MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDự Án Vực Sâu Của Tổng TàiChương 6: Tầng Băng Tan Chảy và Giao Ước Mới

Dự Án Vực Sâu Của Tổng Tài

Chương 6: Tầng Băng Tan Chảy và Giao Ước Mới

2,816 từ · ~15 phút đọc

1. Vị Thế Mới và Lời Cảnh Cáo Lạnh Lùng

Hai ngày sau cơn suy nhược, Lâm Hạ Vy quay trở lại Tập đoàn Lục Thị. Cô không còn là "Cố vấn Lâm" theo giao kèo 30 ngày. Thay vào đó, cô nhận được thông báo bổ nhiệm chính thức: Kiến trúc sư Trưởng Điều hành Dự án Skyline Citadel, kiêm Trưởng phòng Thiết kế Nội thất Cao cấp. Vị trí này đưa cô lên ngang hàng với các giám đốc phòng ban, chịu sự quản lý trực tiếp từ Tổng tài.

Lục Thị râm ran tin đồn. Không chỉ về việc cô thắng cược, mà còn về việc Tổng tài Lục Thiện Minh tự mình đưa cô rời khỏi tòa nhà đêm khuya. Điều này vượt xa mọi tiêu chuẩn chuyên nghiệp và làm dấy lên những suy đoán về một mối quan hệ cá nhân mờ ám.

Văn phòng cũ của Trần Giang được trang hoàng lại, nhưng Hạ Vy từ chối chuyển đi. Cô muốn giữ nguyên văn phòng cũ, đối diện trực tiếp với Thiện Minh, như một lời nhắc nhở về lý do cô đến đây: không phải sự xa hoa, mà là công việc.

Buổi sáng đầu tiên trở lại, cô nhận được một tập tài liệu mới. Đó là hợp đồng lao động chính thức, cùng với một phụ lục nhỏ, được đóng dấu đỏ của Tổng tài.

Phụ lục X: Điều khoản về Sức khỏe và Hiệu suất.

Điều 1: Kiến trúc sư Lâm Hạ Vy phải đảm bảo thời gian nghỉ ngơi tối thiểu 6 giờ mỗi đêm. Vi phạm sẽ bị phạt 10% lương tháng.

Điều 2: Kiến trúc sư Lâm Hạ Vy không được làm việc quá 14 giờ mỗi ngày. Vi phạm sẽ bị điều chuyển sang vị trí công việc có khối lượng nhẹ hơn.

Hạ Vy ngỡ ngàng. Đây là một hợp đồng lao động, hay một giao kèo chăm sóc sức khỏe? Chỉ có Lục Thiện Minh mới có thể nghĩ ra một điều khoản vừa bá đạo vừa phi lý như vậy. Anh đã dùng quyền lực để bảo vệ cô khỏi chính bản thân cô.

Thiện Minh bước vào văn phòng cô, nét mặt lạnh lùng như thường lệ, tay cầm một tập hồ sơ.

"Đã ký chưa?" anh hỏi.

"Đây là điều khoản vô lý, Tổng tài Lục," Hạ Vy đáp, đặt bút xuống. "Anh không thể dùng hợp đồng để kiểm soát cuộc sống cá nhân của tôi."

"Nhưng tôi có thể dùng nó để kiểm soát hiệu suất làm việc của cô," anh lạnh lùng phản bác. "Tôi không chấp nhận rủi ro lãng phí thời gian và tiền bạc vào một kiến trúc sư bị kiệt sức vì sự ám ảnh vô nghĩa. Dự án này cần cô hoàn thành. Nếu cô không ký, tôi sẽ gửi báo cáo y tế của cô cho Ban Giám đốc và yêu cầu cô nghỉ phép không lương. Chọn đi, Lâm Hạ Vy."

Cô biết anh đang ép cô, nhưng đó là một sự ép buộc nhân từ. Cô thở dài, ký tên.

"Tốt," Thiện Minh nói, gật đầu hài lòng. "Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn hai: Triển khai Kỹ thuật."

