MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của Kẻ Phản NghịchChương 1

Dục Vọng Của Kẻ Phản Nghịch

Chương 1

649 từ · ~4 phút đọc

Gió đông rít qua kẽ lá ngô đồng, thổi thốc vào những dải lụa đỏ treo dọc hành lang của phủ Nhiếp chính vương. Không khí lễ hội rầm rộ ban sáng đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến gai người.

Thẩm Nhược Vy ngồi bất động trên mép giường tân hôn. Tấm khăn voan đỏ phủ trên đầu nàng tựa như một bức màn ngăn cách nàng với thế giới thực tại. Qua lớp vải mỏng, nàng chỉ thấy được ánh nến hỷ chập chờn và bóng tối đang dần nuốt chửng căn phòng đại hỷ. Đôi bàn tay nàng đan chặt vào nhau, móng tay bấu nhẹ vào lớp lụa thêu chỉ vàng. Nàng đang đợi một người chồng mà nàng chưa từng gặp mặt, một người mà thiên hạ gọi bằng cái tên đầy uy quyền nhưng cũng đầy khiếp sợ: Hàn Mục.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ phía cửa. Nhược Vy nín thở, sống lưng căng cứng. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra rồi khép lại, cắt đứt chút gió lạnh cuối cùng.

Hàn Mục không đi về phía giường ngay. Nàng nghe thấy tiếng hắn rót rượu, tiếng chén sứ chạm vào khay bạc lạnh lùng. Phải một lúc lâu sau, một đôi hài thêu mây đen mới xuất hiện trong tầm mắt hạn hẹp của nàng. Cây gậy nâng khăn nâng lên, gạt bỏ tấm màn đỏ rực.

Nhược Vy ngước mắt. Trước mặt nàng là một nam nhân có gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Hàn Mục không nhìn nàng với ánh mắt của một phu quân nhìn thê thiếp; hắn nhìn nàng như thể đang đánh giá một món đồ sứ quý giá mà hắn vừa chiếm đoạt được từ tay kẻ thù.

"Thẩm tiểu thư, không, bây giờ phải gọi là Thẩm phu nhân mới đúng." Giọng hắn trầm thấp, đều đều không một chút gợn sóng. "Nàng đang run sao? Hay là đang nuối tiếc vinh quang của phụ thân nàng đã tan tành dưới chân ta?"

Nhược Vy mím chặt môi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: "Thiếp thân đã gả vào Hàn phủ, từ nay chỉ biết có phu quân, không dám mưu cầu chuyện khác."

Hàn Mục đột ngột cúi xuống, bàn tay hắn bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ngón tay hắn lạnh ngắt, khiến nàng khẽ rùng mình. Hắn ghé sát tai nàng, hơi thở mang theo mùi rượu cay nồng nhưng thanh âm lại tàn nhẫn vô cùng:

"Tốt nhất là nàng nên nhớ lấy lời này. Ta cưới nàng không phải vì cần một thê tử để yêu thương. Thẩm gia nợ ta, nàng sẽ là người trả nợ. Đừng hy vọng ta sẽ chạm vào một người mang dòng máu của kẻ phản bội."

Nói xong, hắn dứt khoát buông tay, để lại trên làn da trắng ngần của nàng những vết đỏ hằn sâu. Hàn Mục xoay người đi về phía án thư, dập tắt ngọn nến hỷ đang cháy dở, bỏ mặc Nhược Vy ngơ ngác giữa căn phòng rộng lớn.

"Đêm nay, nàng tự ngủ đi. Đừng làm phiền ta."

Cánh cửa sập lại một lần nữa. Nhược Vy ngồi đó, giữa những dải lụa đỏ rực rỡ nhưng vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên khẽ lăn dài trên má, rơi xuống tà áo cưới thêu phượng cầu kỳ. Nàng tự hỏi, trong căn phủ rộng lớn như một chiếc lồng vàng này, liệu có nơi nào cho một linh hồn đang dần héo úa như nàng trú ngụ?

Nàng không biết rằng, bên ngoài kia, bóng tối không chỉ mang theo sự lạnh lùng của Hàn Mục, mà còn đang ẩn chứa một cơn bão khác sắp sửa ập đến, thay đổi hoàn toàn vận mệnh của nàng mãi mãi.