1. Truy Tìm Kẻ Phá Hoại
Sau bữa ăn khuya im lặng, Lâm Hạ Vy biết rõ rằng lỗi dữ liệu đầu vào trong mô hình quang học không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay lỗi kỹ thuật. Cảm giác lạnh thoáng qua khi cô rời bàn làm việc tối hôm trước đã xác nhận sự nghi ngờ. Có ai đó đã cố tình can thiệp.
Cô không báo cáo. Báo cáo lúc này đồng nghĩa với việc lãng phí thời gian quý báu để điều tra nội bộ, và Lục Thiện Minh sẽ coi đó là lý do để hủy bỏ giao kèo. Hạ Vy cần kết quả, không phải sự cảm thông hay bảo vệ. Cô cần chứng minh rằng, ngay cả trong môi trường thù địch nhất của Lục Thị, cô vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Hạ Vy dành trọn buổi sáng để truy vết. Cô không cần đến đội ngũ IT của Lục Thị. Cô sử dụng kiến thức về lập trình mã nguồn mở và giao thức mạng mà cô đã học được trong những năm tháng du học để bảo vệ hệ thống đám mây riêng của mình. Cô phát hiện ra một dấu vết truy cập rất nhỏ—một tập tin log đã bị xóa gần như hoàn toàn—nhưng vẫn còn sót lại một chuỗi lệnh mờ ám.
"Một đoạn mã đơn giản, Trần Giang," cô thì thầm, nhận ra sự tinh vi trong cách thức phá hoại. Kẻ tấn công không cố gắng đánh cắp hay xóa hẳn, mà chỉ làm sai lệch các tham số vật lý nhỏ nhất trong tập tin hạt nhân (kernel file) của mô hình. Điều này khiến cho mô phỏng sẽ cho ra kết quả sai lệch nhưng hệ thống sẽ không phát hiện ra virus hay mã độc, chỉ coi đó là lỗi logic của người lập trình.
Sự tức giận của Hạ Vy không đến từ việc bị phá hoại, mà từ việc bị đánh giá thấp. Trần Giang nghĩ cô không đủ khả năng để phát hiện ra một chiêu trò cũ kỹ như vậy.
Cô nhanh chóng tạo ra một bản vá lỗi. Thay vì sửa trực tiếp tập tin bị hỏng, cô viết một lớp mã bảo vệ (wrapper) bên ngoài, buộc các thông số sai lệch phải được điều chỉnh lại theo giá trị chuẩn của mô hình vật lý cô đã xây dựng, trước khi chạy mô phỏng. Đây là một giải pháp tạm thời nhưng hiệu quả để tránh lãng phí thời gian.
Cô gửi một email nặc danh đến bộ phận IT, đề nghị họ "kiểm tra ngẫu nhiên" máy tính của các kiến trúc sư dự án, chỉ ra một lỗ hổng bảo mật giả định liên quan đến việc cắm USB không được xác thực. Cô muốn Trần Giang phải sợ hãi và giữ im lặng, chứ không cần trực tiếp đối đầu.
Xong việc, Hạ Vy hít một hơi sâu. Cô đã mất gần nửa ngày làm việc, nhưng mô hình quang học đã sẵn sàng để chạy thử. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng cũng tràn đầy sự thỏa mãn. Sự tồn tại của cô ở Lục Thị là một cuộc chiến dai dẳng với cả kỹ thuật, thời gian và sự thù địch.
2. Ánh Sáng Quá Khứ Trong Hồ Sơ Tòa Án
Trong khi Hạ Vy đang vật lộn với những âm mưu nhỏ, Lục Thiện Minh đang đối mặt với những bí mật lớn hơn. Hồ sơ tòa án gốc từ vụ kiện Vạn Phát và Lâm Cường mười năm trước đã được Trương Tình tìm lại, được cất giữ cẩn thận trong một chiếc hộp sắt.
Thiện Minh mở hồ sơ. Thay vì chỉ là một vụ kiện tranh chấp thương mại thông thường, anh phát hiện ra những điểm bất thường nghiêm trọng:
Chứng cứ giả mạo: Một số tài liệu làm chứng của Vạn Phát về quyền sở hữu lô đất dường như đã bị làm giả hoặc bị thay đổi ngày tháng.
Sự hối lộ: Có các khoản chi lớn, không rõ ràng được chuyển cho các cá nhân liên quan đến tòa án và cơ quan quy hoạch.
