MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDự Án Vực Sâu Của Tổng TàiChương 7: Chuyến Đi Đến Vùng Đất Khắc Nghiệt và Bí Mật Vòng Tay

Dự Án Vực Sâu Của Tổng Tài

Chương 7: Chuyến Đi Đến Vùng Đất Khắc Nghiệt và Bí Mật Vòng Tay

3,905 từ · ~20 phút đọc

1. Mệnh Lệnh Khẩn Cấp

Sau bữa tối căng thẳng tại Penthouse của Tổng tài Lục, ranh giới giữa Lâm Hạ Vy và Lục Thiện Minh đã trở nên mờ nhạt đến mức nguy hiểm. Cô biết ơn sự can thiệp âm thầm của anh vào vụ lô đất khu Đông, nhưng lòng thù hận vẫn chưa thể xóa nhòa. Nó chỉ chuyển hóa thành một thứ phức tạp hơn: sự phụ thuộc và lòng tò mò.

Hai ngày sau đó, khi công việc triển khai kỹ thuật đang tiến triển nhanh chóng, một cuộc gọi khẩn cấp từ Triệu Phong, Trưởng phòng Kỹ thuật Cấu trúc, đã cắt ngang mọi thứ.

"Kiến trúc sư Lâm, có vấn đề lớn tại Nhà máy Thiên Dương," giọng Triệu Phong đầy vẻ lo lắng qua điện thoại. Nhà máy Thiên Dương là cơ sở duy nhất sản xuất độc quyền các tấm Nano-Resin, vật liệu lõi cho hiệu ứng "Vòng Lặp Ánh Trăng" của Skyline Citadel.

"Vấn đề gì?" Hạ Vy lập tức trở nên chuyên nghiệp.

"Tỷ lệ lỗi của lớp mạ phủ phản quang tăng đột biến lên 15%. Các tấm mẫu đã qua kiểm định đột nhiên không đạt tiêu chuẩn phản xạ ánh sáng đồng đều nữa. Nếu cứ tiếp tục, chúng ta sẽ không kịp tiến độ cung ứng, và toàn bộ chi phí sản xuất sẽ bị đội lên gấp ba," Triệu Phong giải thích.

Đây là một thảm họa kỹ thuật. Hiệu ứng "Vòng Lặp Ánh Trăng" phụ thuộc vào sự chính xác tuyệt đối của lớp mạ 99.99%. Tỷ lệ lỗi 15% đồng nghĩa với việc toàn bộ công sức của cô sẽ đổ sông đổ biển.

Lục Thiện Minh, người đang đứng dựa vào khung cửa văn phòng cô, đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện. Anh bước vào, nét mặt không thay đổi, nhưng ánh mắt anh đã trở nên sắc lạnh.

"Hủy mọi cuộc họp trong hai ngày tới," Thiện Minh ra lệnh cho Trương Tình qua điện thoại. "Chuẩn bị trực thăng. Chúng ta đến Thiên Dương ngay lập tức."

Anh nhìn Hạ Vy, không hỏi ý kiến cô. "Vật liệu lõi là trách nhiệm của cô. Cô đi cùng tôi. Mang theo bản thiết kế chi tiết và các tham số kỹ thuật."

Hạ Vy gật đầu. Cô không thể chấp nhận rủi ro này. Dự án này là sinh mạng của cô. Cô thu dọn đồ đạc, ném vào chiếc túi du lịch nhỏ. Cô cảm thấy một sự hồi hộp kỳ lạ. Đây là lần đầu tiên cô và anh rời khỏi Tòa nhà Lục Thị, ra khỏi khu vực kiểm soát quen thuộc.

2. Sự Cô Lập Trong Không Gian Hẹp

Nhà máy Thiên Dương nằm ở một khu công nghiệp xa xôi, biệt lập, được bao quanh bởi đồi núi và một con sông lớn – nơi hoàn hảo để thực hiện các quy trình hóa học và vật lý phức tạp mà không gây ô nhiễm.

Chuyến bay bằng trực thăng riêng của Tổng tài kéo dài hơn hai giờ. Trong suốt chuyến đi, Lục Thiện Minh làm việc không ngừng. Anh ký các tài liệu, đưa ra các lệnh điều chỉnh tài chính và kiểm soát từ xa các biến động trên thị trường chứng khoán. Anh là một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ.

