Sau sự cố ở phòng phục chế, Diệp Thảo cố gắng giữ khoảng cách tối đa với Phục Hưng. Cô đến đúng giờ và ra về ngay khi kim đồng hồ vừa điểm. Thế nhưng, trong căn biệt thự này, dường như mọi ngóc ngách đều có hơi thở của anh. Mỗi lần giảng bài, cô đều có cảm giác một ánh nhìn nóng bỏng đang dán chặt sau lưng mình qua những khe hở của bức tường gỗ kiến trúc Pháp.
Thứ Năm, một buổi tối oi nồng trước khi cơn giông đổ bộ. Buổi học của Linh Chi kéo dài hơn dự kiến vì cô bé đang tập trung vào một bức tranh phong cảnh. Khi Diệp Thảo chuẩn bị ra về thì trời đổ mưa xối xả, những hạt mưa lớn quất vào cửa kính tạo nên những âm thanh chát chúa.
"Mưa lớn thế này, cô không về được đâu."
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa sổ. Phục Hưng đang đứng đó, tay cầm một tách cà phê bốc khói. Anh đã thay một chiếc áo sơ mi màu xanh navy thẫm, tay áo xắn cao để lộ đôi vầng trăng khuyết nơi khuỷu tay – những đường gân xanh ẩn hiện đầy nam tính.
"Em... em có thể bắt xe ôm công nghệ," Diệp Thảo bối rối tránh ánh mắt anh.
"Ở vùng này không ai nhận đơn vào giờ này dưới trời mưa đâu." Anh đặt tách cà phê xuống bàn, bước lại gần. "Đợi mưa ngớt, tôi đưa cô về."
Sự đề nghị mang tính ra lệnh khiến cô không thể chối từ. Linh Chi đã đi ngủ sớm, trong căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai người. Sự im lặng trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng lật trang sách của Diệp Thảo. Cô cố tỏ ra bình thản bằng cách đọc tiếp cuốn giáo trình, nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt.
"Cô đang sợ tôi sao?" Phục Hưng bất thình lình ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện. Anh vắt chân, tư thế thư thả nhưng ánh mắt lại sắc sảo như muốn bóc tách từng lớp phòng bị của cô.
"Em không sợ... chỉ là thấy không quen."
"Không quen với cái gì? Với việc ở riêng với một người đàn ông, hay với việc bị tôi nhìn?"
Câu hỏi trực diện của anh khiến mặt Diệp Thảo nóng bừng. Cô ngước lên, định đáp trả thì bắt gặp anh đang nhìn chăm chú vào đôi môi cô. Một sự im lặng kéo dài vài giây, và trong khoảnh khắc đó, Diệp Thảo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự từng trải của anh giống như một thỏi nam châm, dù biết là nguy hiểm nhưng cô vẫn không thể ngăn mình bị thu hút.
"Sách của cô bị ngược rồi." Phục Hưng khẽ nhếch môi, nụ cười hiếm hoi mang theo sự trêu chọc đầy quyến rũ.
Diệp Thảo hốt hoảng nhìn xuống, nhận ra mình đang cầm ngược cuốn sách. Sự ngượng ngùng lên đến đỉnh điểm khiến cô lúng túng định đứng dậy thì bàn tay anh đã vươn tới, giữ chặt lấy tay cô trên mặt bàn gỗ.
Bàn tay anh rất nóng, hơi ấm ấy ngay lập tức truyền qua làn da mỏng manh của cô. Thay vì buông ra, anh lại từ từ lướt những ngón tay dài, chai sạn lên mu bàn tay cô, một hành động chậm rãi và đầy tính khám phá.
"Tay em lạnh quá," anh thì thầm, giọng nói trầm đục hơn thường lệ.
Diệp Thảo cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại nơi cổ họng. Cô đáng lẽ phải rút tay về, phải nói lời cự tuyệt, nhưng cơ thể cô lại phản ứng hoàn toàn ngược lại. Cô run rẩy, đôi mắt tròn xoe nhìn anh, vừa sợ hãi lại vừa mong chờ một điều gì đó tội lỗi.
Phục Hưng đứng dậy, nhưng vẫn không buông tay cô. Anh kéo nhẹ khiến cô buộc phải đứng sát vào anh. Giữa không gian ám muội của phòng khách, mùi gỗ đàn hương và mùi mưa hòa quyện, tạo nên một chất xúc tác đầy mê hoặc. Anh đưa tay kia lên, khẽ vén lọn tóc mai của cô ra sau tai, ngón cái vô tình lướt qua vành tai nhạy cảm khiến Diệp Thảo rùng mình.
"Em còn quá trẻ để hiểu rằng, đôi khi sự tò mò sẽ phải trả giá bằng rất nhiều thứ..." anh cúi đầu, môi anh chỉ cách trán cô vài phân, "ví dụ như... sự bình yên của em."
Ngay lúc đó, tiếng sấm nổ vang trời khiến ánh điện trong nhà chớp tắt. Trong bóng tối chập chờn, Diệp Thảo cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực vững chãi của anh đang ép sát mình. Trái tim cô đập điên cuồng, dồn dập như tiếng mưa ngoài kia.
Ranh giới giữa người phụ huynh quyền lực và cô gia sư trẻ tuổi, vào giây phút ấy, dường như đã hoàn toàn tan vỡ.