MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDự Án Vực Sâu Của Tổng TàiChương 8: Lớp Vỏ Bọc Lạnh Lùng và Mạng Lưới Bí Mật

Dự Án Vực Sâu Của Tổng Tài

Chương 8: Lớp Vỏ Bọc Lạnh Lùng và Mạng Lưới Bí Mật

3,401 từ · ~18 phút đọc

1. Trở Về và Màn Kịch Lạnh Lùng

Chuyến bay trở về từ Nhà máy Thiên Dương diễn ra trong sự im lặng gần như hoàn toàn. Sự gần gũi và lời thú nhận đêm bão tố đã đặt một dấu ấn không thể phủ nhận lên không gian hẹp của chiếc trực thăng. Lục Thiện Minh đã rút về vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng đôi mắt anh không còn xa cách. Anh xử lý các tài liệu, nhưng mỗi cử động đều mang một sự cảnh giác, như thể anh đang lắng nghe sự thay đổi tinh tế trong hơi thở của Lâm Hạ Vy.

Hạ Vy cũng vậy. Cô ngồi đối diện anh, xem lại các tham số kỹ thuật, nhưng trong lòng, cảm giác thù hận mười năm đã được thay thế bằng một sự phức tạp khó gọi tên: sự đồng cảm, sự tôn trọng chuyên nghiệp, và một nỗi lo lắng mơ hồ cho người đàn ông đang bị xiềng xích bởi chính đế chế của mình.

Họ đã là đồng minh. Một giao ước vô hình, được ký kết bằng cái nắm tay ấm áp dưới ánh lửa lò sưởi.

Khi họ đặt chân xuống sân thượng Lục Thị, màn kịch bắt đầu.

"Kiến trúc sư Lâm," Thiện Minh nói, giọng anh rõ ràng, lạnh nhạt, đủ lớn để Trương Tình và đội ngũ an ninh nghe thấy. "Cô đã giải quyết được vấn đề vật liệu lõi một cách xuất sắc. Sự cố phá hoại đã được kiểm soát. Tôi đã chỉ đạo Triệu Phong tăng cường an ninh và chuyển giao bằng chứng cho bộ phận pháp chế điều tra."

"Tôi đã làm hết sức, Tổng tài Lục," Hạ Vy đáp lại bằng giọng điệu không cảm xúc. "Skyline Citadel là trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ trở lại phòng thiết kế ngay. Tôi cần bù đắp thời gian đã mất."

Thiện Minh gật đầu, không nhìn cô thêm một giây nào. Anh rảo bước về phía văn phòng mình. Hạ Vy đi theo lối khác, mang theo cái máy tính bảng chứa đầy bí mật chết người. Màn trình diễn đã hoàn hảo: mối quan hệ của họ vẫn là Tổng tài và nhân viên, không hơn không kém.

Trong cuộc họp báo cáo buổi chiều, Lục Thiện Minh chính thức công bố việc Hạ Vy đã nhanh chóng xác định được nguyên nhân sự cố tại Thiên Dương là do hành vi phá hoại có chủ đích, chứ không phải lỗi kỹ thuật.

"Việc Kiến trúc sư Lâm phát hiện ra đường ống phụ trợ được đấu nối lén lút đã cứu Lục Thị khỏi một tổn thất hàng chục tỷ đồng và đảm bảo tiến độ dự án," Thiện Minh tuyên bố, ánh mắt quét qua Trịnh Hùng, Phó Tổng giám đốc Phụ trách Tài chính.

Trịnh Hùng ngồi đó, nụ cười giả tạo cứng đờ trên môi. "Quả là một tài năng xuất chúng, Kiến trúc sư Lâm. Chỉ tiếc là đội ngũ kỹ sư của chúng ta lại lơ là đến vậy. Tôi nghĩ cần phải xem xét lại toàn bộ hệ thống nhân sự tại nhà máy Thiên Dương, có lẽ nên cắt giảm ngân sách đó để bù vào tổn thất thời gian."