Hạ Vy ngồi đối diện anh, cô không thể tập trung vào các bản vẽ. Ánh mắt cô liên tục lướt đến cổ tay anh, nơi chiếc vòng da đơn giản với chữ "T" bị che khuất dưới ống tay áo. Cô nhớ lại cơn thịnh nộ và sự che giấu vội vã của anh đêm hôm trước.

"Tổng tài Lục, có vẻ như anh không ngạc nhiên trước sự cố này," Hạ Vy nói, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.

Thiện Minh đặt máy tính bảng xuống. "Mọi dự án lớn đều có sự cố. Đặc biệt là những dự án liên quan đến công nghệ tiên tiến như Nano-Resin. Quan trọng là cô phải giải quyết nó nhanh như thế nào."

"Nhưng tỷ lệ lỗi 15% là quá cao đối với một dây chuyền sản xuất mới. Nó gợi ý một sự can thiệp từ bên ngoài, hoặc một lỗi thiết kế nghiêm trọng trong quy trình mạ điện tử," cô phân tích.

"Vậy thì cô phải tìm ra đó là gì," anh nói. "Nếu là can thiệp, tôi sẽ xử lý kẻ đứng sau. Nếu là lỗi quy trình, cô phải sửa chữa nó. Đây là lý do cô có mặt ở đây."

Anh lại nhắc nhở cô về vai trò của cô, nhưng ánh mắt anh không còn lạnh lùng như trước. Có sự tin tưởng tuyệt đối trong đó.

Hạ Vy cảm thấy áp lực. Cô biết anh không chỉ tin vào bản vẽ của cô, mà còn tin vào phán đoán và khả năng của cô.

Đêm đó, họ được bố trí ở khu nhà khách biệt lập của nhà máy. Khu nhà khách nhỏ, chỉ có vài phòng ngủ đơn giản, không hề có sự xa hoa của Lục Thị. Trương Tình đã sắp xếp hai phòng riêng biệt, nhưng chúng đối diện nhau qua một hành lang hẹp.

Sau khi đặt hành lý, Thiện Minh gõ cửa phòng cô. "Sắp xếp xong chưa? Chúng ta cần xuống phòng thí nghiệm ngay lập tức. Cô có 45 phút để ăn nhẹ và thay đồ bảo hộ."

3. Cuộc Chiến Tại Phòng Thí Nghiệm

Phòng thí nghiệm của nhà máy Thiên Dương là một không gian vô trùng, tràn ngập mùi hóa chất và ánh đèn neon trắng. Họ gặp Triệu Phong và Giám đốc Hoàng, cùng với đội ngũ kỹ thuật đang làm việc liên tục. Sự căng thẳng bao trùm không khí.

"Kiến trúc sư Lâm, chúng tôi đã thử thay đổi nhiệt độ lò nung, điều chỉnh áp suất, thậm chí thay thế toàn bộ dung dịch mạ điện tử, nhưng tỷ lệ lỗi vẫn giữ nguyên," Giám đốc Hoàng báo cáo.

Hạ Vy mặc đồ bảo hộ, bắt đầu tiến hành kiểm tra. Cô không tin vào "ma thuật" hay "sự cố ngẫu nhiên." Mọi lỗi kỹ thuật đều có nguyên nhân vật lý.

Cô dành ba tiếng đồng hồ để quan sát từng bước trong quy trình mạ phủ phản quang của các tấm Nano-Resin. Quy trình này bao gồm việc đưa các tấm nhựa tổng hợp đặc biệt vào môi trường chân không, sau đó sử dụng hơi kim loại siêu mịn (hợp kim của Titan và Crom) để ngưng tụ và tạo thành lớp phủ phản quang.

"Dừng dây chuyền lại!" Hạ Vy đột ngột ra lệnh.

Mọi người nhìn cô. Triệu Phong và Giám đốc Hoàng ngạc nhiên. Thiện Minh đứng quan sát từ góc phòng, im lặng.

"Vấn đề không phải ở lò nung hay hóa chất," Hạ Vy tuyên bố. "Vấn đề nằm ở khâu chuẩn bị bề mặt."

Cô chỉ vào một máy phun rửa siêu âm, nơi các tấm Nano-Resin được làm sạch lần cuối trước khi mạ. "Dung môi làm sạch có dấu hiệu bị nhiễm tạp chất silicon hữu cơ. Lượng tạp chất rất nhỏ, không thể phát hiện bằng kiểm tra hóa học thông thường, nhưng đủ để tạo ra một lớp màng siêu mỏng ngăn cản sự bám dính đồng đều của hơi kim loại."

