1. Cuộc Đua Chống Lại Sự Kiệt Sức
Chỉ còn mười ngày nữa là đến hạn 30 ngày. Tập đoàn Lục Thị đã ký kết hợp đồng đầu tư giai đoạn hai với Ông Mã Đông, một thành công mà phần lớn nhờ vào sự cứu vãn kịp thời và khả năng ứng biến nghệ thuật của Tổng tài Lục Thiện Minh, cùng với bản thiết kế độc đáo của Lâm Hạ Vy.
Tuy nhiên, sự thành công này không giúp Hạ Vy giảm bớt áp lực. Ngược lại, nó khiến cô phải làm việc điên cuồng hơn. Cô biết ơn Thiện Minh đã cứu mình, nhưng cô càng muốn chứng minh rằng mình không cần sự cứu vãn đó. Cô phải hoàn thành mô hình quang học một cách hoàn hảo, không còn bất kỳ "khuyết điểm nhỏ" nào để ai đó có thể lợi dụng.
Hạ Vy gần như sống trong văn phòng đối diện Lục Thiện Minh. Máy tính của cô luôn bật, mô hình 3D xoay tròn trên màn hình. Cô phát hiện ra rằng đoạn mã phá hoại của Trần Giang không chỉ đơn giản làm sai lệch các tham số vật lý, mà còn được thiết kế để gây ra sự cố tính toán ngẫu nhiên, nhằm đổ lỗi cho hệ thống đám mây riêng của cô là không ổn định. Sự thâm độc của Trần Giang vượt xa suy nghĩ ban đầu của cô.
Cô phải viết lại gần như toàn bộ thuật toán lõi của mô hình quang học, áp dụng các phép tính vi phân tensor để tối ưu hóa góc phản xạ của hàng trăm tấm Nano-Resin theo mọi góc độ ánh sáng tự nhiên và nhân tạo. Công việc này đòi hỏi sự tập trung đến mức siêu phàm. Cô uống cà phê đen đậm, thứ mà Thiện Minh đã cấm Trương Tình cung cấp, và đôi khi, cô chỉ dựa vào những suất cháo tổ yến và trà thảo mộc được gửi đến văn phòng cô một cách đều đặn, không lời.
Mỗi suất ăn đó là một lời nhắc nhở. Lục Thiện Minh đang giám sát cô, và sự bảo hộ của anh là một loại gông cùm tinh thần. Cô cảm thấy sự cô độc của mình bị xâm phạm bởi sự quan tâm lạnh lùng và quyền lực của anh.
2. Dọn Dẹp Chướng Ngại Vật
Vào ngày thứ mười lăm, một thông báo nội bộ được gửi đi: Kiến trúc sư dự án cấp cao Trần Giang bị sa thải ngay lập tức vì "vi phạm nghiêm trọng quy tắc bảo mật và gây rối nội bộ."
Hạ Vy hơi bất ngờ nhưng không hề ngạc nhiên. Cô hiểu rằng Thiện Minh đã can thiệp. Anh đã dùng quyền lực tuyệt đối của mình để dọn dẹp chướng ngại vật cho cô, không cần cô phải tố cáo.
Trong văn phòng Tổng tài, Thiện Minh ngồi lặng lẽ, ánh mắt hướng ra thành phố. Anh biết Trần Giang không phải kẻ phá hoại duy nhất, nhưng việc sa thải anh ta là một lời cảnh báo cứng rắn gửi đến toàn bộ tập đoàn: Đừng chạm vào dự án của Cố vấn Lâm.
Trương Tình bước vào, đặt một tập tài liệu mới lên bàn. "Tổng tài, kết quả điều tra độc lập về vụ kiện Lâm Cường mười năm trước đã có. Tất cả các bằng chứng về sự hối lộ và giả mạo tài liệu đều dẫn đến phòng pháp chế cũ của Vạn Phát, dưới sự chỉ đạo của cựu Giám đốc Dịch, người đã nghỉ hưu hai năm trước."
Thiện Minh gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng. "Tài sản mà Vạn Phát đã thắng kiện từ gia đình Lâm Cường, lô đất vàng khu Đông, hiện tại đang được sử dụng để xây dựng khu phức hợp dân cư cao cấp. Tìm cách thu hồi lại công ty con đã mua lô đất đó và chuyển nó vào danh mục tài sản bị đình chỉ của Lục Thị. Tôi muốn lô đất đó hoàn toàn sạch sẽ trước khi quyết định sử dụng nó."
