Cánh cửa phòng thay đồ đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào bên ngoài. Cố Sát không buông tay, hắn siết chặt lấy cổ tay Diệp Oanh, lực mạnh đến mức cô cảm giác xương cốt mình như sắp vỡ vụn.
"Cố Sát... anh buông ra... đau..." – Diệp Oanh nức nở, đôi vai gầy run lên bần bật.
Hắn không nói một lời, gương mặt lạnh lùng như phủ một lớp băng mỏng nhưng sâu trong đôi mắt lại là ngọn lửa điên cuồng. Hắn thô bạo đẩy cô ngã xuống chiếc bàn trang điểm dài. Những lọ nước hoa, hộp phấn son bị gạt phăng xuống đất, vỡ tan tành, tạo nên một mớ hỗn độn như chính tâm hồn cô lúc này.
Hắn tiến lại gần, hai tay chống xuống bàn, giam cầm cô giữa lồng ngực mình. Cố Sát cúi xuống, giọng nói khàn đặc và nguy hiểm phả vào mặt cô:
"Em quên rồi sao? Tôi đã dặn em phải giữ mình như thế nào? Để gã đàn ông đó ôm em, em thấy kích thích lắm phải không?"
"Đó chỉ là diễn xuất! Là công việc của tôi!" – Diệp Oanh hét lên trong tuyệt vọng.
"Công việc?" – Cố Sát cười lạnh, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột cùng. "Từ khi em ký vào bản hợp đồng đó, công việc duy nhất của em là làm tôi hài lòng. Ngoài tôi ra, bất kỳ kẻ nào chạm vào em đều là cái tội."
Hắn bất ngờ nắm lấy cổ áo cổ trang của cô, xé mạnh. Lớp vải lụa quý giá không chịu nổi sức mạnh của hắn, rách toạc ra để lộ bộ đồ lót ren đỏ đầy khiêu khích mà cô đang mặc bên trong. Dưới ánh đèn neon trắng xóa của phòng thay đồ, những vết hôn đỏ tía từ đêm qua vẫn hiện rõ mồn một trên làn da trắng ngần, như một minh chứng cho sự chiếm hữu tàn khốc của hắn.
Cố Sát nhìn thấy chúng, đôi mắt hắn càng trở nên đỏ ngầu. Hắn không hề dạo đầu, không hề dịu dàng, bàn tay thô ráp của hắn luồn xuống dưới lớp ren, bắt đầu sự xâm lấn đầy thô bạo.
"Ưm..." – Diệp Oanh cắn chặt môi, cơn đau rát ập đến khiến cô cong người lên.
Cố Sát không dừng lại, hắn cúi xuống cắn mạnh vào hõm cổ cô, để lại một dấu răng rướm máu ngay cạnh vết hôn cũ. Hắn muốn chồng chất những dấu ấn của mình lên cơ thể cô, muốn xóa sạch bất kỳ hơi thở nào của kẻ khác còn sót lại.
"Đau... làm ơn... nhẹ lại..." – Diệp Oanh khóc nghẹn, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào mép bàn gỗ đến mức móng tay bật máu.
"Đau mới khiến em nhớ kỹ!" – Hắn gầm khẽ, sự xâm nhập bất ngờ và mạnh mẽ khiến hơi thở của Diệp Oanh hoàn toàn đứt quãng.
Hắn di chuyển điên cuồng, mỗi nhịp đều mang theo sự giận dữ và dục vọng chiếm hữu bệnh thái. Chiếc bàn trang điểm rung lên bần bật theo từng chuyển động của hắn. Gương lớn phía trước phản chiếu hình ảnh nhục nhã của Diệp Oanh – một quận chúa cao quý trong trang phục rách rưới, đang bị một kẻ điên giày vò dưới thân.
Khoảnh khắc cao trào, Cố Sát ghì chặt cô vào lòng, hơi thở nóng rực phả lên tai cô: "Nhớ lấy, Diệp Oanh. Mỗi một cm trên cơ thể em đều là tài sản của Cố Sát này. Kẻ nào chạm vào, tôi sẽ hủy hoại kẻ đó. Em dám phối hợp, tôi sẽ hủy hoại em."
Diệp Oanh hoàn toàn buông xuôi, cô như một con búp bê vải rách nát sau cơn bão. Khoái cảm tội lỗi hòa lẫn với nỗi đau xác thịt khiến tâm trí cô mụ mị. Cô nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy tràn qua mang tai, cảm nhận sự chiếm hữu lạnh lẽo của hắn đang tràn ngập bên trong mình.
Cố Sát kết thúc sự trừng phạt, hắn thong thả đứng dậy, cài lại khuy áo vest như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn nhìn cô gái đang nằm lả đi trên bàn, ánh mắt không chút thương xót mà chỉ đầy sự thỏa mãn của một kẻ vừa khẳng định lại chủ quyền.
"Chỉnh đốn lại rồi ra ngoài đóng tiếp. Nếu còn để tôi thấy gã đó chạm vào em quá 3 giây, em biết hậu quả rồi đấy."
Hắn quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Diệp Oanh cô độc trong căn phòng nồng nặc mùi dục vọng và mùi son phấn tan vỡ. Cô nhận ra, bản thân mình đã thực sự rơi vào địa ngục không lối thoát của kẻ mang tên Cố Sát.