Sương mù ở vùng ngoại ô vào tháng Mười thường mang theo cái lạnh len lỏi vào từng thớ thịt. Lê Diệp Thảo kéo chặt chiếc áo cardigan mỏng, đứng trước cánh cổng sắt rỉ sét của một căn biệt thự mang kiến trúc Pháp cổ điển. Nơi này nằm tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị, bao quanh bởi những tán cây tùng già cỗi và không khí u uẩn như thể thời gian đã ngưng đọng từ một thập kỷ trước.
Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc. Một lúc sau, người quản gia già dẫn cô đi qua sân vườn đầy lá rụng. Ông không nói gì nhiều, chỉ dặn khẽ: "Cậu chủ thích yên tĩnh, cô dạy tiểu thư xong thì nên về ngay, đừng đi lại lung tung."
Bên trong căn nhà, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi giấy cũ tạo nên một phong vị rất riêng—trầm mặc và đầy quyền lực. Diệp Thảo được dẫn lên tầng hai, nơi có căn phòng đọc sách rộng lớn. Ở đó, một cô bé khoảng mười tuổi đang ngồi vẽ, nhưng ánh mắt đứa trẻ lại trống rỗng đến đáng sợ.
"Chào em, chị là Diệp Thảo."
Cô bé không ngước lên, chỉ gật nhẹ. Diệp Thảo bắt đầu buổi dạy đầu tiên bằng sự kiên nhẫn của một sinh viên ngành Tâm lý. Cô không biết rằng, từ phía sau bức tường gỗ được thiết kế theo lối kiến trúc cũ có những khe hở tinh xảo, một đôi mắt thâm trầm đang quan sát mình.
Trần Phục Hưng đứng trong bóng tối của căn phòng làm việc thông với thư viện. Anh vừa trở về sau một chuyến đi dài, trên người vẫn còn nguyên chiếc sơ mi đen mở hờ hai cúc cổ, tay cầm ly rượu vang đỏ đã vơi một nửa. Anh không thích người lạ vào nhà, càng không thích sự xuất hiện của một cô gái trẻ tràn đầy sức sống như thế này trong không gian chết chóc của mình.
Nhưng, cô gia sư này có gì đó rất khác.
Dưới ánh đèn bàn vàng vọt, làn da của Diệp Thảo trắng mịn như sứ, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen nhánh xõa dài trên vai. Khi cô cúi xuống chỉ bài cho con gái anh, cổ áo hơi trễ xuống để lộ hõm cổ thanh mảnh và sợi dây chuyền bạc nhỏ xíu lấp lánh. Phục Hưng nhấp một ngụm rượu, vị chát nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng ánh mắt anh lại không thể rời khỏi chuyển động của đôi môi hồng đang mấp máy giảng bài kia.
Đột nhiên, cô bé làm rơi hộp màu. Diệp Thảo vội vàng cúi xuống nhặt. Vô tình, ánh mắt cô ngước lên và chạm phải một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn mình qua khe cửa khép hờ.
Tim Diệp Thảo hẫng đi một nhịp. Đó không phải là ánh mắt của một phụ huynh bình thường. Nó sâu thăm thẳm, chứa đựng sự khao khát của một con thú dữ bị giam cầm lâu ngày, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một luồng nhiệt lượng khiến da thịt cô nóng bừng.
Cánh cửa khẽ khép lại, để lại một khoảng không yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập. Diệp Thảo bối rối thu hồi tầm mắt, bàn tay khẽ run rẩy khi chạm vào trang giấy. Sự trưởng thành và quyền uy tỏa ra từ bóng người đàn ông lúc nãy giống như một loại áp lực vô hình, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã chật hẹp của phòng học.
Buổi học kết thúc lúc 9 giờ tối. Khi Diệp Thảo bước ra hành lang để xuống lầu, cô chạm mặt anh. Phục Hưng đang đứng tựa lưng vào lan can gỗ, khói thuốc lá từ đầu ngón tay anh bay lên, mờ ảo.
"Học phí tôi đã chuyển vào tài khoản của cô."
Giọng anh trầm đục, vang lên giữa đêm vắng như tiếng đàn cello. Anh không nhìn cô, nhưng khi cô đi ngang qua, mùi hương nắng sớm và hoa nhài từ người cô gái trẻ xộc thẳng vào khứu giác anh, đánh thức những dây thần kinh vốn đã đóng băng từ lâu.
"Cảm ơn... anh Trần." Diệp Thảo lí nhí, không dám ngẩng đầu, bước vội ra phía cửa.
Phục Hưng xoay người lại, nhìn theo bóng lưng mảnh mai khuất dần trong màn sương mù. Anh đưa tay lên day nhẹ thái dương, nụ cười nửa miệng hiện lên đầy nguy hiểm. Mối quan hệ này ngay từ đầu đã là một sai lầm, nhưng có vẻ như, anh không còn muốn sửa chữa nó nữa.