Lục Thiện Minh ngay lập tức chặn lời. "Trưởng phòng Triệu Phong đã báo cáo rằng chính sự phức tạp và tinh vi của hành vi phá hoại đã khiến các chuyên gia không thể phát hiện. Thay vì cắt giảm, chúng ta sẽ tăng cường đầu tư vào công nghệ giám sát. Kiến trúc sư Lâm đã chứng minh rằng cô ấy là tài sản vô giá của dự án này. Từ giờ, mọi yêu cầu về vật tư và quy trình của Skyline Citadel do Lâm Hạ Vy đề xuất đều phải được ưu tiên hàng đầu, không cần qua bất kỳ ủy ban kiểm duyệt nào khác."

Lời tuyên bố này là một lá chắn bảo vệ tuyệt đối dành cho Hạ Vy, đồng thời là một cú đấm vào quyền lực của Trịnh Hùng. Hạ Vy cảm thấy tim mình ấm lên. Anh đang đặt danh tiếng và quyền lực của mình vào sự tin tưởng cô.

2. Mạng Lưới Điều Tra Bí Mật

Đêm đó, Thiện Minh gửi một tin nhắn được mã hóa tới điện thoại cá nhân của Hạ Vy, không phải điện thoại công ty.

Thiện Minh (Mã 10T): "Phòng họp tầng 58. 23:00. Không ai biết."

Phòng họp tầng 58 là một căn phòng cách âm hoàn toàn, hiếm khi được sử dụng, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Khi Hạ Vy đến, Thiện Minh đã ngồi đó, trên bàn là một chiếc máy tính xách tay tối màu và hai tách cà phê đen.

"Đây là kênh liên lạc chính thức của chúng ta," Thiện Minh nói, chỉ vào chiếc máy tính. "Mọi trao đổi về Diệp Lâm và Tố Liên đều qua đây. Kể cả Trương Tình cũng không được phép biết."

Hạ Vy gật đầu. Cô cảm thấy mình đang tham gia vào một bộ phim gián điệp.

"Thông tin tôi thu thập được: Diệp Lâm là kiến trúc sư cấp cao, rời Lục Thị mười năm trước ngay sau vụ kiện Vạn Phát. Hiện hắn đang làm cố vấn cho một công ty xây dựng hạng hai, nhưng có mối quan hệ làm ăn mờ ám với các công ty sân sau của Vạn Phát."

"Chưa hết," Hạ Vy nói. "Tôi đã sử dụng quyền truy cập cấp cao của mình để tìm kiếm hồ sơ cũ của Tố Liên. Em gái anh là một thiên tài. Cô ấy đã phát hiện ra điều gì đó về Nano-Resin và lô đất khu Đông."

Hạ Vy mở máy tính xách tay. "Đây là bản vẽ cuối cùng Tố Liên gửi cho Diệp Lâm, hai ngày trước vụ tai nạn. Nó là một bản vẽ phác thảo. Hãy nhìn vào đây, các đường nét thiết kế không phù hợp với các tham số vật liệu mà Vạn Phát đã yêu cầu cho lô đất đó. Tố Liên đang cố ý phá hỏng thiết kế để nó không thể được chấp thuận."

Thiện Minh nghiến răng. "Cô ấy biết Diệp Lâm đang làm gì. Cô ấy đã cố gắng ngăn chặn, bằng cách làm rối thông số kỹ thuật. Nhưng Diệp Lâm đã làm thế nào để vượt qua được bản vẽ này và thắng kiện cha cô?"

"Chỉ có một cách," Hạ Vy phân tích. "Diệp Lâm đã giữ lại một bản sao chuẩn của bản vẽ và thay đổi bản Tố Liên gửi đi để làm chứng cứ giả. Hoặc, anh ta đã mua chuộc người của Vạn Phát để họ chấp nhận bản vẽ lỗi của Tố Liên, nhằm tạo ra sự cố thiết kế. Điều đó càng khẳng định rằng Diệp Lâm thông đồng với Vạn Phát, và Tố Liên đã là nạn nhân của sự xung đột nghề nghiệp đó."