"Nhưng chúng tôi đã sử dụng dung môi mới!" Giám đốc Hoàng phản bác. "Thùng dung môi vừa được mở sáng nay."

Hạ Vy tiến lại gần chiếc máy, chỉ vào một đường ống dẫn nhỏ xíu bị che khuất dưới vỏ máy. "Tạp chất không đến từ thùng dung môi. Nó được bơm vào qua đường ống phụ trợ này, ngay trước khi dung môi chạm vào tấm Nano-Resin."

Triệu Phong kiểm tra đường ống phụ trợ. "Đây là đường ống dẫn nước cất làm mát! Không được phép có bất kỳ hóa chất nào khác chạy qua đây!"

"Nhưng đã có," Thiện Minh nói, giọng anh trầm xuống, sự lạnh lùng biến thành sát khí. Anh bước đến, chạm vào đường ống. Anh không phải là kỹ sư, nhưng anh hiểu ý nghĩa của sự can thiệp này. "Một đường ống được đấu nối lén lút vào hệ thống làm mát chính. Sự cố ý này là rõ ràng. Đây là phá hoại có chủ đích, không phải lỗi kỹ thuật."

Trong vòng bốn tiếng, Hạ Vy đã vạch trần âm mưu phá hoại mà cả đội ngũ kỹ thuật của Lục Thị không thể tìm ra. Cô không chỉ là một kiến trúc sư thiên tài, cô còn là một chuyên gia về vật liệu và quy trình sản xuất.

4. Ánh Lửa và Lời Thú Nhận Thầm Lặng

Đã là 2 giờ sáng. Sự cố đã được khắc phục. Thiện Minh ngay lập tức yêu cầu Triệu Phong và Giám đốc Hoàng điều tra danh tính kẻ đã can thiệp vào đường ống và niêm phong toàn bộ khu vực.

Hạ Vy và Thiện Minh trở lại khu nhà khách. Cả hai đều kiệt sức. Họ ngồi trong phòng khách chung, ánh sáng yếu ớt từ lò sưởi đang cháy rực trong góc.

"Anh đã thắng," Thiện Minh nói, giọng anh trầm khàn. "Cô đã tìm ra lỗi mà cả đội ngũ chuyên gia của tôi đã bỏ sót. Kỹ năng của cô vượt xa những gì tôi tưởng tượng."

"Tôi phải làm vậy," Hạ Vy đáp, ngả đầu vào lưng ghế sofa, nhắm mắt lại. "Tôi không thể để bất cứ điều gì hủy hoại Skyline Citadel."

"Tôi sẽ tìm ra kẻ đứng sau," Thiện Minh hứa, ánh mắt anh nhìn vào ngọn lửa. Anh biết vụ phá hoại này tinh vi hơn vụ của Trần Giang nhiều, và nó liên quan đến một đối thủ mạnh hơn. Anh nghi ngờ Trịnh Hùng.

Hạ Vy mở mắt, cô nhìn thấy bàn tay anh đặt trên đầu gối, và chiếc vòng da màu tối đã lộ ra một nửa dưới ánh lửa.

"Tổng tài Lục," cô hỏi một cách dè dặt, "Chiếc vòng tay đó... Nó có ý nghĩa gì với anh?"

Thiện Minh giật mình. Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp, chứa đựng sự miễn cưỡng và một nỗi buồn sâu thẳm.

"Cô không cần biết," anh nói.

"Nhưng tôi muốn biết," cô kiên quyết. "Chiếc vòng tay đó dường như rất quan trọng. Nó được khắc chữ 'T'. Tôi nghĩ..."

Cô ngừng lại, sợ hãi trước sự lạnh lùng đang quay trở lại trong mắt anh.

Thiện Minh thở dài, một âm thanh nặng nề. Anh kéo tay áo lên, để lộ chiếc vòng da cũ kỹ hoàn toàn.

"Chữ T... là tên của em gái tôi," anh nói. Giọng anh nhỏ, thì thầm, như thể anh đang nói với chính mình.

Hạ Vy hoàn toàn sững sờ. "Anh có em gái sao?" Cô chưa từng nghe về gia đình anh, ngoài Lục Kiến Sơn.

"Có. Tên là Tố Liên. Cô ấy mất mười năm trước," anh nói, mắt vẫn nhìn vào ngọn lửa. Anh đang chìm đắm trong ký ức.

