MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDụ Dỗ Gia SưChương 7

Dụ Dỗ Gia Sư

Chương 7

820 từ · ~5 phút đọc

Diệp Thảo thay lại bộ váy hôm qua đã được ủi phẳng phiu, thơm mùi nắng và một chút hương tinh dầu bạc hà. Cô soi mình trong gương, cố dùng nước lạnh vỗ lên mặt để che đi đôi mắt hơi sưng và cánh môi vẫn còn vương chút dư vị tê dại của nụ hôn đêm trước. Cô tự nhủ phải thật bình tĩnh, phải đóng đúng vai trò gia sư của mình, nhưng đôi bàn tay vẫn không thôi run rẩy khi cài chiếc cúc áo cuối cùng.

Khi cô bước xuống phòng ăn, ánh nắng buổi sáng tràn ngập qua khung cửa sổ lớn, soi rõ sự xa hoa của bộ bàn ăn bằng gỗ cẩm lai. Linh Chi đã ngồi sẵn ở đó, đôi chân ngắn đung đưa, đang hào hứng xúc từng muỗng ngũ cốc. Phục Hưng ngồi ở đầu bàn, tay cầm tờ báo kinh tế, phong thái ung dung như thể sự cuồng nhiệt đêm qua chỉ là một giấc mộng giữa hai người.

"Chị Thảo! Qua đây ngồi với con!" Linh Chi reo lên, vẫy tay rối rít.

Diệp Thảo mỉm cười gượng gạo, ngồi xuống vị trí đối diện với cô bé. Ngay khi cô vừa ngồi xuống, Phục Hưng hạ tờ báo, ánh mắt anh lướt qua cô một lượt, sâu sắc và đầy ý nhị.

"Cô Thảo ngủ ngon chứ?" Anh hỏi, giọng điệu thản nhiên nhưng từ "ngủ" lại được nhấn nhẹ, khiến Diệp Thảo suýt nữa thì làm rơi chiếc thìa sứ.

"Cảm ơn anh... em ngủ rất ngon," cô lí nhí, không dám ngước lên.

"Ba ơi, tối qua con thấy ba bế chị Thảo vào phòng khách cơ. Chị ấy bị ốm ạ?" Linh Chi ngây ngô hỏi, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ quan tâm.

Không khí trong phòng ăn đột ngột đông cứng lại. Một miếng bánh mì như nghẹn lại nơi cổ họng Diệp Thảo. Cô cảm thấy máu trong người như dồn hết lên mặt. Sự thật thà của trẻ con luôn là thứ vũ khí sắc bén nhất có thể đâm thủng mọi sự che đậy của người lớn.

Phục Hưng vẫn bình thản, anh thong thả nhấp một ngụm cà phê đen không đường, rồi mới ôn tồn đáp: "Chị Thảo hơi mệt vì làm việc quá sức thôi. Sau này con đừng làm phiền chị ấy vào buổi tối nhé."

Linh Chi gật đầu ra chiều hiểu biết, nhưng rồi cô bé lại nói thêm một câu khiến Diệp Thảo chỉ muốn tìm một kẽ nứt dưới sàn để trốn vào: "Thế sao lúc ba bế chị, ba lại cười? Bình thường ba có bao giờ cười đâu."

Phục Hưng khựng lại một giây, ánh mắt anh vô tình chạm phải ánh mắt đang bối rối cực độ của Diệp Thảo. Lần này, trong đôi mắt thâm trầm ấy không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn có một tia dịu dàng hiếm hoi len lỏi.

"Vì ba thấy... chị Thảo khi ngủ trông rất giống một con mèo nhỏ bướng bỉnh."

Diệp Thảo siết chặt khăn trải bàn dưới gầm bàn. Lời nói của anh nửa như đùa, nửa như thật, nhưng nó mang theo một sức nặng tình cảm khiến cô nghẹt thở. Sự đối lập giữa vẻ ngây thơ của Linh Chi và sự tán tỉnh lộ liễu của Phục Hưng tạo nên một cảm giác tội lỗi đê mê. Cô nhận ra, trong căn nhà này, mình không còn là một người dưng nữa, nhưng cũng chưa thể là một người thân thuộc danh chính ngôn thuận.

Bữa sáng kết thúc trong sự tĩnh lặng gượng gạo. Trước khi Diệp Thảo rời đi để lên phòng chuẩn bị cho buổi dạy mới, Phục Hưng bước lại gần cô khi Linh Chi đã chạy ra vườn chơi. Anh đứng sát đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh sau lớp áo mỏng.

"Chiều nay tôi phải đi công tác ba ngày," anh nói khẽ, tay đặt lên thành ghế ngay sát vai cô.

Diệp Thảo cảm thấy một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị một nỗi hụt hẫng không tên lấn át. "Vâng, em biết rồi."

"Đừng nghĩ rằng tôi vắng nhà thì em có thể trốn tránh được cảm xúc của mình," anh cúi xuống, giọng nói trầm đục vang lên sát vành tai cô, "Khi tôi về, tôi muốn em cho tôi một câu trả lời thực sự về 'chúng ta'. Đừng để tôi phải dùng đến cách khác để ép em thừa nhận."

Anh rời đi, để lại Diệp Thảo đứng đó với trái tim đập loạn nhịp. Ba ngày vắng bóng anh, lẽ ra phải là lúc để cô tỉnh táo lại, nhưng cô biết rằng, sự tĩnh lặng của căn biệt thự này khi thiếu anh sẽ chỉ càng khiến nỗi khát khao thầm kín trong cô bùng cháy dữ dội hơn mà thôi.