Tiếng lốp xe rít mạnh trên nền đá dăm của sân biệt thự vang lên chói tai, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn. Diệp Oanh đang ngồi trong phòng khách, tay vân vê chiếc điện thoại cũ, tim đập nhanh vì lo sợ và phấn khích cho kế hoạch chạy trốn ngày mai. Nghe tiếng xe, cô hốt hoảng giấu vội chiếc điện thoại xuống dưới gối sofa, nhưng hơi thở vẫn chưa kịp ổn định thì cánh cửa chính đã bị đá văng ra.
Cố Sát bước vào, khí thế bức người như một cơn bão đen tối. Hắn không nói một lời, sải bước dài về phía cô. Trên tay hắn không phải là cặp tài liệu, mà là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ – thứ mà Diệp Oanh đã giấu sâu trong góc tủ quần áo, nơi chứa đựng những ký ức duy nhất về thời học sinh ngây ngô.
"Đây là cái gì?" – Giọng hắn trầm thấp, nhưng bên dưới sự bình tĩnh đó là một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.
Hắn ném chiếc hộp xuống bàn trà. Nắp hộp bật mở, để lại những phong thư màu xanh nhạt vương vãi. Đó là những bức thư tình mà Lục Thanh Vũ đã viết cho cô nhiều năm về trước.
Diệp Oanh tái mặt, cô run rẩy đứng dậy: "Anh... sao anh lại lục lọi đồ của tôi? Đó chỉ là quá khứ!"
"Quá khứ?" – Cố Sát cười lạnh, hắn tiến lại gần, dồn cô vào sát thành sofa. Hắn rút ra một bức thư, đọc to những dòng chữ bằng giọng giễu cợt: "Oanh Oanh, sau này anh nhất định sẽ cưới em, bảo vệ em suốt đời..."
Hắn đột ngột vò nát bức thư, ánh mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào cô: "Bảo vệ em? Một kẻ hèn nhát bỏ đi du học lúc em khó khăn nhất mà em vẫn còn giữ lại những thứ rác rưởi này sao? Hay là... đêm qua khi tôi ôm em, trong đầu em cũng đang gọi tên hắn?"
"Không phải! Anh điên rồi!" – Diệp Oanh hét lên, cô định chạy lên lầu nhưng ngay lập tức bị bàn tay to khỏe của Cố Sát tóm lấy bả vai, lôi mạnh trở lại.
Sự ghen tuông đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí của hắn. Cố Sát không thể chấp nhận được việc trong trái tim của "món đồ chơi" này vẫn còn một góc khuất mà hắn không thể chạm tới. Hắn muốn chiếm hữu thể xác cô, và giờ đây, hắn muốn bóp nát cả những ký ức thanh xuân của cô.
Hắn xách cô lên như xách một con búp bê vải, lôi xềnh xệch về phía phòng làm việc. Diệp Oanh giãy giụa, đôi chân trần cọ xát xuống sàn nhà đau rát, nhưng sức mạnh của cô so với hắn chỉ là muối bỏ bể.
Vào đến phòng, hắn ném cô lên chiếc bàn làm việc rộng lớn, những tập hồ sơ bay tứ tung. Cố Sát rút ra một chiếc bật lửa, thản nhiên châm lửa vào đống thư tình ngay trước mặt cô.
"Nhìn cho kỹ, Diệp Oanh. Đây là kết cục của những kẻ dám mơ mộng rời xa tôi." – Hắn nhìn ngọn lửa bùng lên, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt đầy điên loạn.
Diệp Oanh nhìn những dòng chữ cuối cùng của Thanh Vũ cháy thành tro bụi, trái tim cô như cũng bị nung nấu trong lửa đỏ. Cô nức nở, dùng tay đánh vào ngực hắn: "Anh là đồ ác quỷ! Anh không có quyền làm thế!"
"Tôi có quyền!" – Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào cơ thể đang nóng rực vì giận dữ. "Mọi thứ thuộc về em, từ hơi thở đến những giấc mơ, đều phải mang tên Cố Sát. Em nhớ tên hắn một lần, tôi sẽ khiến em phải rên rỉ tên tôi một ngàn lần."
Hắn thô bạo xé toạc lớp váy ngủ mỏng manh của cô. Trong căn phòng nồng nặc mùi khói từ những bức thư bị cháy và mùi dục vọng điên cuồng, Cố Sát bắt đầu một màn tra khảo đầy sắc dục. Hắn không dùng lời nói, hắn dùng cơ thể để ép cô phải thừa nhận ai mới là chủ nhân của mình.
Sự thô bạo lần này khác hẳn những lần trước, nó mang theo sự trừng phạt và tàn nhẫn tột độ. Diệp Oanh cảm thấy mình như bị xé nát giữa sự hận thù và khoái cảm không mong muốn. Trong bóng tối của phòng làm việc, ánh lửa từ đống tro tàn tắt lịm, chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn của cô và hơi thở dã thú của kẻ đang điên cuồng chiếm hữu mình.
Kế hoạch chạy trốn của ngày mai... dường như đã trở thành một giấc mơ xa xỉ và đẫm máu.