Sức ép: Báo cáo y tế về cái chết của Lâm Cường cho thấy ông ấy chịu đựng một áp lực tâm lý cực độ trước khi nhồi máu cơ tim, và phiên tòa cuối cùng chính là giọt nước tràn ly.
Lục Kiến Sơn, cha của Thiện Minh, không trực tiếp tham gia vụ kiện, nhưng ông là người ra lệnh cho Vạn Phát (công ty con) thực hiện giao dịch này bằng mọi giá. Lục Thị đã sử dụng quyền lực và tài chính để nghiền nát một doanh nhân nhỏ bé.
Thiện Minh nhắm mắt lại. Cảm giác lạnh buốt không còn là sự lạnh lùng của quyền lực, mà là sự lạnh buốt của tội lỗi và trách nhiệm. Anh thừa kế đế chế này, đồng nghĩa với việc anh thừa kế cả những tội lỗi của nó. Lâm Hạ Vy không chỉ là người bị hại, cô là nạn nhân trực tiếp của đế chế Lục.
Sự nghi ngờ trước đây—rằng Hạ Vy có thể là một kẻ trả thù—đã bị thay thế bằng một sự thật nặng nề hơn: Anh nợ cô.
Anh ra lệnh cho Trương Tình: "Vụ việc này, không một ai được biết, kể cả cha tôi. Đốt tất cả các bản sao và khóa bản gốc này trong két sắt của tôi. Chỉ hai chúng ta biết."
Trong khoảnh khắc đó, Lục Thiện Minh đã đưa ra quyết định: Anh sẽ giữ bí mật về vụ việc, không phải để bảo vệ danh tiếng của Lục Thị, mà là để bảo vệ Lâm Hạ Vy khỏi sự thật có thể hủy hoại cô thêm lần nữa. Anh tin rằng, việc cô không biết về sự thật có lẽ là cách duy nhất để cô tiếp tục sống với mục tiêu chứng minh năng lực của mình.
Và đồng thời, anh phải làm gì đó. Anh không thể chỉ đứng nhìn cô làm việc trong sự thù địch dưới một mái nhà mà cha anh đã gây ra bi kịch cho cô.
3. Bài Kiểm Tra Độ Lạnh
Vào chiều hôm đó, Lục Thiện Minh bất ngờ thông báo một cuộc họp gấp. Không phải là cuộc họp nội bộ, mà là buổi gặp mặt không chính thức với Ông Mã Đông, một nhà đầu tư bất động sản quốc tế, người đang cân nhắc rót vốn vào giai đoạn hai của dự án Skyline Citadel.
"Cố vấn Lâm, cô sẽ tham gia buổi gặp mặt này," Thiện Minh thông báo, giọng nói không cho phép bất kỳ sự từ chối nào.
Hạ Vy kinh ngạc. "Tổng tài Lục, mô hình quang học của tôi chỉ mới chạy thử nghiệm, chưa có kết quả hoàn chỉnh để trình bày với đối tác."
"Không cần kết quả hoàn chỉnh," Thiện Minh trả lời, đôi mắt anh sắc lạnh. "Ông Mã là một người thích sự hoàn hảo. Anh ta không quan tâm đến các con số kỹ thuật khô khan, anh ta muốn thấy nghệ thuật. Cô sẽ trình bày về ý tưởng nghệ thuật của 'Vòng Lặp Ánh Trăng' và mô hình 3D sơ bộ trên máy tính của cô. Đây là bài kiểm tra thực tế đầu tiên của cô."
Hạ Vy biết đây là một con dao hai lưỡi. Nếu cô thành công, danh tiếng của cô sẽ tăng vọt. Nếu thất bại, toàn bộ dự án sẽ bị ảnh hưởng, và cô sẽ bị loại bỏ không thương tiếc.
Phòng họp riêng tư được sắp xếp tại một nhà hàng cao cấp, nơi tầm nhìn hướng thẳng ra khu đất của dự án Skyline Citadel. Ông Mã Đông là một người đàn ông trung niên, đeo chiếc kính gọng vàng, với ánh mắt tinh tường, không dễ dàng bị thuyết phục.
"Tổng tài Lục, tôi đã xem qua các thiết kế của các đối thủ khác. Rất sang trọng, nhưng thiếu linh hồn," Ông Mã nói, nhấp một ngụm rượu vang. "Thiết kế nội thất sảnh VIP của các anh—'Không gian Vô Tận'—nghe có vẻ huyền ảo. Hãy để cô Lâm đây thuyết phục tôi rằng đây không chỉ là một cái bẫy thị giác cho trẻ con."
