Sau cảnh quay đầy nhục nhã trong phòng thay đồ, Diệp Oanh cứ ngỡ mình đã chạm đến đáy của sự khốn cùng. Nhưng cô đã lầm. Giới giải trí vốn là một chảo lửa, và luôn có kẻ sẵn sàng đổ thêm dầu vào đó để thiêu cháy cô.
Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy tại biệt thự Cố gia, Diệp Oanh bàng hoàng thấy tên mình nằm chễm chệ trên trang đầu của các mặt báo lá cải. Những bức ảnh mờ ảo chụp cảnh cô bước xuống từ chiếc xe limousine của Cố gia, cảnh cô đi vào khách sạn (thực chất là văn phòng của Cố Sát) và đặc biệt là đoạn clip cô bị Cố Sát lôi đi xềnh xệch ở phim trường ngày hôm qua.
Tiêu đề giật gân hiện lên: "Ngọc nữ mới nổi Diệp Oanh: Đổi thân xác lấy vai diễn, lộ diện đại gia bao nuôi có tính cách bạo lực."
Dưới phần bình luận, hàng ngàn lời thóa mạ đổ dồn về phía cô: "Hèn gì nhận được vai quận chúa, hóa ra là làm 'thú cưng' cho người ta." "Nhìn cái mặt thanh cao mà bên trong thối nát, loại diễn viên này nên cút khỏi showbiz!"
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Cố Sát bước vào với phong thái ung dung, trên tay là ly cà phê nóng hổi. Hắn liếc nhìn chiếc điện thoại đang rung liên hồi trên tay cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Xem ra, sự nổi tiếng đến với em nhanh hơn tôi tưởng." – Giọng hắn thản nhiên như đang nói về thời tiết.
Diệp Oanh ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: "Là Lý Na... hoặc là công ty cũ. Họ muốn hủy hoại tôi. Cố Sát, anh có thể giúp tôi dập tắt chuyện này không? Nếu cứ thế này, vai diễn của tôi sẽ bị cắt, sự nghiệp của tôi sẽ kết thúc..."
Cố Sát đặt ly cà phê xuống bàn, thong thả tiến lại gần giường. Hắn dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự lạnh lùng trong mắt mình.
"Tại sao tôi phải giúp em? Trong bản hợp đồng, tôi chỉ cam kết trả nợ cho em, không có điều khoản nào bảo tôi phải bảo vệ danh tiếng cho em cả."
Diệp Oanh sụp đổ hoàn toàn. Cô hiểu rằng đối với hắn, cô chỉ là một món đồ chơi. Đồ chơi bị vấy bẩn hay bị người đời phỉ nhổ, hắn cũng chẳng hề bận tâm, miễn là hắn vẫn có thể chiếm hữu cô trong bóng tối. Cô cắn chặt môi, sự kiêu hãnh cuối cùng bị gạt bỏ, cô quỳ xuống giường, túm lấy vạt áo choàng của hắn.
"Tôi cầu xin anh... Làm ơn. Chỉ cần anh giúp tôi vượt qua chuyện này, anh muốn tôi làm gì cũng được. Tôi sẽ ngoan ngoãn, tôi sẽ không phản kháng nữa..."
Cố Sát nheo mắt, ánh nhìn tối sầm lại. Hắn rất hài lòng với vẻ cầu khẩn này của cô. Hắn thích nhìn đóa hoa cao ngạo nhất phải cúi đầu trước sức mạnh của mình.
"Bất cứ điều gì?" – Hắn thì thầm, bàn tay luồn vào mái tóc rối bời của cô, kéo nhẹ ra phía sau để lộ cổ họng trắng ngần đang phập phồng vì sợ hãi.
"Vâng... bất cứ điều gì." – Nước mắt cô lã chã rơi lên mu bàn tay hắn.
Cố Sát cười thấp trong cổ họng. Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô một nụ hôn đầy vẻ ban phát: "Ngoan lắm. Tôi sẽ dập tắt đám truyền thông đó trong vòng một giờ. Nhưng Diệp Oanh, cái giá của sự cứu giúp này không hề rẻ. Đêm nay, tôi muốn em tham gia một 'trò chơi' mới tại mật thất dưới lầu. Đừng làm tôi thất vọng."
Hắn buông cô ra và bước ra ngoài, để lại Diệp Oanh ngồi đơn độc giữa căn phòng rộng lớn. Cô biết mình vừa thoát khỏi một cơn bão dư luận, nhưng lại chuẩn bị bước vào một cơn bão khác – một cơn bão dục vọng đen tối hơn, nơi Cố Sát sẽ dùng sự giúp đỡ này để xiềng xích cô chặt hơn vào cuộc đời điên cuồng của hắn.