Đây là nội dung Chương 10, khép lại phần một của bộ truyện với sự thăng hoa của nỗi sợ hãi và dục vọng trong một không gian kịch tính đến nghẹt thở.
CHƯƠNG 10: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM TRONG BÓNG TỐI
Sau màn trừng phạt ở mật thất đêm qua, Cố Sát dường như vẫn chưa thỏa mãn với sự phục tùng của Diệp Oanh. Hắn luôn biết cách tạo ra những "trò chơi" mới để thử thách giới hạn của cô, để ép cô phải bộc lộ những góc khuất nguyên thủy nhất của bản thân mình.
"Tối nay, chúng ta đổi luật một chút." – Cố Sát đứng ở đầu cầu thang, nhìn Diệp Oanh đang ngồi thu mình trên ghế sofa. "Biệt thự này có tổng cộng ba tầng và một khu vườn rộng. Tôi sẽ tắt hết đèn. Em có mười phút để trốn. Nếu tôi tìm thấy em... em sẽ phải chấp nhận mọi yêu cầu của tôi, dù là điên rồ nhất."
Hắn nhếch môi, nụ cười dưới ánh đèn mờ ảo trông thật quỷ dị: "Nhưng nếu em không bị bắt cho đến khi mặt trời mọc, tôi sẽ cho em tự do một tuần. Sao? Muốn thử vận may không?"
Ánh mắt Diệp Oanh lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Một tuần tự do! Một tuần không phải chịu đựng sự dày vò của hắn, không phải làm món đồ chơi tình dục. Cô gật đầu, hơi thở dồn dập: "Được, tôi sẽ trốn."
"Bắt đầu."
Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống điện của biệt thự bị ngắt. Không gian chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt hắt qua những ô cửa kính lớn. Diệp Oanh chạy nhanh lên lầu, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không chạy về phòng mình, cũng không ra vườn. Cô chọn một căn phòng chứa đạo cụ cũ ở góc khuất nhất của tầng ba, trốn sau những tấm màn nhung dày cộm.
Trong bóng tối, mọi âm thanh đều trở nên phóng đại. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng tích tắc của đồng hồ... và tiếng bước chân nện xuống sàn gỗ đều đặn của Cố Sát.
Cộp... Cộp... Cộp...
Tiếng bước chân ấy không hề vội vã, nó thong dong như một vị vua đang đi dạo trong vườn hoa của mình. Diệp Oanh bịt chặt miệng để ngăn tiếng thở dốc. Cô cảm nhận được sự sợ hãi đang bò trườn trên da thịt, lạnh lẽo và tê dại.
"Oanh Oanh... Em trốn kỹ quá." – Giọng nói của hắn vang lên từ hành lang, trầm thấp và đầy tính đe dọa. "Nhưng em quên mất một điều... Mùi hương trên người em, chính tay tôi đã chọn. Em không trốn thoát khỏi tôi được đâu."
Diệp Oanh rùng mình. Cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc đang tiến gần hơn. Rồi đột ngột, tiếng bước chân dừng lại ngay trước cánh cửa phòng chứa đạo cụ. Tim cô như ngừng đập. Cánh cửa từ từ mở ra với tiếng kẽo kẹt rợn người. Bóng đen cao lớn của Cố Sát hiện ra dưới ánh trăng.
Hắn không bật đèn, chỉ dùng một chiếc đèn pin nhỏ quét chậm rãi khắp căn phòng. Ánh sáng lướt qua những bức tượng, những bộ váy cũ, và dừng lại ngay tại tấm màn nhung nơi cô đang nấp.
"Tìm thấy em rồi."
Diệp Oanh định vùng chạy nhưng đã quá muộn. Một bàn tay to lớn, nóng rực thò vào sau tấm màn, tóm lấy eo cô và kéo mạnh ra ngoài. Cô ngã nhào vào lòng hắn, mùi nam tính nồng đậm bao trùm lấy mọi giác quan.
"Luật chơi là luật chơi." – Cố Sát thì thầm, nụ hôn của hắn rơi xuống sau gáy cô, nóng hổi và khao khát.
Hắn không đưa cô về phòng ngủ. Ngay tại căn phòng chứa đạo cụ tối tăm, giữa những lớp bụi mờ và những tấm vải nhung cũ kỹ, Cố Sát bắt đầu màn "thu thuế" của mình. Hắn đẩy cô tựa vào một giá gỗ cao, đôi tay hắn di chuyển điên cuồng, xé toạc chiếc váy mỏng manh của cô.
Trong bóng tối hoàn toàn, sự đụng chạm trở nên kích thích gấp bội. Diệp Oanh không thể nhìn thấy gì, cô chỉ có thể cảm nhận. Cảm nhận bàn tay thô ráp của hắn lướt trên làn da, cảm nhận hơi thở dồn dập của hắn hòa cùng tiếng rên rỉ yếu ớt của mình. Nỗi sợ bị phát hiện, nỗi sợ bóng tối hòa quyện cùng khoái cảm thể xác tạo nên một loại xúc cảm điên rồ, khiến cô như rơi vào một cơn mê sảng.
"Ưm... Cố Sát... chậm thôi..." – Diệp Oanh bấu chặt vào vai hắn, đôi chân run rẩy không đứng vững.
"Không chậm được." – Hắn gầm khẽ, sự xâm nhập mãnh liệt khiến mọi suy nghĩ trong đầu cô biến mất. Hắn chiếm hữu cô bằng một sự cuồng nhiệt chưa từng có, như thể muốn khảm sâu hình ảnh này vào xương tủy.
Giữa không gian kích thích đó, Diệp Oanh chợt nhận ra một sự thật đáng sợ: Cô đang bắt đầu tận hưởng nó. Nỗi sợ hãi khi bị săn đuổi và khoái cảm khi bị bắt giữ đã hòa làm một, biến cô thành một kẻ đồng lõa trong chính cuộc giam cầm này.
Khi mặt trời bắt đầu ló rạng, trò chơi kết thúc. Cố Sát bế cô gái đã lả đi vì kiệt sức về phòng. Hắn nhìn gương mặt đẫm lệ nhưng mang theo nét quyến rũ chết người của cô, khẽ hôn lên môi cô một cách nâng niu:
"Đừng mong chờ sự tự do, Diệp Oanh. Trò chơi này... sẽ kéo dài cả đời."