MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỤC VỌNG CỦA KẺ ĐIÊNChương 6: CƠN THỊNH NỘ CỦA ĐẾ VƯƠNG

DỤC VỌNG CỦA KẺ ĐIÊN

Chương 6: CƠN THỊNH NỘ CỦA ĐẾ VƯƠNG

887 từ · ~5 phút đọc

Không khí tại phim trường "Trường Ca Hành" đang ở giai đoạn tập trung cao độ nhất. Hôm nay là cảnh quay đắt giá giữa Quận chúa Thanh Loan (Diệp Oanh) và người tình thanh mai trúc mã là tướng quân Lâm Phong.

"Action!" – Tiếng hô của đạo diễn vang lên.

Diệp Oanh nhập tâm hoàn toàn vào nhân vật. Cô chạy nhào vào lòng nam diễn viên đóng vai tướng quân, đôi mắt ngấn lệ, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo giáp của anh ta. Theo kịch bản, nam diễn viên sẽ ôm siết lấy eo cô, nhấc bổng lên và cả hai sẽ có một khoảnh khắc ôm ấp đầy tình tứ giữa chiến trường.

Đúng lúc nam diễn viên vừa đặt tay lên eo Diệp Oanh, định kéo cô sát vào lồng ngực mình thì...

Rầm!

Cánh cửa lớn của phim trường bị đẩy mạnh. Một luồng khí lạnh lẽo đột ngột tràn vào khiến tất cả mọi người đồng loạt rùng mình. Tiếng bước chân nện xuống sàn gạch đầy uy lực, phá vỡ hoàn toàn sự im lặng của cảnh quay.

Cố Sát xuất hiện. Hắn mặc bộ vest đen thủ công tinh xảo, gương mặt lạnh như tiền, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét thẳng về phía trung tâm bối cảnh – nơi Diệp Oanh vẫn còn đang nằm gọn trong vòng tay của người đàn ông khác.

"Cắt! Cắt ngay!" – Đạo diễn Trương hốt hoảng đứng bật dậy, mồ hôi hột chảy dài khi thấy vị "thần tài" của mình đang mang một gương mặt sát khí đằng đằng.

Diệp Oanh giật mình, vội vàng đẩy nam diễn viên kia ra, gương mặt cô tái nhợt không còn một giọt máu. Cô cảm nhận được lớp ren đỏ dưới lớp y phục cổ trang như đang thắt chặt lại, nhắc nhở cô về lời cảnh báo của hắn sáng nay.

Cố Sát thong thả bước tới, đám đông tự động dạt ra hai bên nhường đường. Hắn dừng lại ngay trước mặt Diệp Oanh và nam diễn viên kia. Ánh mắt hắn hạ xuống, dừng lại ở vị trí mà bàn tay của gã đàn ông kia vừa chạm vào eo cô.

"Cố... Cố tổng, sao anh lại đến đây mà không báo trước?" – Đạo diễn Trương lắp bắp tiến lại gần.

Cố Sát không thèm nhìn đạo diễn, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Diệp Oanh, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự nguy hiểm cực độ: "Cảnh quay hay lắm. Ôm ấp rất tự nhiên, có vẻ như em rất tận hưởng nó?"

"Tôi... tôi chỉ đang làm việc." – Diệp Oanh run rẩy đáp, cô không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Cố Sát bất ngờ vươn tay, tóm lấy gáy Diệp Oanh, kéo mạnh cô về phía mình trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm con người tại đó. Hắn quay sang nhìn nam diễn viên đang đứng ngơ ngác: "Cậu chạm vào cô ấy bằng tay nào?"

Gã nam diễn viên run cầm cập, không nói nên lời. Cố Sát cười lạnh, một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng: "Đạo diễn Trương, có vẻ như kịch bản này cần phải sửa lại. Tôi không thích nhìn thấy món đồ của mình bị kẻ khác đụng vào, dù chỉ là diễn xuất."

Nói rồi, không đợi ai phản ứng, Cố Sát xách tay Diệp Oanh lôi đi xềnh xệch hướng về phía phòng thay đồ cá nhân. Diệp Oanh loạng choạng chạy theo, đôi giày cổ trang khiến cô suýt ngã mấy lần nhưng hắn không hề nương tay.

Vừa bước vào phòng, Cố Sát đá mạnh cánh cửa đóng sầm lại. Hắn ép cô vào vách tường, một tay bóp chặt cằm cô, tay kia bắt đầu xé toạc lớp y phục cổ trang rườm rà bên ngoài.

"Cố Sát, đừng... đây là phim trường!" – Diệp Oanh hốt hoảng van nài.

"Phim trường thì sao?" – Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông điên cuồng. "Tôi đã nói gì với em? Hả? Em dám để hắn chạm vào eo em, ngay chỗ mà đêm qua tôi đã đánh dấu!"

Hắn thô bạo lột bỏ lớp áo ngoài, để lộ bộ đồ lót ren đỏ đầy khiêu khích mà chính tay hắn đã chọn. Nhìn thấy những vết dấu vẫn còn đỏ hồng trên làn da trắng muốt của cô bị kẻ khác nhìn thấy (dù là qua lớp vải), ngọn lửa dục vọng và sự chiếm hữu trong hắn bùng nổ không thể kiểm soát.

"Hôm nay, tôi sẽ cho em nhớ kỹ cái giá của việc để kẻ khác chạm vào người."

Cố Sát không cho cô bất kỳ cơ hội giải thích nào, hắn đẩy cô xuống chiếc bàn trang điểm đầy mỹ phẩm, bắt đầu một màn trừng phạt đầy thô bạo ngay tại nơi mà chỉ cách một bức tường là hàng chục con người đang tò mò bàn tán. Diệp Oanh cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nước mắt cô chảy dài, thấm đẫm vào những hộp phấn son vương vãi. Cô nhận ra, trong mắt kẻ điên này, cô mãi mãi không có cái gọi là sự nghiệp hay tôn nghiêm, cô chỉ là một vật sở hữu để hắn giải tỏa cơn khát chiếm hữu bệnh hoạn của mình.