Trương Tình hơi cau mày. "Tổng tài, lô đất đó có giá trị thị trường hiện tại lên đến hàng trăm triệu đô la. Việc thu hồi và đình chỉ sẽ gây tổn thất lớn cho Lục Thị, và Chủ tịch Lục Kiến Sơn có thể sẽ..."
"Chỉ cần làm theo lệnh," Thiện Minh cắt lời. Anh không hề nhượng bộ. Việc anh làm không phải là kinh doanh, mà là một sự chuộc lỗi âm thầm và đầy rủi ro. Anh biết anh đang làm gì. Anh đang trả lại những gì Lục Thị đã cướp đi, một cách không ai hay biết. Anh làm điều đó để lương tâm anh được yên, và để Hạ Vy có thể tiếp tục công việc của mình mà không bị ám ảnh bởi quá khứ.
3. Sự Can Thiệp Của Người Thứ Ba: Trịnh Hùng
Vào ngày thứ mười tám của thử thách, khi Hạ Vy đang làm việc khuya như thường lệ, một nhân vật mới xuất hiện.
Trịnh Hùng, con trai út của một cổ đông lớn và là em họ của Lục Thiện Minh, bước vào. Anh ta là Giám đốc điều hành của Arch Nova, một công ty thiết kế kiến trúc hàng đầu trong nước, thường xuyên cạnh tranh hoặc hợp tác với Lục Thị. Trịnh Hùng khác biệt hoàn toàn với Thiện Minh: anh ta ăn mặc lịch lãm, nụ cười luôn rạng rỡ, và mang một khí chất lãng tử, dễ gần.
"Chào người đẹp, hóa ra đây là nơi Tổng tài Lục giấu người tài," Trịnh Hùng nói, dựa vai vào khung cửa văn phòng Hạ Vy, tay cầm ly rượu vang.
Hạ Vy ngước lên, hơi cảnh giác. "Anh là...?"
"Trịnh Hùng. Em họ của Thiện Minh," anh ta đáp, nụ cười càng tươi. "Anh đến thăm Tổng tài, nhưng lại thấy một nữ chiến binh đang chiến đấu trên Tầng 88 lúc nửa đêm. Hiếm có. Em là Lâm Hạ Vy, Cố vấn Thiết kế của dự án Skyline Citadel?"
"Vâng."
Trịnh Hùng nhìn lướt qua màn hình máy tính của cô. "Mô hình quang học. Phép tính vi phân tensor... Cô đang làm gì vậy, cô gái? Đây là công việc của cả một đội ngũ kỹ sư máy tính, không phải của một kiến trúc sư."
"Thời gian không chờ đợi ai, Giám đốc Trịnh," Hạ Vy đáp, quay lại với công việc. Cô không muốn lãng phí thời gian cho những cuộc trò chuyện xã giao.
Trịnh Hùng không bận tâm. Anh ta bước vào, đặt ly rượu lên bàn. "Thiện Minh là một con quái vật. Anh ta luôn đẩy mọi người đến giới hạn. Đặc biệt là những người anh ta thực sự coi trọng. Nhưng cô biết không, có những con đường dễ dàng hơn để đi."
Anh ta đưa danh thiếp cho cô. "Tôi theo dõi hồ sơ của cô. Cô rất xuất sắc. Nếu cô cảm thấy Lục Thị quá ngột ngạt, Arch Nova luôn sẵn lòng chào đón một kiến trúc sư có tài năng và ý chí như cô. Chúng ta có thể xây dựng những công trình vĩ đại, mà không cần phải bán mạng cho một giao kèo điên rồ."
Lời đề nghị của Trịnh Hùng là một lời mời gọi đầy hấp dẫn. Đó là sự thoát ly khỏi xiềng xích của Lục Thị, thoát khỏi ánh mắt giám sát của Lục Thiện Minh, và thoát khỏi bóng ma của quá khứ.
Hạ Vy nhìn danh thiếp, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của Trịnh Hùng. "Cảm ơn ý tốt của anh. Nhưng tôi đã ký giao kèo. Và tôi sẽ không bỏ dở giữa chừng."