Thiện Minh dựa người ra sau ghế, nhìn vào thành phố về đêm. "Diệp Lâm không thể đơn độc thực hiện vụ phá hoại ở Thiên Dương. Anh ta không có quyền lực để kiểm soát một mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng của Lục Thị. Anh ta phải có một người chống lưng... một người có quyền lực cao ngay trong Lục Thị."

Ánh mắt Thiện Minh chuyển sang Hạ Vy, sắc bén và lạnh lùng. "Tôi nghi ngờ Trịnh Hùng. Hắn ta luôn muốn hủy hoại tôi. Skyline Citadel thất bại sẽ là bằng chứng rằng tôi không đủ năng lực thừa kế Lục Thị."

Hạ Vy im lặng. Cô biết anh đang nói sự thật. Cô đặt tay lên chiếc máy tính. "Chúng ta cần tìm ra mối liên hệ giữa Trịnh Hùng và Diệp Lâm. Có thể thông qua tài khoản ngân hàng hoặc các công ty bình phong."

"Tôi đã bắt đầu rồi," Thiện Minh đáp. "Tôi đã giao cho một đội ngũ điều tra riêng biệt truy cập vào mọi hồ sơ tài chính và giao dịch cổ phiếu của Trịnh Hùng và Diệp Lâm. Nhưng việc đó cần thời gian. Trong lúc này, chúng ta phải tập trung vào Skyline Citadel, và hành động như thể chúng ta sắp giết nhau."

Hạ Vy thoáng cười. "Một vai diễn thú vị."

Thiện Minh cũng mỉm cười, một nụ cười nửa miệng hiếm hoi, chỉ dành riêng cho cô. "Đừng để Trịnh Hùng hoặc cha tôi đọc được bất cứ điều gì khác trong mắt cô."

3. Áp Lực Từ Trịnh Hùng và Lục Kiến Sơn

Vài ngày sau, áp lực từ Trịnh Hùng bắt đầu hiện rõ. Hắn ta yêu cầu một cuộc họp khẩn cấp của Ban Giám đốc để "thảo luận lại về rủi ro của Nano-Resin," sau sự cố tại Thiên Dương.

"Tổng tài Lục," Trịnh Hùng mở lời bằng giọng điệu nham hiểm. "Sự cố phá hoại đã được giải quyết, nhưng nó đã phơi bày điểm yếu chết người: toàn bộ dự án Skyline Citadel phụ thuộc vào vật liệu độc quyền Nano-Resin. Nếu xảy ra sự cố lần nữa, Lục Thị sẽ sụp đổ. Tôi đề nghị chúng ta nên chuyển sang vật liệu thay thế truyền thống hơn cho ít nhất 50% cấu trúc phụ, và thuê một kiến trúc sư phụ trách giám sát thứ hai, đề phòng rủi ro từ Kiến trúc sư Lâm."

Đây là một đòn hiểm. Nếu chuyển sang vật liệu truyền thống, hiệu ứng "Vòng Lặp Ánh Trăng" sẽ không thể đạt được, hủy hoại tầm nhìn của Hạ Vy. Việc thuê giám sát thứ hai là một sự sỉ nhục công khai.

Lục Thiện Minh ngồi thẳng lưng, ánh mắt anh băng giá. "Phó Tổng Trịnh Hùng, chúng ta đã đầu tư hàng nghìn tỷ vào công nghệ này. Chuyển sang vật liệu truyền thống là hành động thừa nhận thất bại. Skyline Citadel không phải là một công trình bình thường. Nó là biểu tượng của Lục Thị trong kỷ nguyên mới."

"Nhưng rủi ro quá lớn, Tổng tài," một thành viên Ban Giám đốc lên tiếng.

