Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ ập xuống vùng ngoại ô ngay khi buổi dạy thứ hai của Diệp Thảo vừa bắt đầu được ba mươi phút. Tiếng sấm rền vang khiến cô bé Linh Chi giật mình, thu người lại trên chiếc ghế bành lớn. Diệp Thảo khẽ thở dài, cô vỗ nhẹ vai đứa trẻ, cố gắng dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất để trấn an, nhưng chính bản thân cô cũng đang cảm thấy bất an lạ thường.
Căn biệt thự vào những ngày mưa dường như càng trở nên mênh mông và lạnh lẽo hơn.
“Chị ơi, em khát nước,” Linh Chi thỏ thẻ.
“Để chị xuống lầu lấy cho em nhé.”
Diệp Thảo bước ra khỏi phòng học. Hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn tường tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Khi đi ngang qua căn phòng cuối dãy – nơi mà người quản gia đã dặn là “cấm địa” – cô bỗng khựng lại. Cánh cửa gỗ nặng nề vốn luôn khóa chặt, hôm nay lại hé mở một khoảng nhỏ.
Sự tò mò của tuổi trẻ là một thứ thuốc độc ngọt ngào. Diệp Thảo biết mình nên bước tiếp xuống cầu thang, nhưng mùi hương lạ lẫm từ bên trong căn phòng ấy lại níu giữ bước chân cô. Đó không phải mùi gỗ thông thường, mà là mùi thạch cao, mùi sơn dầu và một chút gì đó nồng đậm như mùi da thuộc cũ.
Cô nín thở, đẩy nhẹ cánh cửa.
Bên trong không phải là phòng ngủ, mà là một xưởng phục chế cổ vật đầy mê hoặc. Những bức tượng bán thân bằng đá trắng dang dở, những khung tranh cổ sờn rách được xếp ngay ngắn. Và ở giữa phòng, dưới ánh đèn huỳnh quang duy nhất, Trần Phục Hưng đang đứng đó.
Anh không mặc vest như lần đầu gặp gỡ. Anh chỉ mặc một chiếc áo phông trắng mỏng sát người, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và cánh tay đầy những vết sẹo nhỏ – dấu vết của công việc tỉ mỉ với dao và đục. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, chảy dọc xuống sống mũi dọc dừa rồi đọng lại nơi cằm.
Anh đang tập trung vào một bức tượng thiếu nữ bằng thạch cao bị gãy mất một phần vai. Đôi bàn tay to bản, mạnh mẽ nhưng cực kỳ khéo léo của anh đang miết nhẹ lên bề mặt mịn màng của bức tượng, động tác ấy đầy nâng niu, chậm rãi như thể anh đang chạm vào làn da của một người tình.
Diệp Thảo đứng chôn chân tại chỗ. Chứng kiến một người đàn ông quyền lực và lạnh lùng đang bộc lộ vẻ say mê cuồng nhiệt với nghệ thuật khiến cô run rẩy. Sự đối lập giữa vẻ ngoài cứng nhắc và những ngón tay mềm mại đang "mơn trớn" bức tượng kia tạo nên một sức hút khó cưỡng.
Rắc.
Một tiếng động nhỏ do cô vô tình chạm vào cạnh cửa.
Phục Hưng khựng lại. Anh không quay đầu, nhưng giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên trong không gian tĩnh mịch:
"Tôi đã nói là không được phép vào đây mà, đúng không?"
Diệp Thảo giật mình, hơi thở trở nên dồn dập: "Em... em xin lỗi. Em chỉ định xuống lấy nước cho Linh Chi..."
Lúc này, Phục Hưng mới từ từ xoay người lại. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, rực cháy một ngọn lửa khó hiểu. Anh bước từng bước chậm rãi về phía cô, mỗi bước chân đều như nện thẳng vào trái tim đang đập loạn của Diệp Thảo. Anh dừng lại ngay sát cô, hơi nóng từ cơ thể vừa vận động của anh phả ra, bao vây lấy cô sinh viên nhỏ bé.
Anh đưa bàn tay còn dính đầy bụi thạch cao trắng xóa lên, không chạm hẳn vào mặt cô mà chỉ dừng lại cách gò má cô vài milimet.
"Em tò mò về tôi đến thế sao?"
Khoảng cách quá gần khiến Diệp Thảo có thể nhìn thấy cả những tia máu li ti trong mắt anh. Cô cảm thấy đôi chân mình như nhũn ra trước sự áp đảo của người đàn ông từng trải này. Anh không làm gì cả, chỉ đứng đó, nhưng sự im lặng và mùi hương nam tính nồng nặc khiến không khí giữa hai người trở nên đặc quánh, đầy ám muội.
"Em... em xin lỗi," cô lắp bắp, định quay đầu chạy trốn.
Nhưng bàn tay anh đột ngột siết lấy cổ tay cô, kéo ngược lại. Lưng Diệp Thảo đập vào cánh cửa gỗ cứng nhắc, và ngay lập tức, anh chống tay lên cửa, khóa chặt cô trong vòng tay mình.
"Ở đây không có người tốt đâu, Diệp Thảo. Đừng cố gắng khám phá bí mật của kẻ cô độc."
Hơi thở của anh nóng rực chạm vào môi cô. Trong một khoảnh khắc, Diệp Thảo tưởng chừng như anh sẽ cúi xuống và nuốt chửng lấy sự ngây thơ của cô. Nhưng anh chỉ nhếch môi cười nhạt, rồi buông tay ra.
"Đi lấy nước đi. Và đừng bao giờ xuất hiện ở đây lần nữa nếu không muốn bị 'thương'."
Diệp Thảo chạy trối chết về phía cầu thang, lòng bàn tay cô vẫn còn in hằn hơi ấm từ cú siết của anh. Cô không biết rằng, ở phía sau, Phục Hưng vẫn đứng đó, đưa tay lên môi mình, nơi vừa thoáng qua mùi hương hoa nhài thanh khiết của cô, đôi mắt anh tối sầm lại đầy toan tính.