Đêm dài như vô tận. Nhược Vy trở về phòng nhưng tâm trí nàng vẫn kẹt lại giữa những bụi mẫu đơn đẫm máu. Tiếng binh lính hò hét, tiếng gươm giáo va chạm ngoài xa dần thưa thớt, nhưng nỗi sợ trong lòng nàng thì cứ lớn dần lên. Nàng không thể cứ thế đi ngủ trong khi một kẻ phản nghịch đang thoi thóp ngay dưới chân mình.
Sáng hôm sau, phủ Nhiếp chính vương bao phủ trong bầu không khí căng thẳng cực độ. Hàn Mục đích thân dẫn quân đi lùng sục khắp kinh thành, sắc mặt hắn u ám vì để sổng mất thủ lĩnh phe "Hắc Kỳ". Nhược Vy lấy cớ nhức đầu để từ chối các buổi thỉnh an, rồi bí mật sai cung nữ thân tín nhất đi lấy thuốc trị thương và một ít thức ăn, nói là để dành cho một con mèo nhỏ bị thương nàng nhặt được.
Khi hoàng hôn vừa buông xuống, Nhược Vy giấu gói đồ trong lớp áo choàng rộng, lén lút tiến về phía mật thất cũ.
Lối vào hầm đá nằm khuất sau những gốc đại cổ thụ, cửa hầm bằng đá phủ đầy rêu phong. Nàng run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa nhỏ, một mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi máu tanh nồng lập tức xộc thẳng vào mũi.
"Ai đó?"
Một giọng nói khàn đặc, sắc lạnh như lưỡi dao bật ra từ bóng tối. Ngay lập tức, một sức mạnh hung hãn lao tới. Nhược Vy chưa kịp kêu lên một tiếng thì đã bị một bàn tay to lớn, nóng rực siết chặt lấy cổ họng, ép mạnh nàng vào vách đá lạnh lẽo.
"Ưm..."
Nàng đau đớn nghẹn lời, gói thuốc và thức ăn rơi xuống đất. Dưới ánh sáng le lói hắt vào từ cửa hầm, nàng nhìn thấy gương mặt của nam nhân đêm qua. Hắn trông còn tồi tệ hơn – môi khô nứt nẻ, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, và vầng trán lấm tấm mồ hôi vì cơn sốt hành hạ.
"Lại là cô? Phu nhân của Hàn Mục... cô đến đây để nộp mạng cho hắn sao?" Tiêu Lạc nghiến răng, bàn tay siết cổ nàng run lên vì kiệt sức nhưng vẫn đầy uy hiếp.
Nhược Vy khó khăn hít thở, đôi mắt nàng ngấn nước nhưng không hề lộ vẻ cầu xin hèn mọn. Nàng cố gắng dùng đôi tay mảnh dẻ của mình bám vào cánh tay rắn chắc của hắn, thào thào:
"Tôi... mang thuốc... đến..."
Tiêu Lạc khựng lại. Ánh mắt hắn hạ xuống gói đồ rơi dưới đất. Hắn từ từ nới lỏng tay, nhưng vẫn ép sát người vào nàng, tạo nên một sự áp bức nam tính nghẹt thở. Trong không gian hẹp và tối tăm, hơi thở nồng đậm của hắn phả thẳng vào gương mặt thanh tú của Nhược Vy. Nàng cảm nhận được sự cứng cáp của những khối cơ bắp dưới lớp áo rách, sự hoang dã ấy hoàn toàn khác biệt với vẻ lịch lãm đầy giả tạo của phu quân nàng.
"Tại sao lại cứu ta?" Hắn hỏi, giọng trầm xuống nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Cô có biết đầu của ta đáng giá bao nhiêu vàng không?"
Nhược Vy vuốt lại cổ họng đau rát, giọng nàng run run nhưng kiên định: "Hàn Mục muốn bắt anh, nên tôi muốn cứu anh. Bấy nhiêu đó đã đủ làm lý do chưa?"
Sự im lặng bao trùm mật thất. Tiêu Lạc nhìn chăm chằm vào người phụ nữ trước mặt. Nàng quá đỗi mong manh trong bộ y phục quý tộc, đôi vai nhỏ nhắn như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào, vậy mà lại dám nuôi giấu một con hổ dữ.
Hắn đột ngột buông hẳn nàng ra rồi đổ sụp xuống đống rơm khô cạnh đó, hơi thở đứt quãng. Vết thương ở hông lại rỉ máu, thấm đen cả mảng áo.
Nhược Vy vội vàng nhặt gói thuốc lên. Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, đôi tay trắng muốt lúng túng run rẩy. Nàng chưa bao giờ chạm vào một nam nhân lạ theo cách này.
"Để tôi... giúp anh băng bó."
Khi ngón tay nàng vô tình chạm vào làn da nóng bỏng nơi thắt lưng của hắn để nới lỏng lớp áo rách, cả hai đều cứng đờ người. Một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng Nhược Vy. Tiêu Lạc nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt soi mói như muốn nhìn thấu tâm can nàng.
"Phu nhân," hắn thì thầm, giọng nói mang theo chút trêu chọc đầy nguy hiểm giữa cơn đau, "đôi bàn tay ngọc ngà này của ngài, nếu dính máu của kẻ phản nghịch, sẽ không bao giờ rửa sạch được đâu."
Nhược Vy không đáp, nàng chỉ cắn môi, cố gắng kìm nén sự thẹn thùng và sợ hãi để rửa vết thương cho hắn. Trong bóng tối âm u, một sợi dây liên kết vô hình và tội lỗi bắt đầu thắt chặt lấy hai con người thuộc về hai thế giới đối nghịch.