Hạ Vy, được Thiện Minh ra hiệu trước đó, bước vào phòng họp. "Xin lỗi đã cắt ngang, thưa Ban Giám đốc. Tôi xin bảo đảm bằng toàn bộ tài sản và danh tiếng của mình, Nano-Resin không có lỗi thiết kế. Tôi đã đưa ra các biện pháp an ninh quy trình ba lớp tại Thiên Dương, với hệ thống kiểm tra tạp chất do Lục Thị tự phát triển, độc lập với hệ thống của nhà máy. Tôi tự tin rằng sự cố tương tự sẽ không lặp lại. Nếu có bất kỳ sự cố nào xảy ra trong sáu tháng tới, tôi sẽ từ chức và chịu mọi trách nhiệm bồi thường."

Lời tuyên bố này mạnh mẽ đến mức không ai dám phản bác. Hạ Vy không chỉ bảo vệ dự án, cô còn bảo vệ Thiện Minh.

Sau cuộc họp, Lục Kiến Sơn, Chủ tịch Hội đồng Quản trị và cha của Thiện Minh, gọi con trai mình vào văn phòng.

"Con quá nhân từ với cô gái đó," Kiến Sơn nói, ánh mắt sắc lạnh. "Con đang đặt quá nhiều niềm tin vào một người ngoài, một người có mối thù với Lục Thị. Con đã cho cô ta quyền lực không giới hạn. Con nghĩ Trịnh Hùng không nhìn ra sao?"

"Con biết mình đang làm gì, thưa Cha," Thiện Minh đáp, đứng thẳng, không hề nao núng. "Đầu tư vào tài năng là chiến lược tốt nhất. Lâm Hạ Vy là người duy nhất có thể hoàn thành Skyline Citadel."

"Cẩn thận, Thiện Minh. Lòng tin là thứ xa xỉ nhất trong kinh doanh," Kiến Sơn cảnh báo. "Đặc biệt là khi con sắp phải đối mặt với một cuộc chiến thừa kế. Trịnh Hùng đang đợi con phạm sai lầm."

Ra khỏi phòng cha mình, Thiện Minh cảm thấy nặng trĩu. Sự cô đơn của người thừa kế là gánh nặng anh phải chấp nhận. Anh quay về văn phòng và thấy Hạ Vy đang chờ đợi. Cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiếm hoi trên khuôn mặt anh.

"Anh ổn chứ?" cô hỏi, giọng cô chứa đựng sự quan tâm chân thành, không phải sự chuyên nghiệp bắt buộc.

"Chỉ là... gánh nặng của gia tộc," anh nói, thoáng nhìn cô. "Cha tôi đúng. Tôi không thể tin ai. Ngoại trừ cô."

Hạ Vy bước đến, cô lấy từ trong túi ra một lọ tinh dầu và xoa nhẹ lên thái dương anh, một hành động hoàn toàn vượt ra ngoài ranh giới công việc.

"Thư giãn đi, Tổng tài Lục. Bây giờ chúng ta là một đội. Anh không đơn độc," cô thì thầm.

4. Bàn Tay Lạnh và Sự Ăn Ý Trong Thiết Kế

Để tránh sự nghi ngờ, Hạ Vy và Thiện Minh chỉ gặp nhau bí mật trong các cuộc họp điều tra. Tuy nhiên, họ buộc phải làm việc cùng nhau công khai trong giai đoạn tối ưu hóa thiết kế Nano-Resin.

Phòng làm việc của Hạ Vy trở thành nơi Thiện Minh dành nhiều thời gian hơn cả văn phòng của mình. Anh, với tư cách là người chịu trách nhiệm về vật liệu, thường xuyên "kiểm tra" tiến độ của cô.

Hôm đó, họ đang thảo luận về góc phản xạ của các tấm Nano-Resin ở đỉnh tháp.

"Với độ cong của đỉnh tháp, để đạt được hiệu ứng 'Vòng Lặp Ánh Trăng' đồng nhất, góc nghiêng của lớp mạ ở khu vực này phải chính xác là $89.3^\circ$," Hạ Vy chỉ vào bản vẽ chi tiết. "Nhưng độ dày của lớp mạ phải được giảm xuống còn $1.5 \mu m$. Nếu không, phản xạ sẽ quá mức, gây chói."