Trịnh Hùng cười, lắc đầu. "Quả là một cô gái thú vị. Được rồi, tôi sẽ không làm phiền cô nữa. Nhưng hãy nhớ, thế giới kiến trúc không chỉ có Lục Thị. Thiện Minh đang giữ cô, không phải vì anh ta muốn cô, mà vì anh ta cần chứng minh anh ta đúng."
Anh ta bước ra khỏi văn phòng. Ngay sau đó, Thiện Minh bước ra từ văn phòng đối diện, khí chất lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Anh đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện.
"Trịnh Hùng đã gây phiền phức cho cô à?" Thiện Minh hỏi, giọng điệu sắc như dao cạo.
"Không, Tổng tài Lục. Giám đốc Trịnh chỉ đưa ra một lời đề nghị chuyên nghiệp," Hạ Vy đáp, không để lộ cảm xúc.
"Lời đề nghị không liên quan đến công việc ở Lục Thị là một sự lãng phí thời gian," Thiện Minh nói. "Tập trung vào mô hình của cô. Cô chỉ còn mười hai ngày."
4. Khoảnh Khắc Suy Nhược Dưới Ánh Trăng
Hai ngày sau đó, áp lực lên Hạ Vy đạt đến đỉnh điểm. Cô đã hoàn thành mô hình quang học và chạy thử nghiệm cuối cùng. Kết quả cho thấy sự hoàn hảo tuyệt đối: không còn điểm tối, ánh sáng phản xạ mượt mà, tạo ra hiệu ứng "Vòng Lặp Ánh Trăng" mãn nhãn.
Cô đã thắng. Cô đã chứng minh được điều không thể. Cô gục xuống ghế, nước mắt lưng tròng. Không phải nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự giải thoát tuyệt đối sau mười tám ngày làm việc gần như không ngủ.
Nhưng ngay lập tức, một cơn đau đầu khủng khiếp ập đến. Đầu óc cô quay cuồng. Cô cố gắng đứng dậy để đến phòng vệ sinh rửa mặt, nhưng cơ thể cô không tuân lệnh. Mọi thứ trước mắt mờ đi, và cô ngã xuống sàn văn phòng lát đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Trong văn phòng Tổng tài, Thiện Minh đang ký một hợp đồng lớn. Anh đột ngột dừng lại. Anh không nghe thấy tiếng động lớn, nhưng có một cảm giác bất an không tên. Anh nhìn vào văn phòng đối diện, ánh đèn vẫn sáng, nhưng bóng dáng Hạ Vy không còn ở bàn làm việc.
Thiện Minh bước ra. Cánh cửa văn phòng Hạ Vy khép hờ. Anh đẩy nhẹ.
Anh nhìn thấy cô nằm trên sàn, chiếc áo sơ mi trắng nhàu nát, mặt cô tái mét, hơi thở yếu ớt. Chiếc cốc sứ đựng trà thảo mộc bị đổ nghiêng bên cạnh.
Anh không nghĩ ngợi, không giữ khoảng cách. Mọi sự lạnh lùng và cảnh giác đều tan biến. Anh vội vàng quỳ xuống bên cạnh cô, chạm vào trán cô. Cô đang sốt cao.
"Lâm Hạ Vy!" anh gọi, giọng nói mang theo một sự hoảng loạn hiếm có.
Cô mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của anh trong bóng tối. "Tổng tài Lục... mô hình... tôi... đã hoàn thành..." cô thều thào, cố gắng chỉ vào màn hình máy tính đang hiển thị kết quả hoàn hảo.
"Im lặng đi!" Thiện Minh ra lệnh. Anh bế bổng cô lên. Cô nhẹ đến đáng sợ, như một cành cây sắp gãy.
Anh đưa cô ra khỏi tòa nhà, bỏ qua sự kinh ngạc của nhân viên bảo vệ. Thiện Minh không đưa cô đến bệnh viện Lục Thị, nơi mọi sự việc sẽ bị công khai và Trịnh Hùng có thể biết. Anh đưa cô đến một phòng khám tư nhân bí mật và đáng tin cậy nhất mà gia tộc anh thường sử dụng.
