MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỤC VỌNG CỦA KẺ ĐIÊNChương 9: KẺ THẮNG LÀM VUA

DỤC VỌNG CỦA KẺ ĐIÊN

Chương 9: KẺ THẮNG LÀM VUA

1,080 từ · ~6 phút đọc

Cố Sát nói được làm được. Chỉ trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ, tất cả những bài báo bôi nhọ Diệp Oanh đều biến mất một cách thần kỳ như thể chúng chưa từng tồn tại. Các trang mạng xã hội đồng loạt gỡ bỏ hashtag liên quan đến cô, thay vào đó là những bài đính chính về việc Diệp Oanh bị công ty cũ vu khống. Thậm chí, một vài kẻ cầm đầu việc phát tán clip cũng phải đăng video công khai xin lỗi.

Sức mạnh của đồng tiền và quyền lực từ cái tên Cố Sát khiến Diệp Oanh rùng mình. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn những dòng bình luận bắt đầu đảo chiều từ chỉ trích sang cảm thông, nhưng trong lòng không hề thấy nhẹ nhõm. Cô biết, cái giá của sự tự do ảo trên mạng xã hội chính là sự nô lệ thực sự ở ngoài đời.

Đúng 8 giờ tối, tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Quản gia nghiêm nghị đứng bên ngoài: "Diệp tiểu thư, Cố tổng đang đợi cô ở tầng hầm."

Diệp Oanh siết chặt đôi tay lạnh ngắt. Tầng hầm của biệt thự Cố gia là nơi cô chưa bao giờ dám bén mảng tới. Cô thay một chiếc váy lụa mỏng manh theo yêu cầu, đôi chân trần bước trên những bậc cầu thang đá lạnh lẽo. Càng xuống sâu, ánh sáng càng mờ ảo, chỉ có mùi gỗ đàn hương hòa cùng mùi da thuộc nồng đậm.

Cánh cửa tầng hầm mở ra, hiện ra trước mắt cô không phải là một phòng chứa đồ cũ kỹ, mà là một căn phòng rộng lớn được thiết kế cực kỳ sang trọng nhưng mang đậm hơi hướng "phòng tối". Những dải lụa đỏ treo từ trần nhà, chiếc ghế bành bọc da đen bóng đặt giữa phòng, và xung quanh là những món "đồ chơi" kỳ lạ mà chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta đỏ mặt.

Cố Sát đang ngồi trên ghế, trên tay cầm một chiếc điều khiển nhỏ. Hắn vẫn mặc sơ mi trắng nhưng đã nới lỏng hai cúc cổ, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính.

"Đến đây." – Hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian kín.

Diệp Oanh run rẩy tiến lại gần. Hắn không bảo cô ngồi lên đùi, mà chỉ vào tấm thảm dưới chân mình. "Quỳ xuống."

Diệp Oanh cắn môi, từ từ hạ đầu gối xuống. Sự nhục nhã này dường như đã trở thành một thói quen đau đớn. Cố Sát dùng ngón chân đi giày da khẽ nâng cằm cô lên, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt xinh đẹp đang cố kìm nén nước mắt của cô.

"Tôi đã dập tắt tin đồn cho em. Bây giờ, đến lượt em trả nợ." – Hắn ném một tấm vải đen lên đùi cô. "Bịt mắt lại."

"Cố tổng... làm ơn..." – Giọng cô lạc đi.

"Tôi không muốn nghe lời van xin. Tôi muốn sự phục tùng." – Hắn nheo mắt, áp lực tỏa ra khiến Diệp Oanh không còn cách nào khác. Cô run rẩy cầm tấm vải, che đi tầm nhìn của mình. Bóng tối ập đến khiến mọi giác quan khác của cô trở nên nhạy cảm đến mức cực đoan.

"Trò chơi tối nay rất đơn giản." – Tiếng của Cố Sát vang lên sát bên tai, hơi thở nóng hổi của hắn khiến cô rùng mình. "Tôi sẽ chạm vào em. Nếu em đoán đúng tôi dùng thứ gì để chạm, tôi sẽ bỏ qua cho em một yêu cầu. Nếu em đoán sai... tôi sẽ tăng thêm một 'hình phạt' vào đêm nay."

Diệp Oanh cảm nhận được một vật thể lành lạnh lướt trên vai mình. Nó mượt mà nhưng mang theo sự sắc sảo. "Là... là dao?" – Cô run giọng.

Hắn cười thấp, âm thanh đầy sự giễu cợt: "Sai. Là chiếc kẹp cà vạt bằng bạch kim của tôi."

Ngay lập tức, cô cảm thấy một nụ hôn thô bạo giáng xuống cổ, kèm theo một cú cắn nhẹ khiến cô thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ. Cố Sát như một nghệ sĩ điêu khắc, dùng mọi vật dụng xung quanh để "thử nghiệm" trên cơ thể cô. Khi thì là một sợi lụa mềm mại, khi thì là gót giày da cứng nhắc, khi thì là chính những ngón tay thô ráp của hắn.

Sự sợ hãi vì không nhìn thấy gì, cộng thêm sự chờ đợi vào những cái chạm bất ngờ khiến cơ thể Diệp Oanh trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cô run rẩy, hơi thở dồn dập, mỗi lần đoán sai là một lần cô bị hắn trừng phạt bằng những nụ hôn cháy bỏng hoặc những cái vuốt ve đầy tính xâm lược.

"Đoán sai ba lần rồi, tiểu Oanh." – Giọng Cố Sát giờ đây đã khàn đặc dục vọng. Hắn bất ngờ tháo tấm vải bịt mắt của cô ra. Ánh sáng đột ngột khiến cô nheo mắt, và đập vào mắt cô là gương mặt đầy sự chiếm hữu điên cuồng của hắn.

Hắn bế thốc cô lên, đặt cô nằm lên chiếc bàn dài ở giữa phòng. Những dải lụa đỏ xung quanh bị hắn kéo xuống, dùng để trói nhẹ hai tay cô vào thành bàn.

"Trò chơi kết thúc rồi. Giờ là lúc thu thuế."

Hắn bắt đầu một màn hoan lạc điên cuồng ngay tại mật thất. Không giống như sự thô bạo ở phim trường, lần này Cố Sát chậm rãi hơn nhưng lại tàn nhẫn hơn về mặt cảm xúc. Hắn ép cô phải nhìn thẳng vào gương lớn trên trần nhà, nhìn thấy chính mình đang rên rỉ dưới thân hắn, nhìn thấy sự sa đọa của một "ngọc nữ" mà cả thế giới đang tung hô.

"Nhìn đi, Diệp Oanh. Đây mới là bộ mặt thật của em khi ở cạnh tôi." – Hắn thì thầm, nụ hôn nồng cháy rơi xuống đôi môi sưng đỏ của cô.

Diệp Oanh hoàn toàn vỡ vụn. Cô nhận ra mình không chỉ bán thân xác, mà dường như chính trái tim và lý trí của cô cũng đang dần bị kẻ điên này nuốt chửng. Đêm đó, tầng hầm của Cố gia không chỉ chứng kiến một cuộc giao dịch, mà là sự ra đời của một kẻ nô lệ trung thành dưới danh nghĩa tình ái và dục vọng.