"Giảm độ dày lớp mạ có thể làm giảm độ bền trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt," Thiện Minh phản bác. Anh không chỉ là CEO, anh là một kỹ sư vật liệu được đào tạo bài bản. "Theo công thức kháng lực của Nano-Resin, để duy trì độ bền $P_{max}$, ta cần độ dày tối thiểu là $1.7 \mu m$."

$$P_{max} = \frac{\tau \cdot h}{A \cdot \sin(\theta)} + \frac{K}{\sqrt{h}}$$

Anh viết công thức lên bảng trắng, nơi $h$ là độ dày lớp mạ và $\theta$ là góc nghiêng.

Hạ Vy nhìn công thức anh viết. Sự hiểu biết sâu sắc và khả năng suy luận nhanh chóng của anh làm cô kinh ngạc.

"Nếu chúng ta không thể thay đổi $h$ và $\theta$," Hạ Vy nói, "vậy thì ta phải thay đổi $\tau$ (lực căng bề mặt) và $K$ (hằng số đàn hồi). Ta có thể thêm một lớp màng phụ gia polymer siêu mỏng vào Nano-Resin trước khi mạ. Lớp màng này sẽ tăng $K$ lên $15\%$."

Thiện Minh quay lại nhìn cô. Đôi mắt anh ánh lên sự ngưỡng mộ. "Đó là một ý tưởng thiên tài, Lâm Hạ Vy. Nó không thay đổi thành phần lõi mà vẫn giải quyết được cả hai vấn đề về thẩm mỹ và độ bền."

Họ nghiêng người về phía bảng trắng, đầu kề vào nhau, hoàn toàn đắm chìm trong việc giải quyết vấn đề kỹ thuật. Họ quên mất khoảng cách, quên mất quá khứ.

Bàn tay Thiện Minh lướt qua để sửa một con số trên bảng. Bàn tay Hạ Vy cũng đưa lên cùng lúc, và ngón tay họ chạm vào nhau. Cái chạm ngắn ngủi, nhưng mạnh mẽ như một cú điện giật. Cả hai người đều dừng lại. Hơi thở của Hạ Vy nghẹn lại, Thiện Minh nhìn cô, ánh mắt anh tối sầm.

Anh không rút tay ra. Anh từ từ xoay lòng bàn tay mình và nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, giống như đêm hôm trước ở Thiên Dương.

"Tay cô luôn lạnh," anh thì thầm, giọng anh trầm ấm, không còn mang hơi hướng chuyên nghiệp hay ra lệnh.

Hạ Vy không thể nói nên lời. Cô cảm nhận được sự bảo vệ, sự chân thành trong hơi ấm từ bàn tay anh.

"Lục Thiện Minh," cô khẽ gọi tên anh.

Anh cúi thấp người, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài phân. "Đừng gọi tôi là Tổng tài Lục. Khi không có ai... hãy gọi tôi là Thiện Minh."

"Thiện Minh..." cô lặp lại, như thể đang thử một thứ hương vị mới.

Anh siết nhẹ tay cô. Giây phút đó, mọi bức tường sụp đổ. Cô không còn nhìn thấy người đàn ông đã gây ra sự hủy hoại cho gia đình mình, mà là người đàn ông đang cố gắng chuộc lỗi cho chính gia đình anh.

5. Mật Mã Của Tố Liên

Sau khoảnh khắc lãng mạn bất ngờ đó, cả hai nhanh chóng trở lại với công việc. Sự ăn ý của họ giờ đây được thúc đẩy bởi sự gần gũi cá nhân.

Vào lúc 1 giờ sáng, Thiện Minh và Hạ Vy lại gặp nhau tại phòng họp tầng 58. Lần này, họ có kết quả điều tra sơ bộ.

"Trịnh Hùng thực sự có liên hệ với Diệp Lâm," Thiện Minh báo cáo. "Hắn đã chuyển một lượng lớn cổ phiếu nội bộ Lục Thị vào một công ty đầu tư mờ ám ở nước ngoài, công ty đó lại có giám đốc là em họ của Diệp Lâm. Rõ ràng, Diệp Lâm đã được trả công hậu hĩnh để thực hiện hành vi gian lận và phá hoại."

