Tiếng động cơ xe gầm rú trong đêm mưa sấm sét báo hiệu sự trở về của chủ nhân căn biệt thự sớm hơn dự định. Diệp Thảo đứng ở ban công tầng hai, nhìn chiếc xe đen bóng loáng đỗ xịch trước sân. Phục Hưng bước ra, dù dưới cơn mưa tầm tã, dáng vẻ của anh vẫn toát lên sự ngạo nghễ không thể khuất phục.
Diệp Thảo hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay siết chặt tập ảnh cũ mà cô đã quay lại thư viện để lấy. Cô không muốn chờ đợi thêm một giây phút nào nữa trong sự nghi ngờ đầy đớn đau này.
Cánh cửa phòng khách mở toang, mang theo hơi lạnh của mưa gió. Phục Hưng đang cởi bỏ chiếc áo khoác ướt đẫm, thấy cô đứng đợi ở chân cầu thang, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng vui mừng hiếm thấy.
"Tôi đã nói là em nên đợi tôi ở cổng, nhưng bên trong này có vẻ ấm áp hơn." Anh tiến lại gần, định đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô nhưng Diệp Thảo né tránh.
"Anh nhìn tôi, hay nhìn người trong bức ảnh này?"
Cô ném tập ảnh xuống mặt bàn gỗ. Những tấm hình vương vãi ra, để lại hình ảnh người phụ nữ quá cố dưới ánh đèn vàng vọt. Phục Hưng khựng lại, nụ cười trên môi anh vụt tắt, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đáng sợ bao trùm lấy không gian.
"Ai cho phép em đụng vào đồ của tôi?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ đe dọa.
"Anh sợ tôi biết sự thật sao?" Diệp Thảo hét lên, nước mắt giàn giụa. "Sự quan tâm, nụ hôn đó, và cả chiếc áo này nữa... Tất cả chỉ vì tôi trông giống cô ấy, đúng không? Tôi chỉ là một vật thế thân để anh giải tỏa nỗi cô đơn trong căn nhà ma quái này thôi sao?"
Phục Hưng bước tới, ép cô vào sát chân cầu thang. Khoảng cách gần đến mức cô cảm nhận được hơi lạnh từ quần áo ướt của anh thấm vào da thịt mình.
"Em nghĩ tôi nông cạn đến mức đó sao, Diệp Thảo?" Anh gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi và giận dữ. "Tôi thừa nhận, ban đầu tôi chú ý đến em vì nét tương đồng đó. Nhưng người phụ nữ trong ảnh đã chết mười năm rồi, còn em... em đang ở đây, đang thách thức tôi, đang khiến tôi phát điên bằng sự bướng bỉnh này!"
"Nói dối!" Diệp Thảo đẩy anh ra nhưng không thể. "Anh chỉ yêu cái bóng của quá khứ thôi!"
"Vậy em muốn bằng chứng?"
Phục Hưng bất ngờ cúi xuống, không phải là một nụ hôn nồng nàn như lần trước, mà là một sự chiếm hữu đầy thô bạo. Anh hôn cô để ngăn những lời buộc tội tiếp theo, nụ hôn mang theo vị mặn của nước mắt và vị nồng của hơi mưa. Diệp Thảo giãy giụa, nhưng đôi tay mạnh mẽ của anh khóa chặt cô lại, ép cô phải đối diện với thực tại.
Anh dứt ra, hơi thở dồn dập, trán tì vào trán cô: "Người trong ảnh chưa bao giờ khiến tôi thấy tội lỗi khi chạm vào. Còn em... mỗi khi chạm vào em, tôi đều thấy mình là một tên khốn vì đã khao khát cô giáo của con gái mình. Đó là sự khác biệt! Em có hiểu không?"
Sự im lặng bao trùm giữa hai người, chỉ còn tiếng mưa quất vào cửa sổ. Diệp Thảo sững sờ, nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của người đàn ông quyền lực trước mặt. Trong đôi mắt ấy, cô không thấy hình bóng người phụ nữ kia, mà chỉ thấy sự dằn vặt, khao khát và cả một chút yếu đuối của một kẻ đang yêu trong tuyệt vọng.
"Tôi không cần một bản sao," anh thì thầm, bàn tay to bản ôm lấy gò má cô, ngón cái lau đi dòng nước mắt. "Tôi cần em. Một Diệp Thảo bằng xương bằng thịt, người đã khiến căn biệt thự này có lại hơi ấm."
Sự giận dữ trong cô tan biến, thay vào đó là một loại cảm xúc mãnh liệt hơn. Cô nhận ra, dù là thế thân hay chính bản thân mình, cô đã lún quá sâu vào vũng lầy này. Phục Hưng không đợi cô trả lời, anh bế bổng cô lên, bước từng bước vững chãi về phía căn phòng ngủ tối tăm ở cuối hành lang — nơi mọi ranh giới của sự cấm kỵ sẽ chính thức bị xóa sổ trong đêm mưa này.