Ánh điện bừng sáng trở lại sau cú chớp tắt, nhưng bầu không khí giữa phòng khách vẫn giữ nguyên vẻ đặc quánh và ám muội. Diệp Thảo vội vã lùi lại một bước, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng không thôi. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của Phục Hưng, chỉ biết cúi đầu nhìn xuống mũi giày của mình, nơi bóng của anh đang bao trùm lấy bóng của cô.
"Trời... trời ngớt mưa rồi. Em xin phép về."
Phục Hưng không ngăn cản thêm. Anh rút tay lại, thọc sâu vào túi quần, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày như thể những đụng chạm thân mật vừa rồi chỉ là một ảo giác của bóng đêm.
"Để tôi đưa em ra cổng."
Suốt đoạn đường ngắn từ phòng khách ra đến cổng sắt, không ai nói với ai lời nào. Tiếng bước chân của hai người nhịp nhàng trên lối đi lát đá ướt đẫm. Khi đứng trước cánh cổng, Phục Hưng đột nhiên dừng lại, anh nhìn ra màn đêm sương mù bao phủ thung lũng rồi quay sang nhìn cô.
"Ngày mai tôi có một buổi triển lãm nhỏ tại trung tâm thành phố. Nếu em không bận, hãy đưa Linh Chi đến đó. Con bé cần được tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn."
Anh rút từ trong túi áo ra một tấm thiệp mời màu đen sang trọng, phủ nhũ bạc tinh tế. Khi trao tấm thiệp, ngón tay anh cố tình hay vô ý lại lướt qua lòng bàn tay cô, để lại một cảm giác ngứa ngáy khó tả.
"Em... em sẽ sắp xếp ạ."
Đêm đó, Diệp Thảo nằm trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, bên tai vẫn văng vẳng tiếng mưa và hơi thở trầm đục của người đàn ông ấy. Cô mân mê tấm thiệp mời, lòng dấy lên những đợt sóng không tên. Một sinh viên nghèo như cô vốn chẳng có chỗ đứng trong thế giới hào nhoáng của anh, nhưng sự quan tâm kỳ lạ này lại khiến cô nảy sinh một ảo tưởng đầy nguy hiểm.
Sáng hôm sau, buổi triển lãm diễn ra tại một phòng tranh có kiến trúc tối giản. Diệp Thảo dắt tay Linh Chi bước vào không gian đầy tính nghệ thuật. Giữa đám đông những người mặc đồ hiệu sang trọng, cô cảm thấy mình lạc lõng trong chiếc váy trắng giản dị.
Cho đến khi cô nhìn thấy anh.
Phục Hưng đang đứng ở trung tâm phòng tranh, vây quanh anh là những nhà phê bình và những quý cô quý phái. Anh mặc một bộ suit màu xám tro cắt may thủ công, khí chất áp đảo khiến mọi người xung quanh đều trở nên mờ nhạt. Anh không cười, chỉ gật đầu nhẹ khi nói chuyện, nhưng sự trưởng thành và quyền uy tỏa ra từ anh lại là thứ nam châm mạnh mẽ nhất.
Bất chợt, anh quay đầu lại, ánh mắt xuyên qua đám đông và dừng lại đúng vị trí của Diệp Thảo. Khác với vẻ lạnh lùng khi tiếp khách, đôi mắt anh dịu đi đôi chút khi nhìn thấy cô trong bộ váy trắng tinh khôi, trông cô như một đóa hoa nhài lạc vào khu rừng rậm đầy gai góc.
Anh cáo lỗi với những người xung quanh và bước thẳng về phía cô.
"Em đến rồi."
Giọng nói của anh giữa chốn đông người mang theo một sự chiếm hữu kín đáo. Anh đặt tay lên vai Linh Chi, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi khuôn mặt đang ửng hồng vì ngượng của Diệp Thảo.
"Để tôi giới thiệu với em bức tranh tâm đắc nhất của tôi."
Anh dẫn cô đến trước một bức họa khổ lớn được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Bức tranh vẽ một người phụ nữ quay lưng lại, đứng giữa một cánh đồng sương mù, thấp thoáng phía xa là một căn biệt thự cũ. Điều kỳ lạ là, dáng người và mái tóc của người phụ nữ trong tranh có nét tương đồng đến kinh ngạc với Diệp Thảo.
"Anh vẽ... người này sao?" Cô thảng thốt hỏi.
Phục Hưng tiến lại gần cô thêm một chút, mùi nước hoa trầm ấm từ người anh lấn át mùi hương của những bức tranh sơn dầu. Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô bằng một tông giọng mà chỉ hai người nghe thấy:
"Bức tranh này tên là 'Sự xâm nhập'. Nó vốn dĩ là một bức tranh dang dở... cho đến khi em xuất hiện trong căn nhà của tôi."
Trái tim Diệp Thảo như ngừng đập. Lời thú nhận ẩn ý của anh không chỉ là nghệ thuật, mà là một lời tuyên bố. Giữa không gian triển lãm trang nghiêm, cô cảm nhận được một bàn tay anh khẽ chạm vào sau lưng cô, ngay đoạn khóa kéo của chiếc váy, một sự đụng chạm mỏng manh nhưng đầy tính khiêu khích.
Ranh giới giữa gia sư và phụ huynh, giữa sự ngưỡng mộ và khao khát, vào giây phút đó đã hoàn toàn nhòa đi dưới ánh đèn nghệ thuật. Diệp Thảo biết mình đang đứng trước một vực thẳm, nhưng đôi chân cô dường như không còn muốn lùi lại nữa.