Sau khi triển lãm kết thúc, Phục Hưng mời Diệp Thảo và Linh Chi tham dự một buổi tiệc tối thân mật tại một nhà hàng nằm trên sân thượng của tòa nhà trung tâm. Thành phố lên đèn, lấp lánh như những dải kim cương trải dài dưới chân, nhưng tâm trí Diệp Thảo chẳng thể tập trung vào cảnh vật. Cô bị choáng ngợp bởi thế giới của anh—một thế giới của sự xa hoa, của những cuộc hội thoại đầy ẩn ý và của những ánh nhìn sắc lẹm.
Linh Chi vì mệt sau một ngày dài nên đã ngủ thiếp đi trong phòng nghỉ riêng của nhà hàng dưới sự trông nom của người quản gia. Lúc này, tại bàn tiệc ngoài trời chỉ còn lại Diệp Thảo và Phục Hưng.
"Thử một chút chứ? Loại vang này rất nhẹ," Phục Hưng lên tiếng, tay nâng bình decanter bằng pha lê, rót một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm vào ly của cô.
Diệp Thảo ngập ngừng rồi nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi để lại dư vị ngọt ngào và một luồng hơi nóng chạy dọc xuống cuống họng. Dưới tác động của men rượu và không gian lãng mạn với tiếng nhạc jazz dìu dặt, sự đề phòng của cô bắt đầu lỏng lẻo.
"Anh... anh vẽ tôi thật sao?" Cô lấy hết can đảm hỏi lại câu hỏi lúc chiều.
Phục Hưng không trả lời ngay. Anh tựa lưng vào ghế, lắc nhẹ ly rượu trong tay, đôi mắt thâm trầm quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Dưới ánh nến, đôi môi cô đỏ mọng vì rượu, và ánh mắt có chút mơ màng của sự say mê khiến anh thấy mình như một kẻ săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi.
"Em có biết tại sao tôi lại gọi nó là 'Sự xâm nhập' không?" Anh đặt ly rượu xuống, rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách. "Vì em đã len lỏi vào căn nhà đó, vào những suy nghĩ của tôi theo cách mà tôi không hề cho phép."
Diệp Thảo cảm thấy mặt mình nóng bừng, không rõ vì rượu hay vì lời nói của anh. "Tôi chỉ là một gia sư..."
"Gia sư?" Anh cười nhẹ, nụ cười mang theo chút tự giễu. "Có gia sư nào lại khiến phụ huynh của học sinh mình không thể tập trung làm việc? Có gia sư nào lại khiến một người đã chết tâm như tôi phải đứng nhìn qua khe cửa mỗi đêm chỉ để chắc chắn rằng em vẫn còn ở đó?"
Lời tự thú đột ngột của Phục Hưng như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lý trí của Diệp Thảo. Cô cảm thấy mình như đang rơi tự do. Anh tiến lại gần hơn, bàn tay anh vươn ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. Sự chai sạn của những ngón tay cầm đục nay lại trở nên mềm mại một cách lạ lùng trên làn da mịn màng của cô gái trẻ.
"Em là một sự cám dỗ mà tôi không nên chạm vào, Diệp Thảo," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp và đầy từ tính vang lên sát bên tai cô. "Nhưng em càng trốn chạy, tôi lại càng muốn chiếm hữu."
Diệp Thảo run rẩy. Cô biết mình phải đứng dậy và rời đi ngay lập tức. Đây là cha của học sinh cô, một người đàn ông lớn tuổi hơn cô rất nhiều, một người mang theo bóng ma của quá khứ. Nhưng khi bàn tay anh di chuyển xuống gáy cô, kéo nhẹ cô về phía mình, mọi sự kháng cự của cô tan biến như bọt bong bóng.
Nụ hôn của anh đến như một cơn bão. Nó không dịu dàng như vẻ ngoài của anh, mà nồng nàn, mang theo vị đắng của rượu vang và sự khao khát bị kìm nén bấy lâu. Diệp Thảo choáng váng, đôi tay cô vô thức bám chặt vào vai áo suit của anh, cảm nhận được lớp vải đắt tiền và cơ thể rắn chắc phía dưới.
Trong khoảnh khắc đó, thành phố dưới chân dường như biến mất. Chỉ còn lại hơi thở nóng rực hòa quyện vào nhau và cảm giác tội lỗi ngọt ngào đang lớn dần trong lồng ngực. Anh nới lỏng nụ hôn, nhưng vẫn để môi mình sát môi cô, thì thầm:
"Đêm nay, đừng về nhà trọ nữa..."
Câu nói ấy giống như một lời đề nghị, cũng giống như một lời tuyên án cho mối quan hệ cấm kỵ này. Diệp Thảo nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu của anh, và lần đầu tiên trong đời, cô quyết định buông xuôi theo bản năng.