Ký Bìa Da Cũ Kỹ: Là nhật ký của Tố Liên.

2. Một Tập Hồ Sơ Mỏng: Đó là bản vẽ thiết kế nguyên mẫu cho lô đất khu Đông, cùng với một tài liệu đã được ký xác nhận.

Thiện Minh run rẩy cầm cuốn nhật ký. Anh lật đến những trang cuối.

...Ngày [ngày trước tai nạn 3 ngày]. Em đã cố gắng. Em đã sửa các thông số Nano-Resin trên bản vẽ chính thức để không ai có thể sử dụng nó, hy vọng sẽ ngăn chặn được phi vụ gian lận này. Nhưng Diệp Lâm quá cáo già. Hắn ta đã giữ lại **bản sao đã được Hội đồng Lục Thị phê duyệt** và sẽ dùng nó để buộc tội ông Lâm. Em đã cố gắng nói với Cha, nhưng không ai tin em...

Thiện Minh nghiến răng. "Anh ta đã có được sự phê duyệt của Hội đồng, và sau đó dùng bản vẽ bị lỗi của Tố Liên gửi đi như bằng chứng để buộc tội cha cô. Một đòn hiểm ác."

Hạ Vy cầm tập hồ sơ mỏng. Đó là bản vẽ đã được phê duyệt của Hội đồng Lục Thị, có chữ ký của Trịnh Hùng và Lục Kiến Sơn. Nhưng quan trọng hơn, đính kèm nó là một bản thỏa thuận bí mật giữa Diệp Lâm và công ty Vạn Phát.

Bản thỏa thuận ghi rõ: Vạn Phát sẽ thắng kiện cha cô, Lục Thị sẽ thu hồi lô đất với giá rẻ mạt, và Diệp Lâm sẽ nhận được 10% lợi nhuận từ lô đất đó, được trả dưới dạng cổ phiếu của một công ty đầu tư ngoại quốc (chính là công ty mà Thiện Minh đã tìm thấy trong hồ sơ của Trịnh Hùng).

"Chứng cứ hoàn hảo," Hạ Vy thì thầm, giọng cô nghẹn lại. "Diệp Lâm chỉ là con tốt. Trịnh Hùng mới là kẻ chủ mưu. Hắn ta dùng lô đất để tước đoạt tài sản của cha tôi, lật đổ uy tín của Tố Liên, và sau đó dùng nó để chia chác lợi nhuận."

"Và cha tôi, Lục Kiến Sơn... ông ấy đã ký phê duyệt," Thiện Minh nói, nỗi đau bị phản bội hiện rõ trong mắt anh. "Ông ấy biết hay không biết? Dù thế nào, ông ấy cũng phải chịu trách nhiệm."

5. Cuộc Đối Mặt Dưới Bóng Đêm (Climax)

Đúng lúc họ thu dọn các tài liệu vào túi chống nước, một âm thanh sắc nhọn vang lên từ bên ngoài. Đó là tiếng động cơ xe hơi tắt máy đột ngột, rất gần.

"Có người đến!" Hạ Vy thì thầm, trái tim cô đập như trống.

Thiện Minh kéo cô lùi lại phía sau lò sưởi. Anh rút một con dao găm nhỏ từ trong túi dụng cụ. "Im lặng. Đừng cử động."

Hai bóng người bước vào căn nhà gỗ, ánh đèn pin của họ quét qua căn phòng.

"Không có ai. Lại thất bại nữa rồi," một giọng nói trầm, quen thuộc vang lên. Đó là giọng của Diệp Lâm.

"Mày có chắc chắn là tọa độ này không?" Giọng nói thứ hai lạnh lùng hơn, đầy quyền lực hơn, khiến Hạ Vy rùng mình. Trịnh Hùng.

Hạ Vy và Thiện Minh gần như nín thở. Bằng chứng mà họ vừa tìm thấy đã chính xác. Trịnh Hùng đích thân đến đây để kiểm tra, điều đó cho thấy tầm quan trọng của căn nhà này.

"Thưa Phó Tổng Trịnh Hùng, tôi đã xóa sạch mọi dấu vết mười năm trước. Không thể có gì còn sót lại ở đây," Diệp Lâm lắp bắp. "Có lẽ người phụ nữ đó đã chết vì tai nạn thật, và không kịp tiết lộ gì."