2. Cuộc Họp Triển Khai Kỹ Thuật

Buổi họp đầu tiên của giai đoạn hai được tổ chức tại phòng họp lớn, quy tụ các trưởng phòng ban chủ chốt: Triệu Phong (Kỹ thuật Cấu trúc), Giám đốc Hoàng (Vật tư và Cung ứng), và Trương Tình (Hành chính và Điều phối). Lục Thiện Minh chủ trì, nhưng Hạ Vy mới là nhân vật trung tâm.

"Kiến trúc sư Lâm sẽ trực tiếp điều hành mọi quyết định kỹ thuật liên quan đến 'Không gian Vô Tận'," Thiện Minh tuyên bố, ánh mắt quét qua từng người trong phòng. "Mọi sự trì hoãn hay bất đồng đều phải thông qua tôi. Nhưng tôi cảnh báo trước, nếu có ai cố tình gây trở ngại cho Kiến trúc sư Lâm, người đó sẽ chịu trách nhiệm cá nhân."

Triệu Phong, người trước đây từng nghi ngờ Hạ Vy, giờ tỏ ra hoàn toàn phục tùng. Anh ta nhận ra quyền lực và khả năng của cô sau khi mô hình quang học được xác nhận.

"Kiến trúc sư Lâm, phòng Kỹ thuật Cấu trúc đã sẵn sàng. Chúng tôi sẽ điều chỉnh bản vẽ kỹ thuật chi tiết theo yêu cầu của cô về việc lắp đặt các tấm Nano-Resin," Triệu Phong nói.

Hạ Vy bước lên, phong thái tự tin và chuyên nghiệp. Cô không dùng những lời hoa mỹ mà đi thẳng vào vấn đề.

"Tôi cần một đội ngũ riêng biệt giám sát quá trình sản xuất Nano-Resin tại nhà máy. Đặc biệt, quá trình mạ lớp phủ phản quang phải đạt độ chính xác 99.99%. Bất kỳ sai lệch nhỏ nào cũng sẽ làm hỏng hiệu ứng Vòng Lặp," cô yêu cầu. "Giám đốc Hoàng, tôi cần anh cử người đáng tin cậy nhất đi cùng đội ngũ kỹ thuật của tôi."

Cuộc họp diễn ra suôn sẻ nhưng căng thẳng. Hạ Vy không chỉ đưa ra yêu cầu mà còn thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về quy trình sản xuất vật liệu và kỹ thuật xây dựng, khiến tất cả các giám đốc đều phải nể phục.

Sau cuộc họp, Hạ Vy cảm thấy ánh mắt của Thiện Minh đang theo dõi mình. Cô đã hoàn thành xuất sắc vai trò mới.

3. Cơn Thịnh Nộ Thầm Lặng Của Chủ Tịch

Quyết định thu hồi lô đất vàng khu Đông của Vạn Phát bắt đầu gây ra làn sóng chấn động trong nội bộ Lục Thị, đặc biệt là khi nó chạm đến lợi ích của Lục Kiến Sơn, Chủ tịch Hội đồng Quản trị và cha của Thiện Minh.

Lục Kiến Sơn, một người đàn ông trung niên uy quyền và tính toán, luôn tin rằng "kinh doanh là kinh doanh, không có đạo đức." Ông ta trở về từ chuyến công tác nước ngoài và ngay lập tức triệu tập Thiện Minh.

"Con đang làm gì vậy, Thiện Minh?" Lục Kiến Sơn hỏi, giọng ông trầm và đầy sự đe dọa. "Đình chỉ lô đất trị giá hàng trăm triệu đô la? Chỉ vì một vụ kiện lặt vặt từ mười năm trước? Con đang dùng tài sản của Lục Thị để giải quyết một cơn khủng hoảng đạo đức cá nhân sao?"