Hạ Vy đứng dậy. Cô không cần một bài phát biểu hoa mỹ. Cô chỉ cần sự chân thật của thiết kế.
"Thưa Ông Mã, 'Không gian Vô Tận' không phải là trò ảo thuật," Hạ Vy bắt đầu, giọng cô điềm tĩnh và tự tin. "Đó là triết lý thiết kế. Trong một thành phố bị bao bọc bởi bê tông và giới hạn, con người khao khát sự mở rộng. Chúng tôi sử dụng các tấm phản chiếu Nano-Resin theo góc độ vật lý chính xác để biến một không gian hữu hạn thành một 'vòng lặp' vô hạn, nơi ánh sáng buổi sáng sẽ hòa quyện với ánh đèn đô thị buổi tối."
Cô nhanh chóng cắm máy tính xách tay và mở mô hình 3D đang chạy thử. Đây là lúc nguy hiểm nhất. Nếu lỗi dữ liệu phá hoại của Trần Giang gây ra bất kỳ sự cố hình ảnh nào, mọi nỗ lực của cô sẽ sụp đổ.
4. Khoảnh Khắc Lỗi Lầm và Sự Cứu Vãn
Mô hình 3D hiện lên trên màn hình lớn, tái tạo lại sảnh VIP với độ chi tiết kinh ngạc. Mọi thứ đều hoàn hảo, ngoại trừ một khoảnh khắc nhỏ.
Khi Hạ Vy chuyển sang chế độ mô phỏng ánh sáng buổi chiều tà (phần bị ảnh hưởng nặng nhất bởi lỗi dữ liệu), góc phản xạ của một tấm Nano-Resin ở góc phía Đông Bắc bị sai lệch nhẹ. Thay vì tạo ra sự phản chiếu mượt mà, nó tạo ra một điểm tối nhỏ, làm rạn nứt hoàn toàn hiệu ứng "vô tận."
Ông Mã Đông lập tức nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. "Cô Lâm, hình như có một điểm chết ở đó. Vòng lặp của cô bị đứt gãy. Điều này có nghĩa là thiết kế của cô bị lỗi, hoặc vật liệu không đáp ứng được."
Tim Hạ Vy hẫng đi một nhịp. Cô biết đó là do sự can thiệp. Nhưng cô không thể thừa nhận.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ đó, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô, Lục Thiện Minh đột ngột lên tiếng.
"Đó không phải là điểm chết, thưa Ông Mã," Thiện Minh nói, giọng anh trầm và đầy uy lực, thu hút sự chú ý trở lại.
Anh đứng dậy, bước đến gần màn hình. Tay anh không hề chạm vào máy tính của Hạ Vy, nhưng anh đặt lòng bàn tay lên tấm kính phản chiếu của màn hình, chính xác tại vị trí của điểm tối.
"Đây là một chi tiết mà Cố vấn Lâm cố tình thêm vào để tạo ra sự tương phản," Thiện Minh nói, mắt anh nhìn thẳng vào Hạ Vy. Cô hiểu ý anh. Anh đang tạo ra một câu chuyện để cứu cô.
"Thưa Ông Mã, theo triết lý 'Thiên Không Địa Cầu' của phương Đông," Thiện Minh tiếp tục, giọng điệu tự tin và chuyên nghiệp như một nghệ sĩ, "để có được sự hoàn hảo, chúng ta phải chấp nhận một khuyết điểm nhỏ. Điểm tối này không phải là lỗi, nó là 'khí' của thiết kế, là điểm tĩnh duy nhất để mắt người có thể nghỉ ngơi trong không gian vô tận. Nó tạo ra một sự đối lập tuyệt vời, làm nổi bật hơn sự mượt mà của phần còn lại. Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nghệ thuật của Lục Thị và sự rập khuôn của các tập đoàn khác."
Thiện Minh không chỉ cứu Hạ Vy, anh đã biến lỗi lầm thành một điểm nhấn nghệ thuật không thể chối cãi.
Ông Mã Đông ngạc nhiên, rồi bật cười. "Thú vị! Sự hoàn hảo phải có khuyết điểm. Tôi thích cách giải thích này, Tổng tài Lục. Tôi đã hiểu ý tưởng của cô Lâm rồi. Nó không chỉ là kiến trúc, đó là triết lý sống."