"Mất... vì một vụ tai nạn," anh tiếp tục. "Cô ấy là một kiến trúc sư tài năng, lãng mạn, hoàn toàn trái ngược với tôi. Cô ấy luôn muốn xây dựng những công trình có hồn, những nơi không chỉ là kinh doanh. Khi cô ấy mất, tôi đã hứa với cô ấy rằng tôi sẽ không để bất kỳ công trình nào của Lục Thị bị xây dựng bằng máu và nước mắt. Tôi đã thất hứa, Lâm Hạ Vy."

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây đầy sự thống khổ và day dứt. "Tôi đã thất hứa với em gái tôi, và tôi đã để cô trở thành nạn nhân của những sai lầm đó."

Lời thú nhận của anh như một tia sét đánh vào Hạ Vy. Em gái anh là kiến trúc sư, mất mười năm trước. Mười năm trước, gia đình cô bị kiện.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, giọng cô run rẩy. "Tai nạn của cô ấy... có liên quan đến công ty không?"

Thiện Minh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh tối sầm. "Không. Đó là tai nạn giao thông. Nhưng... cô ấy đã rất đau khổ trước khi chết. Về một lô đất. Về một bản vẽ. Về một sự gian lận."

Trái tim Hạ Vy đập loạn xạ. Cô biết anh đang ám chỉ lô đất khu Đông. Cô nhận ra Thiện Minh không chỉ chuộc lỗi vì Lục Thị. Anh chuộc lỗi vì em gái mình. Anh đang cố gắng hoàn thành lý tưởng còn dang dở của người em gái đã mất.

"Vậy ra, anh muốn Skyline Citadel được hoàn thành... vì Tố Liên?" cô hỏi.

"Không chỉ vì Tố Liên. Mà vì tôi cần chứng minh rằng Lục Thị không chỉ là một đế chế lạnh lùng. Tôi cần chứng minh rằng, có những công trình được xây dựng bằng tài năng và đam mê, chứ không phải bằng sự gian dối. Giống như Skyline Citadel của cô. Nó là di sản mà cô để lại," anh nói, giọng anh trở nên mãnh liệt.

Hạ Vy cảm thấy bức tường trả thù của cô hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể ghét người đàn ông này được nữa. Anh không phải là kẻ thù của cô, mà là nạn nhân khác của chính sự tàn nhẫn của Lục Thị.

5. Đêm Mưa Bão và Khoảnh Khắc Gần Gũi

Bên ngoài, một cơn bão lớn ập đến khu vực nhà máy. Sấm sét rạch ngang bầu trời, mưa rơi nặng hạt. Tiếng gió rít qua các cửa sổ của khu nhà khách.

Ánh đèn trong phòng khách chập chờn rồi tắt hẳn. Chỉ còn ánh lửa leo lét từ lò sưởi, đổ bóng hai người lên tường.

"Hệ thống phát điện dự phòng sẽ bật sau vài phút," Thiện Minh nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nhưng Hạ Vy lại cảm thấy sợ hãi một cách bất thường. Cô có ám ảnh về bóng tối và những đêm bão từ sau vụ kiện năm xưa, khi căn nhà bị cắt điện và cha cô suy sụp. Cô nắm chặt lấy tay áo mình.

Thiện Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể cô, dù cô cố giấu. Anh nhìn thấy đôi mắt cô mở to, hơi thở dồn dập.

"Cô sợ bão?" anh hỏi nhẹ nhàng, không còn sự lạnh lùng nào trong giọng nói.

Hạ Vy lắc đầu, nhưng cơ thể cô phản bội cô. Cô run nhẹ.

Thiện Minh đứng dậy, đi đến chỗ cô. Anh không cố ý an ủi, chỉ là bản năng. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, sự im lặng của anh còn mạnh mẽ hơn vạn lời nói.

"Mười năm trước, khi Tố Liên mất, tôi cũng đã trải qua nhiều đêm bão như thế này. Tôi cảm thấy thế giới đang sụp đổ," anh nói, nhìn vào lò sưởi.

Hạ Vy tìm thấy sự đồng cảm không ngờ. Cô quay sang anh. "Cha tôi cũng vậy. Sau khi mất tất cả, ông ấy luôn sợ hãi những cơn bão."

Họ chia sẻ nỗi đau chung, sự mất mát và sự cô độc của mười năm về trước, khi họ còn là những người xa lạ.

Thiện Minh đưa tay ra. Anh không chạm vào cô, chỉ giữ bàn tay mình lơ lửng giữa không trung.

Hạ Vy hiểu. Đây là một lời mời gọi không lời, một sự chấp nhận sự yếu đuối của nhau. Cô từ từ đặt bàn tay lạnh ngắt của mình vào lòng bàn tay ấm áp của anh.

