Sau màn thiêu rụi những bức thư tình ở phòng làm việc, Cố Sát vẫn chưa hề hạ hỏa. Sự hiện diện của cái tên Lục Thanh Vũ như một cái gai đâm sâu vào lòng tự trọng và bản tính chiếm hữu bệnh thái của hắn. Hắn lôi Diệp Oanh, lúc này đã rũ rượi và kiệt sức, thẳng vào phòng tắm rộng lớn của phòng ngủ chính.
Rầm!
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, khóa trái. Cố Sát thô bạo vặn vòi hoa sen ở mức cao nhất. Dòng nước lạnh buốt dội thẳng xuống đầu cả hai, khiến Diệp Oanh rùng mình, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng. Lớp váy ngủ rách nát sũng nước dán chặt vào cơ thể cô, để lộ những đường cong run rẩy dưới ánh đèn LED trắng lạnh.
"Cố Sát... lạnh... làm ơn..." – Diệp Oanh run cầm cập, đôi môi trắng bệch.
Hắn không nói một lời, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô như muốn nuốt chửng. Hắn thong thả cởi bỏ chiếc áo sơ mi đã ướt đẫm, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những múi cơ cuồn cuộn đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Hắn tiến lại gần, dồn cô vào góc tường đá cẩm thạch trơn trượt.
"Lạnh sao? Vậy để tôi giúp em nóng lên." – Giọng hắn khàn đặc, đầy sự đe dọa.
Cố Sát bất ngờ đưa tay vặn vòi nước sang chế độ nóng tối đa. Hơi nước bắt đầu bốc lên nghi ngút, bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp, khiến dưỡng khí trở nên loãng dần. Trong làn sương mờ ảo đó, gương mặt của Cố Sát trông càng giống một ác ma vừa bước ra từ địa ngục.
Hắn tóm lấy hai cổ tay cô, ghim chặt lên bức tường đá phía sau. Một nụ hôn thô bạo, nồng nặc mùi thuốc lá và sự giận dữ giáng xuống. Hắn không hôn, mà là đang cắn xé, đang trừng phạt đôi môi đã từng thốt ra những lời yêu đương với kẻ khác.
"Ưm... đau..." – Diệp Oanh vùng vẫy, nhưng đôi chân cô trơn trượt trên sàn nhà đẫm nước, càng khiến cô phải bám víu lấy hắn.
"Em còn nhớ tên hắn không? Hả?" – Cố Sát gầm khẽ, bàn tay thô ráp của hắn luồn xuống, xé toạc phần còn lại của chiếc váy. Hắn nhấc bổng cô lên, ép cô phải quấn chặt đôi chân gầy gò vào thắt lưng mình.
Trong không gian ngập tràn hơi nước nóng rực, sự xâm nhập bất ngờ và tàn nhẫn của hắn khiến Diệp Oanh nấc lên một tiếng tuyệt vọng. Không có sự vuốt ve, không có sự chuẩn bị, chỉ có sự chiếm hữu thô thiển và đầy tính khẳng định chủ quyền. Hơi nóng của nước, sự ngột ngạt của không gian và sự mãnh liệt của Cố Sát khiến Diệp Oanh cảm thấy mình như đang bị bóp nghẹt.
Hắn di chuyển điên cuồng, tiếng nước rơi lộp bộp trên sàn hòa cùng tiếng va chạm thể xác và tiếng thở dốc nặng nề của hắn. Mỗi nhịp đâm rút đều như muốn khảm sâu vào cơ thể cô một thông điệp: Em là của tôi. Cả đời này chỉ có thể là của tôi.
"Nói đi! Em là của ai?" – Hắn gằn giọng, bàn tay bóp chặt lấy cổ cô, không đủ để cô nghẹt thở nhưng đủ để cô cảm nhận được ranh giới của sự sống và cái chết.
"Của... của anh... Tôi là của Cố Sát..." – Diệp Oanh mê sảng thốt lên, nước mắt hòa cùng nước từ vòi sen chảy dài. Cô không còn sức để phản kháng, lý trí đã hoàn toàn tan biến trong cơn bão dục vọng và sự sợ hãi tột độ này.
Cố Sát nhìn cô gái trong lòng mình, gương mặt cô đỏ ửng vì hơi nóng và sự hưng phấn tội lỗi. Hắn gục đầu vào vai cô, cắn mạnh một cái như để đánh dấu lần cuối cùng. Trong khoảnh khắc cao trào, hắn ôm chặt lấy cô như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình.
Dòng nước nóng vẫn tiếp tục chảy, sương mù dày đặc che khuất đi sự nhục nhã trong phòng tắm. Khi mọi thứ kết thúc, Cố Sát khóa vòi nước, không gian đột ngột trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Hắn nhìn Diệp Oanh đang lả đi, hơi thở đứt quãng, rồi thản nhiên bế cô ra ngoài, ném lên giường.
"Đừng bao giờ nghĩ đến việc rời đi. Nếu không, lần sau sẽ không chỉ đơn giản là phòng tắm đâu."
Hắn lạnh lùng để lại một câu nói rồi bước vào phòng thay đồ, để mặc Diệp Oanh nằm đó giữa đống ga giường ướt sũng, lòng tràn đầy sự tuyệt vọng. Cô biết, xiềng xích của kẻ điên này đã thực sự siết chặt đến mức cô không còn đường thở.