Cuộc gặp gỡ kết thúc thành công. Ông Mã Đông bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến dự án và hứa sẽ gửi hợp đồng đầu tư trong vài ngày tới.
5. Khoảnh Khắc Giao Thoa
Sau khi Ông Mã Đông rời đi, chỉ còn lại Thiện Minh và Hạ Vy trong phòng riêng. Bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
"Tại sao?" Hạ Vy hỏi, giọng cô hơi khàn. Cô biết anh đã cứu cô, nhưng cô không hiểu lý do.
Thiện Minh quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, không chút cảm xúc. "Tại sao tôi lại cứu cô? Đơn giản thôi. Thất bại của cô là thất bại của Skyline Citadel. Tôi không để người khác làm hỏng dự án của tôi. Hơn nữa, ý tưởng của cô thực sự đáng giá. Tôi không muốn nó bị hủy hoại chỉ vì một chút mưu hèn kế bẩn nội bộ."
"Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra lần nữa," Hạ Vy cam đoan.
"Tôi biết. Cô sẽ tìm ra kẻ đã làm hỏng dữ liệu và cô sẽ tự mình sửa chữa," Thiện Minh nói. Anh đã nhìn thấy sự can thiệp của cô vào mô hình. "Nhưng tôi muốn cô hiểu, Lục Thị là một khu rừng rậm. Và sự kiên cường của cô, trong mắt người khác, không phải là tài năng, mà là mục tiêu để hủy diệt."
Anh bước đến gần cô, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. Sự gần gũi này khiến Hạ Vy cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Anh cao lớn và mạnh mẽ, tạo ra một áp lực vật lý đáng kinh ngạc.
"Cố vấn Lâm," Thiện Minh nói, giọng anh trở nên khẽ khàng hơn, không còn là giọng điệu Tổng tài ra lệnh, mà là một câu hỏi mang tính cá nhân. "Cô làm việc như thể cô đang cố gắng chứng minh sự tồn tại của mình. Tại sao cô lại ám ảnh với dự án này đến vậy? Nó có ý nghĩa gì với cô?"
Hạ Vy tránh ánh mắt anh, nhìn vào bức tường kính phản chiếu khuôn mặt cô. Cô không thể nói về lô đất, về cái chết của cha mẹ. Cô không thể nói rằng dự án này là sự chuộc lỗi vô vọng, là bằng chứng cho thấy cô xứng đáng sống sót sau thảm kịch.
"Nó là tất cả những gì tôi còn lại, Tổng tài Lục," cô trả lời, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào anh, nhưng ánh mắt cô lạnh lùng và không hề giao động. "Tôi muốn tạo ra một không gian mà sự hoàn hảo có thể chạm tới được. Tôi muốn chứng minh rằng những người nhỏ bé vẫn có thể tạo ra những công trình vĩ đại."
Sự quyết tâm của cô chạm đến trái tim lạnh giá của Thiện Minh. Anh nhìn thấy sự đau khổ và sự kiêu hãnh đan xen trong đôi mắt cô. Anh biết cô đang nói dối, đang che giấu một bi kịch lớn hơn, nhưng đồng thời anh cũng thấy sự chân thành trong khát vọng của cô.
Anh không gặng hỏi thêm. "Tốt," anh nói, lùi lại một bước, khôi phục lại khoảng cách an toàn. "Hãy giữ lấy sự ám ảnh đó. Nhưng đừng quên, thời gian của cô không còn nhiều. Dự án của cô phải hoàn hảo, ngay cả khi nó có một 'khuyết điểm nhỏ'."
Hạ Vy gật đầu. Cô biết, trong khoảnh khắc cứu vãn vừa rồi, họ đã tạo ra một rạn nứt nhỏ trên tấm gương băng giá giữa họ. Rạn nứt đó không phải là tình yêu, mà là sự phụ thuộc, sự thấu hiểu nguy hiểm. Lục Thiện Minh đã nhìn thấy sự yếu đuối của cô, và cô đã nhìn thấy sự nhân đạo bị che giấu của anh.
Cô không biết liệu đây là sự khởi đầu của một mối quan hệ phức tạp hay là một cái bẫy tinh vi hơn. Cô chỉ biết rằng, càng ở gần người đàn ông này, cô càng phải đấu tranh để giữ vững bí mật và mục tiêu của mình. Cô có mười ngày còn lại để hoàn thành tất cả.