Thiện Minh đứng thẳng, đối diện với cha mình. "Con đang bảo vệ Lục Thị, thưa cha. Con đã thấy hồ sơ tòa án. Vụ kiện đó không trong sạch. Nếu bất kỳ thông tin nào về việc giả mạo chứng cứ rò rỉ ra ngoài, nó sẽ gây ra thiệt hại không thể cứu vãn cho danh tiếng của tập đoàn, lớn hơn nhiều so với giá trị lô đất."

"Vạn Phát đã thắng kiện hợp pháp! Ai sẽ lật lại chuyện đó?" Lục Kiến Sơn nhíu mày.

"Người đã bị hại sẽ lật lại," Thiện Minh đáp lạnh lùng. "Và con không muốn điều đó xảy ra. Con sẽ chuyển lô đất thành quỹ tín thác bảo tồn đô thị, hoặc một mục đích phi lợi nhuận nào đó. Việc này sẽ dập tắt mọi nghi ngờ về đạo đức của Lục Thị và cắt đứt mọi mối liên hệ với quá khứ. Đây là quyết định cuối cùng của con."

Lục Kiến Sơn nhìn con trai. Ông biết Thiện Minh không chỉ đơn thuần là kinh doanh. "Con làm điều này vì cô Lâm Hạ Vy, phải không? Cô gái đó có liên quan gì đến lô đất đó?"

Thiện Minh không trả lời trực tiếp. "Cô Lâm là Kiến trúc sư Trưởng của dự án Skyline Citadel. Cô ấy là tài sản lớn nhất của Lục Thị lúc này. Con không muốn bất kỳ rắc rối nào ảnh hưởng đến cô ấy hay dự án."

Sự lạnh lùng và quyết đoán của Thiện Minh khiến Lục Kiến Sơn phải lùi bước. Ông ta hiểu con trai mình đang che giấu một bí mật lớn, và dù bực tức, ông cũng không muốn đối đầu trực diện với Thiện Minh khi anh đang ở đỉnh cao quyền lực.

"Tốt," Lục Kiến Sơn nói, giọng đầy vẻ cảnh báo. "Hãy nhớ rằng, con đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Nếu cô gái đó là người trả thù, con sẽ tự hủy hoại mình."

4. Sự Khiêu Khích Của Trịnh Hùng

Trịnh Hùng không phải là người dễ dàng từ bỏ. Sau khi bị Thiện Minh chặn họng, anh ta bắt đầu tiếp cận Hạ Vy với tư cách là đối tác tiềm năng. Arch Nova của Trịnh Hùng là công ty được Lục Thị cân nhắc để đảm nhận một phần nhỏ của thiết kế cảnh quan ngoại vi Skyline Citadel.

Trưa hôm đó, Trịnh Hùng xuất hiện ở sảnh Lục Thị, gửi một bó hoa hồng trắng khổng lồ đến văn phòng Hạ Vy.

"Một món quà nhỏ chúc mừng vị trí mới, Kiến trúc sư Lâm," Trịnh Hùng nói qua điện thoại. "Tôi đang chờ ở dưới sảnh. Chúng ta có thể bàn về thiết kế cảnh quan bên ngoài tòa nhà. Hay cô sợ Tổng tài Lục không cho cô rời khỏi tòa tháp này?"

Hạ Vy thở dài. Cô biết Trịnh Hùng đang khiêu khích Thiện Minh. Cô không muốn tạo thêm rắc rối, nhưng cũng không muốn bị coi là hèn nhát.

Cô xuống sảnh, gặp Trịnh Hùng ở quán cà phê đối diện Lục Thị. Anh ta lịch thiệp, chu đáo, và khác biệt hoàn toàn với áp lực mà Thiện Minh mang lại.

"Thiện Minh là một nhà kinh doanh giỏi, nhưng anh ta thiếu tính nhân văn," Trịnh Hùng nói, nhấp một ngụm cà phê. "Tôi thực sự ngưỡng mộ tài năng của cô. Cô có thể tạo ra những công trình có hồn, không chỉ là những khối bê tông lạnh lẽo. Anh họ tôi không bao giờ hiểu được điều đó."