Trịnh Hùng cười khẩy. "Không kịp? Thế thì càng tốt. Mày phải đảm bảo rằng không ai biết về nơi này, Diệp Lâm. Kể cả Thiện Minh. Dạo gần đây nó cứ rình mò xung quanh. Nó đang tìm kiếm một thứ gì đó."

"Tôi sẽ đốt căn nhà này ngay bây giờ, thưa Phó Tổng. Để xóa sạch mọi thứ," Diệp Lâm nói.

Hạ Vy và Thiện Minh nhìn nhau trong kinh hoàng. Đốt nhà?

Khi Diệp Lâm đi ra ngoài để lấy can xăng, Thiện Minh nắm lấy tay Hạ Vy. "Bây giờ! Lối thoát sau!"

Họ chạy nhanh ra phía sau căn nhà, đẩy mạnh một cánh cửa sổ cũ kỹ và nhảy ra ngoài, lao vào khu rừng tối. Ngay lập tức, Diệp Lâm và Trịnh Hùng nghe thấy tiếng động.

"Có người! Bắt lấy chúng!" Trịnh Hùng hét lớn.

Hạ Vy và Thiện Minh chạy xuyên qua khu rừng. Cành cây quất vào mặt họ, bùn đất bắn tung tóe. Thiện Minh nắm chặt tay Hạ Vy, anh chạy trước, kéo cô đi. Anh dùng sức lực và sự quen thuộc với địa hình để mở đường cho cô.

Họ chạy không ngừng, hơi thở nặng nhọc. Phía sau, tiếng bước chân và tiếng gọi giận dữ của Trịnh Hùng và Diệp Lâm ngày càng xa.

Khi họ đến được chỗ chiếc xe giấu dưới tán cây, họ đã kiệt sức.

"Vào xe!" Thiện Minh ra lệnh. Anh nổ máy xe, chiếc xe địa hình lao ra khỏi khu rừng.

Vừa lúc đó, họ nhìn qua gương chiếu hậu: Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ căn nhà gỗ. Trịnh Hùng đã thực sự đốt cháy nó.

6. Lời Hứa Sống Sót và Nụ Hôn Định Mệnh

Chiếc xe lao đi trên con đường lầy lội. Hạ Vy quay lại, nhìn vào ngọn lửa đang nuốt chửng căn nhà gỗ, và cô biết rằng họ vừa thoát chết trong gang tấc.

"Hắn ta... hắn ta muốn giết chúng ta," Hạ Vy thở dốc, giọng cô run rẩy.

Thiện Minh nắm chặt vô lăng, cơ mặt anh căng cứng. "Hắn ta đã vượt qua ranh giới. Hắn ta không chỉ muốn tiền bạc hay quyền lực. Hắn ta muốn che giấu tội ác, kể cả bằng cách giết người."

Họ lái xe trong im lặng, nhưng không gian giữa họ lại được lấp đầy bằng một sự gắn kết không thể tin được. Họ vừa cùng nhau đối mặt với cái chết, và sự sống còn của họ giờ đây đã gắn chặt với nhau.

Khi họ dừng lại ở điểm hẹn với Khôi, Thiện Minh tắt máy. Anh quay sang Hạ Vy. Cô đang run lên vì lạnh và sợ hãi.

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc bết mồ hôi trên trán cô. "Cảm ơn cô, Hạ Vy. Cô đã cứu mạng tôi. Và cô đã tìm thấy sự thật cho Tố Liên."

Hạ Vy nhìn vào anh. Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc xe, cô nhìn thấy người đàn ông cô đã từng thề sẽ hủy hoại, người đàn ông giờ đây là đồng minh duy nhất, là chỗ dựa duy nhất của cô. Sự lạnh lùng của anh đã tan chảy, thay vào đó là sự dịu dàng và một cảm xúc mãnh liệt mà cô chưa từng thấy.

"Tôi... tôi cần phải làm điều đó," Hạ Vy nói. Cô không biết mình đang nói về việc cứu anh, hay về sự trả thù. Có lẽ là cả hai.