Ngón tay anh siết nhẹ quanh tay cô. Da của anh thô ráp, nhưng nhiệt độ của nó truyền vào cô, xua tan đi sự lạnh lẽo và sợ hãi. Họ ngồi như vậy trong bóng tối, bàn tay nắm chặt, không còn là Tổng tài Lục và Kiến trúc sư Lâm, mà là hai con người đã cùng trải qua nỗi đau quá khứ.

6. Giao Thoa Cảm Xúc Dưới Ánh Nến

Khi đèn điện bật trở lại, cả hai vội vàng rút tay ra, như thể vừa làm một điều gì đó bị cấm đoán. Sự ngại ngùng và lúng túng lấp đầy không gian.

"Đã khuya rồi. Cô nên nghỉ ngơi," Thiện Minh nói, giọng anh hơi khàn.

"Vâng, Tổng tài Lục," Hạ Vy đáp, cố gắng đứng dậy.

"Đợi đã," Thiện Minh gọi cô lại. Anh đi đến quầy bar nhỏ và rót cho cô một ly sữa ấm. "Ngủ một giấc ngon. Ngày mai chúng ta còn việc phải làm."

Anh đưa ly sữa cho cô. Bàn tay họ chạm vào nhau một lần nữa, lần này nhẹ nhàng hơn, nhưng cảm giác ấm áp và điện giật vẫn còn đó.

"Cảm ơn anh," Hạ Vy nói.

Cô uống sữa. Thiện Minh đứng nhìn cô, ánh mắt anh không còn sự kiểm soát, mà là sự dịu dàng và một chút trìu mến mà anh chưa bao giờ cho phép mình thể hiện.

"Lâm Hạ Vy," anh gọi. "Cô không cần phải gánh vác cả thế giới trên vai mình. Để tôi giúp cô. Ít nhất là cho đến khi công trình này hoàn thành."

Đây không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời cầu xin. Cô gật đầu. Cô không còn muốn chiến đấu với anh nữa.

"Tôi sẽ không làm anh thất vọng, Tổng tài Lục. Tôi sẽ hoàn thành Skyline Citadel."

"Tôi biết," anh đáp, một nụ cười cực kỳ hiếm hoi xuất hiện trên môi anh, chỉ thoáng qua như một tia chớp trong đêm tối. "Cô là người duy nhất tôi tin tưởng để làm điều đó."

Hạ Vy bước về phòng. Cô dựa vào cửa, trái tim đập thình thịch. Cô không còn là kẻ thù của anh, mà là đồng minh, người được anh tin tưởng và bảo vệ. Nhưng điều đó có nghĩa là kế hoạch trả thù của cô sẽ phải thay đổi, hoặc tan biến hoàn toàn.

Cô nhìn vào bàn tay vừa được anh nắm. Lớp băng giá đã tan chảy, và một hạt giống cảm xúc mới đang bắt đầu nảy mầm trong tim cô. Mối quan hệ của họ đã chính thức vượt qua ranh giới, trở thành một sự gắn kết định mệnh phức tạp, đan xen giữa sự chuộc lỗi, nỗi đau và tình yêu chớm nở. Cô không biết mình phải đi tiếp như thế nào, nhưng cô biết, cô không muốn rời xa anh nữa.

7. Điều Tra Thầm Lặng và Bằng Chứng Mới

Sáng hôm sau, trong khi Thiện Minh tiếp tục làm việc với Triệu Phong để tăng cường an ninh và truy tìm kẻ phá hoại, Hạ Vy tranh thủ thời gian để truy cập vào hệ thống lưu trữ hồ sơ cũ của nhà máy Thiên Dương.

Trong hồ sơ về vật tư Nano-Resin mười năm trước, cô tìm thấy một tài liệu đáng ngờ: một báo cáo kiểm kê hàng tồn kho từ công ty cung ứng Vạn Phát, đề ngày hai tuần trước vụ kiện gia đình cô.

Báo cáo này cho thấy Vạn Phát đã đặt mua một lô hàng Nano-Resin tương tự, nhưng bị hủy bỏ vào phút cuối. Lý do hủy bỏ ghi rõ: "Không phù hợp với thiết kế của Kiến trúc sư Tố Liên."

"Tố Liên..." Hạ Vy lẩm bẩm.

