Sáng hôm sau, căn biệt thự chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Những tia nắng sau cơn bão rọi qua kẽ rèm, nhảy múa trên tấm ga giường lộn xộn. Diệp Thảo thức dậy với cảm giác cơ thể rã rời, nhưng bên cạnh cô, chỗ nằm đã trống lạnh từ lâu. Mùi gỗ đàn hương và hơi ấm nồng nàn của Phục Hưng đêm qua vẫn còn vương lại trên gối, như một chứng tích cho sự sa ngã không thể vãn hồi.
Cô ngồi dậy, vơ lấy chiếc váy trắng hôm qua đã bị vứt vội vã trên sàn. Mỗi cử động đều nhắc nhở cô về sự mãnh liệt của anh đêm qua – một Phục Hưng không còn vẻ điềm tĩnh, chỉ có sự cuồng nhiệt muốn khảm sâu hình bóng cô vào máu thịt.
Khi Diệp Thảo bước xuống lầu để chuẩn bị cho buổi dạy như thường lệ, cô chạm mặt ông già quản gia ở chân cầu thang. Ông đang tỉ mỉ lau chùi những bức tượng thạch cao, gương mặt già nua không lộ chút cảm xúc.
"Chào ông ạ..." Diệp Thảo lí nhí, cảm giác tội lỗi khiến cô không dám nhìn thẳng.
Người quản gia ngừng tay, đôi mắt đục ngầu ngước lên nhìn cô, rồi dừng lại rất lâu nơi vết đỏ mờ ám phía dưới xương quai xanh mà chiếc cổ áo sơ mi không che hết được.
"Cô Thảo này," giọng ông khàn đặc, "Căn nhà này đã yên tĩnh rất lâu rồi. Cậu chủ là người trọng tình nghĩa, nhưng đôi khi... người ta hay nhầm lẫn giữa việc tìm lại ký ức và việc kiến tạo tương lai. Cô còn trẻ, đừng để mình trở thành một món đồ cổ trong bộ sưu tập của cậu ấy."
Lời nói của ông quản gia như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Diệp Thảo. Cô sững người, nhận ra sự tồn tại của mình trong căn biệt thự này chưa bao giờ là bí mật với những người sống ở đây. Sự "cấm kỵ" mà cô và Phục Hưng đang tận hưởng, hóa ra lại là một vở kịch lộ liễu dưới mắt người đời.
"Tôi... tôi hiểu ý ông," cô cúi đầu, bước vội vào phòng học của Linh Chi.
Nhưng buổi học hôm nay lại là một cực hình. Phục Hưng không xuất hiện, anh dường như đang cố tình tránh mặt để cả hai có thời gian bình tâm, hoặc có lẽ anh đang bận rộn với những cuộc gọi kinh doanh. Linh Chi thì liên tục hỏi: "Chị Thảo ơi, sao mặt chị đỏ thế? Chị lại sốt à?"
Mỗi câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ như một nhát dao khứa vào lòng Diệp Thảo. Cô nhìn thấy sự tin tưởng trong mắt Linh Chi, và điều đó khiến cô thấy mình thật bẩn thỉu. Cô đang yêu cha của đứa trẻ này, trong chính căn nhà mà mẹ nó từng sống.
Buổi chiều, khi Diệp Thảo chuẩn bị ra về, cô thấy Phục Hưng đứng ở hiên nhà, tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Anh nhìn thấy cô, ánh mắt ngay lập tức trở nên nóng rực, nhưng anh không tiến lại gần.
"Tối nay tôi có tiệc xã giao, sẽ về muộn. Em về cẩn thận," anh nói, giọng trầm thấp đầy ẩn ý.
Diệp Thảo chỉ gật đầu, bước nhanh ra cổng. Nhưng khi vừa ra đến đường lớn, một chiếc xe sang trọng khác đã chờ sẵn ở đó. Cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt của một người phụ nữ sang trọng, quý phái – bà nội của Linh Chi, mẹ của Phục Hưng.
"Cô là gia sư mới của con bé đúng không? Lên xe đi, tôi có vài chuyện cần trao đổi về 'tiến độ học tập' của con trai tôi."
Trái tim Diệp Thảo như rụng rời. Cơn bão đêm qua vừa dứt, thì một cơn sóng thần khác đã ập đến. Mối quan hệ này không chỉ là chuyện của hai người, và cái giá phải trả cho sự cấm kỵ này dường như bắt đầu lớn hơn những gì cô có thể tưởng tượng.