5. Bức Tường Tan Chảy
Nửa giờ sau, Hạ Vy tỉnh lại trong một căn phòng ấm áp, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng. Kim tiêm vẫn còn trên tay cô. Cô nhìn thấy Lục Thiện Minh ngồi bên cạnh giường, vẫn mặc bộ vest quyền lực, nhưng cà vạt đã được nới lỏng, mái tóc hơi rối. Anh đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt chứa đựng sự phức tạp mà cô chưa từng thấy.
"Tại sao anh không đưa tôi về nhà?" cô hỏi, giọng yếu ớt.
"Về nhà? Để cô lại tiếp tục làm việc đến chết à?" Thiện Minh trả lời, giọng anh đầy sự giận dữ bị kìm nén. "Cô nghĩ cơ thể cô là máy móc à, Lâm Hạ Vy? Cô làm việc như một kẻ điên. Cô đã tự hủy hoại bản thân mình."
"Tôi phải hoàn thành nó," cô khăng khăng.
"Và nếu cô chết vì kiệt sức, nó có ý nghĩa gì?" Thiện Minh tiến lại gần, cúi xuống, sự giận dữ trong mắt anh khiến cô lùi lại. "Nói cho tôi biết, dự án này có ý nghĩa gì với cô? Tại sao cô lại đánh đổi sinh mạng mình cho một thiết kế?"
Hạ Vy nhìn vào đôi mắt anh, cô thấy sự căng thẳng, sự trách móc, và điều gì đó mềm yếu hơn—sự sợ hãi. Đây là khoảnh khắc cô có thể nói ra tất cả, có thể làm sụp đổ bức tường che giấu. Nhưng cô không làm. Cô cần sự trả thù thầm lặng của mình.
"Nó có ý nghĩa là sự sống còn, Tổng tài Lục," cô nói, giọng cô trở nên kiên quyết hơn. "Anh đã hỏi tôi tại sao tôi ám ảnh. Bởi vì tôi không có gì để mất. Tôi phải chứng minh, tôi không phải là một con tốt có thể bị hủy hoại bởi quyền lực. Tôi phải đứng vững ở đây, nơi tôi đã ngã xuống."
Thiện Minh im lặng. Anh hiểu cô đang ám chỉ sự đổ vỡ của gia đình cô, mặc dù cô không hề biết ai đã gây ra nó. Lời nói của cô như những nhát dao đâm vào lương tâm anh.
Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm nhẹ vào tóc cô, một hành động hoàn toàn vượt qua giới hạn Tổng tài và nhân viên.
"Cô không phải là con tốt," anh nói, giọng anh trầm xuống, gần như là một lời thú nhận. "Và cô không được phép ngã xuống. Cô phải sống. Cô phải hoàn thành. Tôi cần cô chứng minh rằng có những thứ, ngay cả quyền lực lớn nhất cũng không thể hủy hoại được."
Bàn tay anh ấm áp một cách bất ngờ, mang lại sự an ủi mà cô đã kìm nén suốt mười năm. Khoảnh khắc đó, Hạ Vy cảm thấy một sự gắn kết không thể chối cãi: cô phụ thuộc vào sự bảo vệ của anh, và anh phụ thuộc vào sự kiên cường của cô để chuộc lỗi.
Anh rút tay lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng và chuyên nghiệp hơn, như thể anh vừa nhận ra sự nguy hiểm của hành động vừa rồi.
"Nghỉ ngơi đi," Thiện Minh ra lệnh. "Tôi đã gửi kết quả mô hình quang học hoàn chỉnh đến Ban Giám đốc. Cô đã vượt qua thử thách 30 ngày. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn mới, Cố vấn Lâm."
Anh rời đi, để lại Hạ Vy với cảm giác bàng hoàng. Cô đã thắng cuộc thử thách, nhưng cô đã để Lục Thiện Minh nhìn thấy sự yếu đuối của mình, và anh đã chạm vào cô. Rạn nứt trên tấm gương băng giá đã lớn hơn. Mối quan hệ của họ đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, phức tạp hơn, nguy hiểm hơn. Cô không còn là một nhân viên đơn thuần, mà đã trở thành người phụ nữ được Tổng tài Lục Thiện Minh che chở và bảo vệ.