Thiện Minh không kìm nén được nữa. Sự căng thẳng, sự nguy hiểm, và cảm xúc hỗn loạn của mười năm đã bùng nổ trong khoảnh khắc đó. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô, một nụ hôn thô ráp, mãnh liệt và tuyệt vọng, không phải là sự lãng mạn, mà là sự xác nhận cho sự sống còn của họ.

Hạ Vy đáp lại. Cô vòng tay qua cổ anh, siết chặt. Cô đã từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ để ai chạm vào mình nữa. Nhưng nụ hôn này không phải là sự phản bội lời thề; nó là sự giải phóng. Nó là sự chấp nhận rằng Thiện Minh không phải là kẻ thù, mà là nửa kia của một định mệnh nghiệt ngã.

Họ tách ra, cả hai đều thở dốc.

"Tôi xin lỗi," Thiện Minh thì thầm.

"Đừng xin lỗi," Hạ Vy nói, dựa trán vào trán anh. "Chúng ta vừa cùng nhau đối mặt với cái chết. Nụ hôn này là bằng chứng rằng chúng ta còn sống."

7. Kế Hoạch Cuối Cùng

Họ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khi Khôi lái xe đến. Khôi không hỏi gì, chỉ nhìn thấy sự thay đổi rõ ràng trong ánh mắt của Thiện Minh và Hạ Vy.

Trên đường trở về Lục Thị, họ bàn kế hoạch cuối cùng.

"Chúng ta đã có bằng chứng không thể chối cãi: nhật ký của Tố Liên, bản thỏa thuận bí mật có chữ ký của Diệp Lâm và Vạn Phát, và hồ sơ giao dịch cổ phiếu liên kết Trịnh Hùng với Diệp Lâm," Thiện Minh tóm tắt. "Nhưng chúng ta không thể giao nó cho cảnh sát. Họ sẽ bị mua chuộc hoặc bị trì hoãn bởi Lục Kiến Sơn."

"Anh phải sử dụng nó trong cuộc họp Hội đồng Quản trị khẩn cấp," Hạ Vy nói. "Đó là nơi duy nhất anh có thể cô lập Trịnh Hùng và phơi bày sự thật trước các cổ đông lớn."

"Đúng," Thiện Minh gật đầu. "Tôi sẽ sử dụng bằng chứng để buộc tội Trịnh Hùng, không chỉ về tội phá hoại Skyline Citadel, mà còn về tội danh lớn hơn: tham nhũng nội bộ và lạm dụng quyền lực, gây ra cái chết của em gái tôi và hủy hoại gia đình cô."

Thiện Minh dừng lại, nhìn Hạ Vy, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

"Nhưng có một điều," anh nói. "Việc phơi bày sự thật này cũng có thể làm tổn thương cha tôi, Lục Kiến Sơn. Ông ấy phải chịu trách nhiệm, dù biết hay không biết, vì đã ký vào bản phê duyệt đó. Tôi sẽ phải đối mặt với ông ấy."

"Anh phải làm," Hạ Vy nói một cách kiên quyết. "Chỉ có sự thật mới giải thoát cho anh, cho Tố Liên, và cho tôi."

Bình minh đã ló dạng, chiếu rọi những tòa nhà chọc trời của thành phố. Tòa nhà Lục Thị sừng sững, chờ đợi họ. Họ không còn là Kiến trúc sư Lâm hay Tổng tài Lục. Họ là hai người yêu nhau, hai đồng minh, cùng nhau giữ một bí mật chết người và cùng nhau đối mặt với cuộc chiến cuối cùng để giành lại sự trong sạch và công bằng.

Thiện Minh dừng xe ở tầng hầm bãi đỗ xe riêng của anh. Anh quay sang Hạ Vy lần cuối.

"Cầm lấy cái này," anh đưa cho cô một chiếc USB nhỏ, chứa đựng bản sao của mọi bằng chứng. "Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi trong cuộc họp, cô phải đưa nó cho luật sư của tôi và công khai mọi thứ."

Hạ Vy nắm chặt chiếc USB, cũng như cách cô đã nắm chặt tay anh trong đêm tối.

"Không có gì xảy ra với anh đâu, Thiện Minh. Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau," cô nói, dứt khoát.

Họ bước ra khỏi xe, trở lại với lớp vỏ bọc lạnh lùng và chuyên nghiệp của mình, sẵn sàng cho trận chiến quyết định tại Hội đồng Quản trị Lục Thị.