MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDụ Dỗ Gia SưChương 8

Dụ Dỗ Gia Sư

Chương 8

762 từ · ~4 phút đọc

Căn biệt thự khi thiếu vắng bóng dáng của Phục Hưng trở nên rộng thênh thang và tĩnh mịch một cách đáng sợ. Tiếng bước chân của Diệp Thảo trên hành lang lát gỗ dường như cũng vang vọng hơn thường lệ. Dù anh không có nhà, nhưng sự hiện diện của anh vẫn hiển hiện khắp nơi: trong mùi hương gỗ đàn hương còn vương lại trên những bức rèm, trong cái nhìn uy nghiêm từ những bức tượng bán thân nơi phòng khách.

Chiều ngày thứ hai của chuyến công tác, Linh Chi nằng nặc đòi vào thư viện lớn để tìm một cuốn sách tranh cổ. Căn phòng này vốn là nơi Phục Hưng dành phần lớn thời gian để làm việc, và cũng là nơi Diệp Thảo luôn cảm thấy rụt rè mỗi khi bước vào.

Trong khi Linh Chi mải mê lục tìm trên các kệ sách thấp, Diệp Thảo vô tình chạm vào một ngăn kéo tủ bằng gỗ trắc không khóa kỹ. Một tập hồ sơ cũ hơi nhô ra ngoài. Theo bản năng của một người tò mò, và có lẽ là sự thôi thúc của một trái tim đang lạc lối, cô đã kéo nó ra.

Bên trong không phải là tài liệu kinh doanh, mà là những bức ảnh phim đã ngả màu thời gian.

Tim Diệp Thảo như thắt lại khi cô nhìn thấy người phụ nữ trong ảnh. Đó là vợ quá cố của Phục Hưng. Người phụ nữ ấy có vẻ đẹp thanh tú, đài các, nhưng điều khiến Diệp Thảo rụng rời chân tay chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy, nụ cười ấy, và cả lọn tóc mai luôn rũ xuống trán khi cúi đầu... tất cả đều giống cô đến kỳ lạ.

Cô lật tiếp những bức ảnh khác. Có một bức họa bằng than chì vẽ người phụ nữ ấy đang ngồi bên cửa sổ, tư thế giống hệt như cô lúc đang giảng bài cho Linh Chi mà Phục Hưng đã lén quan sát qua khe cửa.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Diệp Thảo. Cô bàng hoàng nhận ra, sự quan tâm đặc biệt, nụ hôn nồng cháy trên sân thượng, và cả câu nói "Em đã xâm nhập vào lãnh địa của tôi"... liệu có phải dành cho cô, hay chỉ là dành cho một chiếc bóng của người đã khuất?

"Chị Thảo ơi, chị thấy gì thế?"

Tiếng gọi của Linh Chi khiến Diệp Thảo giật mình, vội vàng nhét tập ảnh trở lại ngăn kéo. Đôi bàn tay cô run rẩy, lòng ngực nghẹn đắng một cảm giác tủi nhục khó gọi tên. Cô cảm thấy mình giống như một kẻ đóng thế tội nghiệp trong một vở kịch mà Phục Hưng là đạo diễn tài ba. Sự tự tin và những rung động chớm nở trong cô bỗng chốc vỡ vụn.

Tối hôm đó, Diệp Thảo không thể chợp mắt. Cô đứng bên cửa sổ nhìn ra thung lũng sương mù mù mịt, cảm giác mình thật nhỏ bé và rẻ rúng. Có phải anh nhìn cô qua khe cửa chỉ để tìm kiếm bóng dáng người vợ cũ? Có phải nụ hôn ấy là để khỏa lấp nỗi cô độc của một người đàn ông góa vợ?

Giữa đêm khuya, điện thoại của cô khẽ rung lên. Một tin nhắn từ số máy của Phục Hưng:

"Tôi vừa kết thúc cuộc họp. Ở đây rất lạnh, và tôi bỗng nhớ đến mùi hương hoa nhài trên tóc em. Mong đến ngày mai để được thấy em đứng đợi ở cổng."

Nếu là trước đây, Diệp Thảo sẽ cảm thấy ngọt ngào vô tận. Nhưng giờ đây, nhìn những dòng chữ ấy, cô chỉ thấy tim mình đau thắt. Cô tự hỏi, anh nhớ mùi hương của cô, hay nhớ mùi hương mà người phụ nữ trong bức ảnh kia từng để lại?

Sự im lặng của đêm đen như bóp nghẹt lấy cô. Diệp Thảo nhận ra, mối quan hệ cấm kỵ này không chỉ nguy hiểm bởi định kiến xã hội, mà còn bởi nó được xây dựng trên một nền móng của sự thay thế đầy nghiệt ngã. Cô không muốn là một "sự xâm nhập" tình cờ, cô muốn được nhìn nhận như chính bản thân mình.

Nhưng, đối diện với một người đàn ông quyền lực và đầy khao khát như Phục Hưng, liệu cô có đủ sức để thoát ra khỏi vòng xoáy của sự thay thế này, hay sẽ tình nguyện chìm đắm trong đó chỉ để được anh chạm vào một lần nữa?