"Chúng ta cần tìm chứng cứ không thể chối cãi để buộc tội hắn ta," Hạ Vy nói. "Hồ sơ tài chính chỉ là động cơ. Chúng ta cần công cụ mà Diệp Lâm dùng để phá hoại cha tôi."

Hạ Vy trở lại với bản vẽ cũ của Tố Liên. Cô xem xét kỹ lưỡng bản vẽ phác thảo mà Tố Liên cố ý làm sai lệch thông số kỹ thuật.

"Thiện Minh, hãy nhìn vào các đường nét phác thảo phụ này," Hạ Vy chỉ vào các ký hiệu nhỏ gần mép bản vẽ. "Chúng không phải là ký hiệu kiến trúc. Chúng là... mã hóa."

Tố Liên đã sử dụng một kỹ thuật mã hóa cổ điển mà chỉ có các kiến trúc sư thực thụ mới nhận ra: Thay vì sử dụng số đo thực, cô ấy đã sử dụng các tỷ lệ vàng $Phi = \phi \approx 1.618$ và $Pi = \pi \approx 3.141$ để tạo ra một chuỗi số bí mật.

Hạ Vy dùng phần mềm thiết kế để giải mã chuỗi số: $(1.618 \times \phi) \div \pi$, kết quả là một chuỗi tọa độ địa lý chính xác, không liên quan đến Skyline Citadel hay lô đất khu Đông.

"Đây là tọa độ của một địa điểm," Hạ Vy nói, lòng bàn tay cô lạnh ngắt. Cô lập tức tra cứu.

Tọa độ đó dẫn đến một căn nhà gỗ cũ kỹ, đổ nát, nằm sâu trong một khu rừng biệt lập thuộc vùng ngoại ô, cách nơi xảy ra tai nạn của Tố Liên chỉ vài km.

"Đây có thể là nơi Tố Liên giữ lại bản vẽ gốc hoặc các bằng chứng khác," Thiện Minh nói, mắt anh lóe lên tia hy vọng. "Một nơi mà Diệp Lâm không bao giờ nghĩ chúng ta sẽ tìm thấy."

Cái chạm tay nhẹ nhàng lúc chiều đã biến mất, thay vào đó là sự hồi hộp và căng thẳng của một cuộc điều tra sắp đi đến hồi kết.

"Chúng ta phải đến đó," Hạ Vy nói, ánh mắt cô đầy kiên quyết.

"Chắc chắn rồi," Thiện Minh đáp. "Nhưng không phải bây giờ. Ngày mai, tôi sẽ cho người của tôi bí mật kiểm tra khu vực đó trước. Chúng ta cần phải cẩn thận. Nếu Diệp Lâm và Trịnh Hùng đang theo dõi, hành động vội vàng có thể hủy hoại tất cả."

Thiện Minh đứng dậy, đi đến chỗ cửa. Anh dừng lại, nhìn lại Hạ Vy.

"Lâm Hạ Vy," anh nói, giọng anh trầm thấp. "Cảm ơn cô. Không chỉ vì Skyline Citadel. Mà còn vì đã giúp tôi hiểu được cái chết của Tố Liên."

"Tôi cũng cảm ơn anh, Thiện Minh," Hạ Vy đáp lại, dùng tên thân mật anh vừa cho phép. "Chúng ta đang chiến đấu cho sự thật, cho Tố Liên, và cho cha tôi."

Họ rời khỏi phòng họp, mỗi người một hướng, trở lại với vai trò của mình. Nhưng đêm đó, không ai trong số họ ngủ được. Cả hai đều biết rằng họ đã bước vào một trò chơi nguy hiểm, và mối quan hệ của họ, dù mới chớm nở, sẽ là vũ khí mạnh nhất, và cũng là điểm yếu lớn nhất của họ.