"Tổng tài Lục hiểu rõ về kiến trúc hơn anh nghĩ," Hạ Vy đáp, giữ khoảng cách. "Nếu anh ta không hiểu, dự án 'Vòng Lặp Ánh Trăng' đã không được chấp thuận."

"Anh ta chấp thuận vì nó mạo hiểm, và anh ta thích kiểm soát những thứ mạo hiểm," Trịnh Hùng cười, ánh mắt đầy ẩn ý. "Cô cũng là một rủi ro mạo hiểm trong tầm kiểm soát của anh ta. Cô có biết không, Thiện Minh chưa bao giờ đưa bất kỳ nhân viên nữ nào đến phòng khám riêng của gia tộc. Cô là trường hợp đầu tiên."

Lời nói của Trịnh Hùng khiến Hạ Vy bối rối. Cô cố giữ bình tĩnh. "Đó là vì anh ta không muốn ảnh hưởng đến tiến độ dự án. Tất cả chỉ là công việc."

Trịnh Hùng không phủ nhận, chỉ cười. "Dù sao thì, tôi vẫn muốn cô tham gia một bữa tiệc từ thiện tối nay. Cô sẽ gặp gỡ những người có thể giúp cô thoát khỏi cái bóng của Lục Thị. Cô có thể là người sáng tạo độc lập, Lâm Hạ Vy."

Hạ Vy từ chối. Cô biết chấp nhận lời mời của Trịnh Hùng là một sự phản bội ngầm đối với Thiện Minh. Cô đã chọn con đường chông gai tại Lục Thị, và cô phải đi đến cùng.

5. Bữa Tối Bắt Buộc Tại Penthouse

Tối hôm đó, 8 giờ tối, Hạ Vy đang chuẩn bị về nhà thì nhận được một cuộc gọi từ Trương Tình.

"Kiến trúc sư Lâm, Tổng tài yêu cầu cô đến Penthouse riêng của anh ấy. Anh ấy cần cô phân tích bản vẽ mặt bằng hệ thống điều hòa không khí cho sảnh VIP. Đây là vấn đề bảo mật cấp độ A."

Hạ Vy cau mày. Tại sao không phải là văn phòng? Cô biết đây là một mệnh lệnh trá hình.

Khi cô đến căn hộ Penthouse sang trọng trên đỉnh tòa nhà đối diện, cô thấy Thiện Minh đang đứng trước bức tường kính, nhìn ra thành phố. Căn hộ rộng lớn, với thiết kế tối giản, lạnh lẽo, phản ánh đúng con người anh.

"Vào đi, Lâm Hạ Vy," Thiện Minh nói, không quay đầu lại.

"Tổng tài Lục, chúng ta có thể làm việc này tại văn phòng Lục Thị," cô nói, giữ vẻ chuyên nghiệp.

"Không thể," anh đáp. "Bản vẽ này chỉ được lưu trữ trên hệ thống an ninh riêng của căn hộ. Ngồi xuống đi."

Thiện Minh không nói nhiều về công việc. Anh bật máy chiếu, phóng lớn bản vẽ kỹ thuật phức tạp lên tường. Hạ Vy bắt đầu phân tích. Họ làm việc trong im lặng, chỉ có tiếng bút của cô trên bản vẽ và tiếng nhấp chuột của anh trên máy tính bảng.

Khoảng nửa giờ sau, Thiện Minh đột nhiên nói. "Tôi biết Trịnh Hùng đã gặp cô."

Hạ Vy ngước lên. "Vâng. Anh ấy muốn bàn về dự án cảnh quan."

"Và về tôi," Thiện Minh nói. "Anh ta luôn tìm cách chen vào mọi thứ mà tôi quan tâm."

"Tôi đã từ chối lời đề nghị của anh ấy," Hạ Vy khẳng định.

Thiện Minh quay lại, ánh mắt anh nhìn cô trong bóng tối của căn hộ càng trở nên sâu thẳm và khó hiểu. "Tại sao? Arch Nova là một lựa chọn dễ dàng và ổn định hơn. Tại sao cô lại chọn ở lại Lục Thị, nơi có quá nhiều nguy hiểm?"

