MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDụ Dỗ Gia SưChương 6

Dụ Dỗ Gia Sư

Chương 6

767 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai len lỏi qua những kẽ hở của tấm rèm nhung dày nặng, chiếu rọi vào căn phòng ngủ mang hơi hướng hoàng gia của biệt thự Trần gia. Diệp Thảo khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau đầu âm ỉ và sự mềm mại lạ lẫm của tấm nệm lông vũ.

Cô mở mắt, nhìn trần nhà cao với những hoa văn thạch cao tinh xảo, rồi đột nhiên ký ức đêm qua tràn về như một cơn lốc. Nụ hôn trên sân thượng, mùi rượu vang nồng đậm, và hơi ấm của Phục Hưng…

Cô bật dậy, nhận ra mình đang mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng quá khổ, mùi gỗ đàn hương đặc trưng của anh bao vây lấy cơ thể cô. Diệp Thảo hốt hoảng nhìn xuống, trái tim đập liên hồi. Dù đêm qua giữa hai người chưa đi đến bước cuối cùng, nhưng việc cô ngủ lại đây, trong chiếc áo của anh, đã là một sự phản bội lại mọi quy tắc đạo đức mà cô hằng giữ gìn.

Cửa phòng khẽ mở. Phục Hưng bước vào với một khay trà nhỏ. Anh đã thay một bộ đồ mặc nhà giản dị bằng linen, trông anh trẻ trung và ít nguy hiểm hơn hôm qua, nhưng ánh mắt khi nhìn cô vẫn thâm trầm như cũ.

"Em tỉnh rồi à? Uống chút trà gừng cho tỉnh rượu."

Anh đặt khay trà lên bàn cạnh giường, tự nhiên ngồi xuống mép nệm. Diệp Thảo lúng túng kéo chăn che kín người, giọng run run:

"Tại sao... em lại ở đây? Đồ của em đâu?"

"Đêm qua em say đến mức không đứng vững. Đồ của em đã được người làm đem đi giặt và sấy khô rồi," anh điềm tĩnh trả lời, đôi mắt lướt qua bờ vai trần mảnh mai của cô đang thấp thoáng dưới lớp áo sơ mi. "Tôi không muốn em về nhà trọ trong tình trạng đó."

Sự quan tâm của anh mang theo một áp lực vô hình. Diệp Thảo cầm chén trà, đôi tay vẫn còn run rẩy. Cô là một sinh viên, một gia sư, còn anh là một người đàn ông có địa vị, có con gái. Mỗi giây phút cô ở lại đây đều giống như một sự dối trá.

"Anh Trần... chuyện đêm qua... chúng ta không nên..."

"Không nên điều gì?" Anh ngắt lời cô, tiến sát lại gần. Một bàn tay anh đặt lên phía sau gáy cô, ngón cái khẽ miết nhẹ lên làn da nhạy cảm nơi chân tóc. "Không nên hôn em? Hay không nên để em thấy rằng tôi khao khát em đến nhường nào?"

"Mối quan hệ này là sai lầm," Diệp Thảo lí nhí, nước mắt chực trào. "Linh Chi sẽ nghĩ gì? Xã hội sẽ nhìn anh thế nào?"

Phục Hưng khẽ cười, một nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ. Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào trán cô, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt.

"Tôi chưa bao giờ quan tâm đến thế gian. Thứ tôi quan tâm duy nhất lúc này là sự hiện diện của em trong căn nhà này." Anh dừng lại một chút, giọng thấp hẳn xuống, đầy tính chiếm hữu. "Đừng cố gắng đóng vai người dưng nữa, Diệp Thảo. Em đã xâm nhập vào lãnh địa của tôi, và tôi không có ý định để em rời đi dễ dàng như vậy."

Tiếng gõ cửa vang lên khiến cả hai giật mình. Giọng nói trong trẻo của Linh Chi vang lên từ phía bên kia cánh cửa:

"Ba ơi, chị Thảo dậy chưa ạ? Con muốn ăn sáng cùng chị."

Diệp Thảo nín thở, mặt cắt không còn giọt máu. Cô nhìn Phục Hưng với ánh mắt cầu cứu. Sự tương phản giữa sự ngây thơ của đứa trẻ và sự ám muội giữa người lớn trong căn phòng này khiến cô cảm thấy một sự tội lỗi tột cùng.

Phục Hưng đứng dậy, anh không hề bối rối, chỉ nhìn cô một lần cuối như muốn khắc ghi hình ảnh cô trong chiếc áo của mình trước khi bước ra cửa.

"Mười phút nữa xuống lầu. Tôi chờ em."

Khi cánh cửa khép lại, Diệp Thảo gục đầu vào đầu gối. Cô nhận ra mình đã lỡ chân bước vào một ván bài mà bản thân chắc chắn là người thua cuộc. Sự trưởng thành và từng trải của Phục Hưng giống như một chiếc lồng bằng vàng, còn cô chính là chú chim nhỏ đang dần bị thuần hóa bởi sự ngọt ngào đầy nguy hiểm ấy.