Ba tháng sau đêm tân hôn, phủ Nhiếp chính vương đối với Thẩm Nhược Vy không khác gì một ngôi mộ lộng lẫy. Hàn Mục hiếm khi ghé qua viện của nàng, mà nếu có, cũng chỉ là những cuộc đối thoại đầy gai góc hoặc những cái nhìn khinh miệt. Nàng dần quen với việc làm bạn với những cuốn kinh Phật và khu vườn phía sau phủ – nơi duy nhất nàng tìm thấy chút hơi thở của sự tự do.
Đêm nay, trăng mờ bị mây đen che khuất, không khí đặc quánh sự bất an.
Nhược Vy không ngủ được. Nàng khoác thêm chiếc áo choàng bằng lông cáo trắng, lẳng lặng đi ra hậu hoa viên. Những bụi mẫu đơn tàn úa dập dờn trong gió đêm như những bóng ma. Đột nhiên, từ phía tường phủ xa xôi, tiếng kim loại va chạm sắc lẹm vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch.
"Có thích khách! Mau bảo vệ Vương gia!"
Tiếng hét thất thanh của lính canh khiến Nhược Vy giật mình. Tim nàng đập loạn nhịp. Ngay sau đó là tiếng chân chạy rầm rập, tiếng hô hoán và mùi khói lửa bắt đầu bốc lên từ phía đại sảnh. Trận truy quét quân phản loạn "Hắc Kỳ" mà Hàn Mục rình rập bấy lâu dường như đã bùng nổ ngay trong chính phủ đệ này.
Nhược Vy hoảng sợ định chạy ngược về phía tẩm viện, nhưng một bóng đen từ trên cao bất ngờ rơi xuống, ngay sát bên cạnh nàng.
Bịch.
Tiếng động trầm đục khiến nàng đông cứng người lại. Dưới ánh trăng mờ ảo vừa ló rạng qua kẽ mây, nàng nhìn thấy một nam nhân đang quỳ một gối dưới đất, tay phải hắn cắm sâu thanh đoản đao xuống bùn để giữ thăng bằng. Hắn mặc y phục đen rách nát, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Và máu. Máu chảy ra từ hông hắn, nhỏ từng giọt đặc quánh xuống những cánh hoa mẫu đơn trắng, tạo nên một cảnh tượng hãi hùng và đầy ám ảnh.
Hắn ngước lên. Đó là một khuôn mặt trẻ tuổi nhưng đầy sương gió, đôi mắt sắc lạnh như mắt sói đang nhìn chằm chằm vào nàng. Trong khoảnh khắc đó, Nhược Vy cảm thấy hơi thở của cái chết đang kề cận. Hắn không giống những binh lính triều đình luôn cúi đầu, hắn có cái sát khí của một kẻ sống ngoài vòng pháp luật, một kẻ phản nghịch thực thụ.
"Đứng yên... nếu không muốn chết." Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ đe dọa nhưng không giấu nổi sự suy kiệt.
Tiếng đuốc sáng rực từ phía hành lang đang tiến gần. Tiếng của quản gia phủ vang lên dồn dập: "Lục soát kỹ khu vườn! Hắn bị thương nặng, không chạy xa được đâu!"
Nhược Vy nhìn nam nhân đang thoi thóp trước mặt, rồi lại nhìn về phía ánh đuốc. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bủa vây lấy nàng. Nếu nàng hét lên, hắn sẽ bị bắt và chắc chắn sẽ bị Hàn Mục tàn sát. Nhưng nếu nàng im lặng... nàng đang bao che cho một kẻ phản nghịch triều đình – tội danh đủ để chu di cửu tộc.
Nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào đôi mắt của hắn – một đôi mắt đầy u uất và khao khát được sống – Nhược Vy bỗng thấy hình ảnh của chính mình. Nàng cũng là một tù nhân, chỉ khác là nàng bị giam trong danh phận phu nhân cao quý.
Bàn tay nàng run rẩy chỉ về phía góc khuất của hậu hoa viên, nơi có một mật thất cũ vốn là hầm chứa đá mùa đông đã bị bỏ hoang từ lâu, lối vào được che phủ bởi những dây leo chằng chịt.
"Vào đó... mau lên." Nàng thì thầm, giọng nói mảnh khứu như tơ.
Nam nhân khựng lại một nhịp, dường như không tin rằng người phụ nữ quý phái này lại chọn cách cứu hắn. Nhưng tiếng bước chân đã sát sạt. Hắn nghiến răng, dùng chút tàn lực cuối cùng lao mình vào bụi cây rậm rạp theo hướng nàng chỉ.
Chỉ vài giây sau khi bóng đen biến mất, một tốp binh lính cầm đuốc lao đến.
"Phu nhân? Sao người lại ở đây?" Viên đội trưởng lính canh kinh ngạc nhìn Nhược Vy đang đứng thẫn thờ giữa vườn, gương mặt nàng tái nhợt dưới ánh đuốc.
Nhược Vy siết chặt vạt áo choàng, cố gắng che giấu sự run rẩy của đôi chân. Nàng khẽ quay người, chỉ tay về phía bức tường đối diện với mật thất:
"Ta... ta thấy một bóng người chạy về phía Tây tường. Mau đuổi theo đi."
Bọn lính không nghi ngờ, lập tức hô hào nhau lao về phía đó. Khi bóng đuốc cuối cùng khuất xa, Nhược Vy quỵ xuống cỏ. Hơi lạnh thấm vào da thịt, nhưng thứ khiến nàng run sợ hơn cả là mùi máu tanh nồng vẫn còn vương lại trong không khí.
Nàng nhìn về phía bụi cây rậm rạp nơi mật thất bị bỏ hoang. Nàng vừa làm một việc điên rồ nhất trong cuộc đời mình. Máu của kẻ phản nghịch đã nhuộm đỏ hậu hoa viên, và từ giây phút này, cuộc sống yên bình giả tạo của nàng chính thức chấm dứt.