"Anh đã hỏi tôi câu này rồi, Tổng tài Lục," Hạ Vy đáp, ánh mắt kiên định. "Tôi muốn đứng vững ở nơi tôi đã ngã xuống. Và tôi muốn chứng minh rằng tôi không cần ai thương hại hay bảo vệ."

"Nhưng cô cần tôi," Thiện Minh nói, bước lại gần cô. "Cô cần tôi để bảo vệ cô khỏi những kẻ cố gắng hủy hoại cô, và cô cần tôi để hoàn thành công trình này."

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. "Đừng bao giờ đánh giá thấp Trịnh Hùng. Anh ta không chỉ muốn cô rời đi, anh ta muốn cô phải làm việc cho anh ta."

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Vy nhìn thấy sự cô đơn của anh, sự mệt mỏi dưới lớp vỏ thép lạnh lùng. Cô nhận ra một điều: anh đang đeo một chiếc vòng tay đơn giản bằng da, ẩn dưới tay áo sơ mi. Đó là một vật phẩm không hợp với phong cách sang trọng và tối giản của anh.

"Chiếc vòng tay đó..." Hạ Vy hỏi, không kìm được sự tò mò.

Thiện Minh giật mình, nhanh chóng kéo ống tay áo che lại. "Không liên quan đến cô. Tiếp tục công việc đi."

Nhưng Hạ Vy đã kịp thấy. Chiếc vòng tay dường như đã cũ, khắc một chữ cái nhỏ: T.

Sự tò mò của Hạ Vy càng lớn. Cô biết, người đàn ông này không chỉ có một mặt lạnh lùng. Anh ta đang mang theo một bí mật cá nhân sâu sắc, cũng như cô.

Lục Thiện Minh đột ngột đứng dậy. "Tôi đã chuẩn bị bữa tối. Chúng ta ăn rồi làm việc tiếp."

Bữa tối là một bàn ăn sang trọng, nhưng chỉ có hai người. Thiện Minh ăn một cách chậm rãi, lịch sự, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo Hạ Vy. Bữa tối này là sự vi phạm rõ ràng nhất đối với ranh giới chuyên nghiệp của họ.

"Tôi đã hoàn tất thủ tục đình chỉ lô đất khu Đông," Thiện Minh nói, giọng anh trầm và nhẹ nhàng.

Hạ Vy ngẩng đầu. "Lô đất nào?"

"Lô đất mà Vạn Phát đã thắng kiện mười năm trước. Nó sẽ được chuyển thành tài sản phi lợi nhuận. Sẽ không còn dự án thương mại nào được xây dựng ở đó nữa," anh giải thích.

Hạ Vy sững người. Cô không hề yêu cầu, không hề biết. Nhưng hành động này của anh chính là sự chuộc lỗi âm thầm và to lớn nhất.

"Tại sao?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Vì đó là điều đúng đắn phải làm," Thiện Minh đáp, đôi mắt anh không hề tránh né. "Lục Thị phải sửa chữa lỗi lầm của mình. Dù cô không biết, nhưng cô đã cứu tôi khỏi việc phải tiếp tục chịu đựng tội lỗi đó."

Hạ Vy cảm thấy một cảm xúc hỗn độn dâng trào. Cô muốn trả thù, nhưng người đàn ông này lại đang âm thầm dọn dẹp đống đổ nát mà gia tộc anh gây ra. Cô bỗng cảm thấy kế hoạch trả thù của mình trở nên vô nghĩa và lạnh lùng hơn so với hành động chuộc lỗi thầm lặng này.

Trong khoảnh khắc đối diện đó, bức tường băng giá trong lòng Hạ Vy như tan chảy một chút. Cô biết, cô không chỉ chiến đấu chống lại một đế chế. Cô đang yêu cầu người thừa kế đế chế đó tự hủy hoại bản thân mình. Mối quan hệ của họ đã vượt ra ngoài phạm vi công việc, và sự thật về quá khứ sắp trở thành ngọn lửa thiêu đốt họ.