Cô tìm kiếm sâu hơn. Cô phát hiện ra rằng Tố Liên từng là kiến trúc sư tập sự tại Lục Thị và đã từng làm việc trên lô đất khu Đông, cùng với một kiến trúc sư cấp cao khác tên là Diệp Lâm. Chính Diệp Lâm là người đã ký các giấy tờ cho Vạn Phát để tiến hành vụ kiện chống lại cha cô.

Cô xâu chuỗi mọi thứ:

Thiện Minh chuộc lỗi bằng cách đình chỉ lô đất.

Tố Liên (em gái Thiện Minh) biết về sự gian lận liên quan đến lô đất đó.

Diệp Lâm (đồng nghiệp của Tố Liên) là người đã giúp Vạn Phát lừa dối cha cô.

Hạ Vy nhận ra sự thật kinh hoàng: Cha cô bị kiện không phải vì ông ấy yếu kém, mà là vì một kiến trúc sư trong nội bộ Lục Thị đã thông đồng với Vạn Phát, sử dụng thông tin thiết kế của Tố Liên làm mồi nhử. Tố Liên đã phát hiện ra sự gian lận này và có thể đã cố gắng ngăn chặn, dẫn đến sự đau khổ trước khi cô qua đời.

"Vậy ra, Thiện Minh không phải là kẻ thù, anh ấy cũng là người bị hại," Hạ Vy lẩm bẩm. "Anh ấy đang trả thù cho em gái mình, đồng thời chuộc lỗi cho gia tộc."

Phát hiện này hoàn toàn thay đổi quỹ đạo trả thù của cô. Cô không còn muốn hủy hoại Lục Thị hay Thiện Minh nữa. Cô muốn giúp anh phơi bày toàn bộ sự thật và trả lại công bằng cho cả Tố Liên và cha cô.

8. Lời Hứa Hợp Tác

Khi Hạ Vy trở lại khu nhà khách, Thiện Minh đang đứng đợi cô. Anh nhìn thấy sự thay đổi trong mắt cô—sự căng thẳng đã biến mất, thay vào đó là sự hiểu biết sâu sắc và một quyết tâm mới.

"Cô đã tìm ra điều gì đó?" anh hỏi, không cần cô nói.

Hạ Vy đưa chiếc máy tính bảng cho anh xem. "Tôi đã tìm thấy báo cáo kiểm kê hàng tồn kho Nano-Resin từ Vạn Phát mười năm trước, có liên quan đến Tố Liên và kiến trúc sư Diệp Lâm."

Thiện Minh đọc nhanh tài liệu, khuôn mặt anh tối sầm. Anh biết Diệp Lâm là ai—một kiến trúc sư đã bị Lục Thị bí mật sa thải ngay sau vụ kiện Vạn Phát vì lý do "đạo đức nghề nghiệp."

"Anh ta là người đã lật lọng," Thiện Minh nói. "Anh ta dùng kiến thức của Tố Liên để phục vụ Vạn Phát và hủy hoại cha cô."

"Và hủy hoại cả Tố Liên," Hạ Vy bổ sung. "Anh ta đã khiến cô ấy đau khổ đến mức nào đó, khiến cô ấy không còn muốn sống."

Thiện Minh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cổ tay. "Tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá. Nhưng tôi cần thời gian để tìm chứng cứ không thể chối cãi."

Hạ Vy bước lại gần anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh.

"Không, Tổng tài Lục," cô nói. "Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau. Tôi không còn muốn hủy hoại Lục Thị nữa. Tôi muốn giúp anh xây dựng nó, bằng cách làm trong sạch quá khứ. Cho Tố Liên, và cho cha tôi."

Thiện Minh nhìn cô, ngạc nhiên trước lời đề nghị hợp tác chân thành. Anh không ngờ, người phụ nữ đến để trả thù lại trở thành đồng minh duy nhất của anh.

"Được thôi, Lâm Hạ Vy," Thiện Minh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sức nặng của một lời thề. Anh đưa tay ra, không phải để nắm lấy tay cô, mà là để ký kết một giao ước mới. "Chúng ta là đối tác. Cùng nhau, chúng ta sẽ xây dựng Skyline Citadel, và chúng ta sẽ tìm ra sự thật đằng sau cái chết của Tố Liên và sự sụp đổ của gia đình cô."

Hạ Vy đặt bàn tay mình vào tay anh. Lần này, nó không chỉ là sự an ủi, mà là sự hợp tác, sự tin tưởng, và một lời hứa về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau đối mặt với bóng ma của quá khứ. Mối quan hệ của họ đã chuyển từ Tổng tài và nhân viên, thành hai đồng minh bị định mệnh ràng buộc.