MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDỤC VỌNG CỦA KẺ ĐIÊNChương 14: DỤC VỌNG VÀ XIỀNG XÍCH TÂM LINH

DỤC VỌNG CỦA KẺ ĐIÊN

Chương 14: DỤC VỌNG VÀ XIỀNG XÍCH TÂM LINH

802 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm kinh hoàng trong phòng tắm, Diệp Oanh sốt li bì suốt hai ngày. Trong cơn mê man, cô thấy mình chạy trốn trên một cánh đồng hoang, nhưng dù chạy thế nào, bóng đen của Cố Sát vẫn bao trùm lấy cô, đôi bàn tay hắn như những sợi dây leo gai góc quấn chặt lấy cổ chân, kéo cô trở lại bóng tối.

Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là sự thô bạo, mà là hơi ấm từ một bàn tay đang đặt trên trán mình. Diệp Oanh nheo mắt, ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà hắt vào phòng. Cố Sát đang ngồi bên cạnh giường, chiếc sơ mi trắng mở phanh cúc cổ, gương mặt hắn phảng phất sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự chiếm hữu không đổi.

"Tỉnh rồi?" – Giọng hắn trầm thấp, không còn sự gầm gừ như thú dữ của đêm đó, nhưng vẫn đủ để khiến Diệp Oanh run rẩy theo bản năng.

Hắn thản nhiên múc một muỗng cháo nóng, đưa đến bên môi cô. Diệp Oanh định quay đầu đi, nhưng ánh mắt sắc lẹm của hắn khiến cô đứng hình. Cô chậm rãi mở miệng, đón nhận sự chăm sóc của kẻ đã hành hạ mình đến ngất xỉu.

Một cảm giác kỳ lạ bắt đầu nảy sinh trong lòng Diệp Oanh. Cô hận hắn, hận sự tàn nhẫn, hận bản hợp đồng nhục nhã này. Thế nhưng, khi nhìn thấy sự tập trung của hắn khi thổi nguội muỗng cháo, khi cảm nhận được sự bảo bọc tuyệt đối mà hắn dành cho mình trước những sóng gió showbiz ngoài kia, trái tim cô bỗng lỗi nhịp một cách tội lỗi.

Mấy ngày sau đó, Cố Sát không đụng vào cô một cách thô bạo. Hắn giam cô trong biệt thự, nhưng lại mua cho cô những bộ váy lộng lẫy nhất, những món đồ trang sức xa xỉ nhất. Hắn thường ngồi làm việc trong phòng ngủ, ép cô phải ngồi dưới chân hắn, tựa đầu vào gối hắn như một chú mèo nhỏ.

"Oanh Oanh, nhìn tôi." – Cố Sát đặt tập hồ sơ xuống, luồn tay vào mái tóc mềm mại của cô.

Diệp Oanh ngẩng đầu lên. Ở khoảng cách gần như thế này, cô mới thấy rõ vẻ đẹp tàn nhẫn của hắn. Đường xương hàm sắc sảo, đôi môi mỏng luôn mang theo hơi hướng bạc tình, và cả mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm bao vây lấy cô.

Hắn cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự cắn xé mà là một sự mơn trớn chậm rãi, đầy tính khiêu khích. Đôi tay hắn bắt đầu lướt trên cơ thể cô qua lớp váy lụa mỏng. Diệp Oanh run rẩy, một phần trong cô muốn đẩy hắn ra, nhưng một phần khác – một phần đen tối và nguyên thủy hơn – lại bắt đầu khao khát cái cảm giác bị hắn chế ngự.

Cô kinh tởm chính mình. Cô kinh tởm cái cách cơ thể cô phản ứng trước những cái chạm của kẻ ác ma này. Mỗi khi hắn dùng lực mạnh hơn, mỗi khi hắn thì thầm vào tai cô những lời chiếm hữu điên cuồng, Diệp Oanh lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một loại khoái cảm vừa sợ hãi vừa tê dại.

Sự tàn nhẫn của hắn như một loại thuốc phiện. Nó khiến cô đau đớn, nhưng cũng khiến cô cảm thấy mình được "tồn tại" một cách mãnh liệt nhất. Trong cái lồng vàng này, ngoài sự chiếm hữu của Cố Sát, cô không còn gì cả. Và chính sự trống rỗng đó đã đẩy cô vào vòng tay của kẻ điên này, tìm kiếm sự an ủi trong chính sự hành hạ của hắn.

"Anh là đồ điên..." – Diệp Oanh thì thầm, hơi thở dồn dập khi nụ hôn của hắn dời xuống cổ.

"Phải, tôi điên." – Cố Sát cười thấp, đôi mắt hắn tối sầm lại vì dục vọng. "Và em cũng đang dần điên giống tôi rồi, phải không?"

Hắn bế thốc cô lên bàn làm việc, giữa những giấy tờ hợp đồng giá trị hàng tỷ đồng. Diệp Oanh không còn vùng vẫy như trước. Cô vòng tay qua cổ hắn, chủ động đáp lại nụ hôn. Sự phản kháng yếu ớt cuối cùng đã bị dục vọng chiếm hữu của hắn nuốt chửng.

Trong ánh chiều tà, Diệp Oanh nhận ra một sự thật cay đắng: Cô đã không còn chỉ là nô lệ của bản hợp đồng, mà đã trở thành nô lệ của chính những cảm xúc lệch lạc này. Cô sợ hắn, nhưng cô cũng bắt đầu thèm khát sự tàn nhẫn duy nhất mà cô có thể sở hữu.