MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của Kẻ Phản NghịchChương 12

Dục Vọng Của Kẻ Phản Nghịch

Chương 12

814 từ · ~5 phút đọc

Hàn Mục dừng lại ngay trước khi sự điên cuồng của hắn kịp xé nát lớp y phục cuối cùng của Nhược Vy. Không phải vì hắn mủi lòng, mà vì sự im lặng đến chết chóc của nàng đã dập tắt mọi cảm hứng. Nàng nằm đó, đôi mắt nhìn thẳng lên trần nhà tối tăm, hơi thở mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt. Sự phản kháng bằng cách "chết lặng" của nàng là nhát đao sắc lẹm nhất đâm vào lòng kiêu hãnh của một kẻ nắm quyền sinh quyền sát.

"Nàng muốn chết để giữ lòng chung thủy với hắn sao?" Hàn Mục đứng dậy, chỉnh đốn lại y phục, giọng nói khàn đặc vì giận dữ. "Ta sẽ không cho nàng toại nguyện đâu."

Hắn bước ra khỏi phòng, để lại Nhược Vy một mình giữa không gian lạnh lẽo. Nhưng vừa bước ra đến hành lang, viên cận vệ thân tín nhất đã lao đến, gương mặt tái mét.

"Vương gia... có chuyện rồi."

"Nói!"

"Sáng nay, tại cổng chính của vương phủ, người ta phát hiện ra thủ cấp của viên đội trưởng lính canh – kẻ đã để sổng Tiêu Lạc đêm đó. Trên miệng hắn... có găm một đóa hoa mẫu đơn trắng bị nhuộm máu."

Hàn Mục sững người. Mẫu đơn trắng vốn là loài hoa yêu thích của Nhược Vy. Đây không chỉ là một vụ giết người bịt đầu mối, mà là một lời thách thức công khai, một lá thư không chữ mà Tiêu Lạc gửi trực tiếp đến hắn. Kẻ phản nghịch đang tuyên cáo: Hắn vẫn ở đây, rất gần, và hắn đang quan sát mọi thứ.

Trong những ngày tiếp theo, vương phủ rơi vào trạng thái thiết quân luật. Hàn Mục trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Hắn ra lệnh treo thưởng nghìn vàng cho cái đầu của Tiêu Lạc, đồng thời tăng cường lính canh quanh U Minh Viện dày đặc đến mức một con chim cũng không bay lọt.

Nhưng Tiêu Lạc không phải là kẻ hữu dũng vô mưu. Hắn bắt đầu một trò chơi tâm lý tàn khốc.

Một đêm nọ, khi Nhược Vy đang ngồi bên cửa sổ nhìn lên bầu trời đêm, một âm thanh cực khẽ—tiếng sáo trúc trầm buồn vang lên từ phía rừng trúc sau phủ. Giai điệu ấy quen thuộc đến lạ lùng, đó là khúc nhạc mà nàng từng bâng quơ kể cho hắn nghe trong mật thất, khúc nhạc của quê hương nàng.

Tim Nhược Vy đập loạn nhịp. Nàng áp sát mặt vào song sắt cửa sổ, cố gắng nhìn vào bóng tối. Tiếng sáo như một bàn tay vô hình, vuốt ve tâm hồn đang héo úa của nàng. Hắn đang ở đó, giữa trùng vây quân lính, hắn vẫn dùng cách này để nói với nàng rằng: Anh chưa từng bỏ cuộc.

Không chỉ có tiếng sáo, những sự kiện kỳ quái liên tục xảy ra. Trên án thư của Hàn Mục bất ngờ xuất hiện những mảnh vải đen thuộc về y phục của quân "Hắc Kỳ". Trong chén rượu của hắn thỉnh thoảng lại có một cánh hoa mẫu đơn khô. Sự hiện diện âm thầm của Tiêu Lạc như một bóng ma lởn vởn quanh Hàn Mục, khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên.

Đỉnh điểm là vào một buổi sớm, khi Nhược Vy mở bát cơm hẩm hiu được đưa qua khe cửa, nàng bàng hoàng thấy bên dưới lớp cơm là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích – vật đính ước của mẹ nàng đã bị Hàn Mục tịch thu từ lâu.

Lòng Nhược Vy dâng lên một luồng nhiệt nóng bỏng. Hắn đã đột nhập vào kho báu của vương phủ, lấy lại vật này cho nàng. Hành động này không chỉ là sự ngông cuồng, mà còn là lời thề nguyền bảo vệ đầy mãnh liệt.

Hàn Mục phát hiện ra việc kho báu bị đột nhập thì nổi trận lôi đình. Hắn lao vào U Minh Viện, túm lấy tóc Nhược Vy, ép nàng nhìn vào chiếc trâm ngọc.

"Hắn vào được đây sao? Hắn đã gặp nàng rồi đúng không?!" Hàn Mục gầm lên, sự ghen tuông làm mờ mịt lý trí của hắn.

Nhược Vy nhìn phu quân của mình bằng một nụ cười nhạt, đôi mắt nàng lần đầu tiên ánh lên tia sáng của sự chiến thắng:

"Vương gia, ngài có quyền lực, có quân đội, nhưng ngài mãi mãi không bao giờ có được sự sợ hãi của tôi nữa. Vì tôi biết, bóng tối ngoài kia đang thuộc về anh ấy."

Hàn Mục run lên vì giận dữ. Hắn chợt nhận ra, trong trò chơi trốn tìm này, hắn mới là kẻ đang bị bủa vây. Tiêu Lạc không chỉ muốn cứu người, mà còn muốn hủy hoại sự bình tĩnh của hắn trước khi tung ra đòn quyết định.