MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của Kẻ Phản NghịchChương 11

Dục Vọng Của Kẻ Phản Nghịch

Chương 11

776 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa đêm ấy như muốn gột rửa cả vương triều, nhưng lại không thể xóa đi mùi máu tanh nồng nặc trong mật thất. Tiêu Lạc đã thoát đi như một bóng ma sau trận hỗn chiến, để lại Nhược Vy sụp đổ giữa đống rơm khô, y phục vương đầy máu của kẻ phản nghịch.

Khi Hàn Mục bước vào mật thất, ánh đuốc trên tay hắn rọi sáng gương mặt thê tử – người đang nhìn hắn bằng ánh mắt vô hồn, đôi môi vẫn còn sưng mọng và vương vệt máu khô của một nụ hôn tội lỗi.

"Nàng giỏi lắm, Thẩm Nhược Vy."

Giọng Hàn Mục bình thản đến đáng sợ. Hắn không gào thét, không đập phá. Hắn bước tới, nắm lấy mái tóc đẫm nước mưa của nàng, ép nàng phải đứng dậy. Sự lạnh lẽo từ bàn tay hắn khiến nàng rùng mình, nhưng nỗi đau trong lòng đã khiến nàng tê liệt.

"Nàng dùng thân xác mình để nuôi dưỡng một con hổ, rồi lại dùng nước mắt để tiễn biệt nó sao?" Hàn Mục cười nhạt, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì sự sỉ nhục. "Ta đã đánh giá thấp lá gan của nàng rồi."

Hắn lôi nàng ra khỏi hầm đá, mặc cho gấu váy của nàng lê lết trên bùn đất và sỏi đá. Quân lính đứng dạt sang hai bên, không ai dám ngẩng đầu nhìn vị phu nhân cao quý đang bị sỉ nhục công khai. Hàn Mục đưa nàng thẳng về phía "U Minh Viện" – nơi hoang phế nhất của phủ Nhiếp chính vương, nơi vốn dĩ dành cho những kẻ phạm tội không thể dung thứ.

Hắn ném nàng vào gian phòng trống không, ẩm thấp. Tiếng cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, tiếng khóa sắt loảng xoảng như bản án tử cho cuộc đời nàng.

"Kể từ hôm nay, nàng không còn là Thẩm phu nhân nữa." Hàn Mục đứng sau cánh cửa gỗ, giọng nói vọng vào đầy cay độc. "Nàng sẽ sống ở đây, trong bóng tối và sự cô độc, cho đến khi ta treo đầu của Tiêu Lạc lên trước cửa phòng này để nàng nhìn cho rõ."

Nhược Vy ngã quỵ xuống sàn gỗ mục nát. Căn phòng chỉ có một ô cửa sổ nhỏ tít trên cao, hắt xuống chút ánh sáng nhợt nhạt. Nàng không khóc, trái lại, nàng khẽ đưa tay lên chạm vào đôi môi mình. Vị máu của Tiêu Lạc dường như vẫn còn đó, ấm nóng và mãnh liệt. Hắn đã thoát được, đó là tia hy vọng duy nhất để nàng tiếp tục tồn tại trong cái lăng mộ sống này.

Suốt một tuần sau đó, Nhược Vy bị giam lỏng hoàn toàn. Thức ăn chỉ là những bát cơm hẩm hiu được đưa qua khe cửa. Hàn Mục không xuất hiện, nhưng sự hiện diện của hắn bao trùm lên từng hơi thở của nàng qua những cuộc truy quét quân "Hắc Kỳ" rầm rộ bên ngoài.

Nhưng điều khiến Hàn Mục điên tiết nhất không phải là việc Tiêu Lạc trốn thoát, mà là việc hắn không thể bẻ gãy được ý chí của Nhược Vy. Dù bị giam cầm trong điều kiện khắc nghiệt, nàng vẫn giữ vẻ thanh cao, lặng lẽ như một nhành lan trong bóng tối. Sự im lặng của nàng chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một kẻ kiêu ngạo như hắn.

Vào một đêm trăng khuyết, Hàn Mục lại tìm đến. Hắn bước vào phòng, mang theo mùi rượu và sự cuồng nộ. Hắn nhìn Nhược Vy đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, vẻ đẹp của nàng dưới ánh trăng mờ ảo càng trở nên thoát tục và gợi cảm một cách đầy đau đớn.

Hắn bước tới, thô bạo xoay người nàng lại, đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy bả vai mảnh dẻ.

"Nàng vẫn còn nhớ hắn sao? Hắn đã bỏ rơi nàng để chạy lấy mạng, vậy mà nàng vẫn còn giữ cái vẻ thanh khiết này cho ai xem?"

Hàn Mục cúi xuống, nụ hôn của hắn mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu tàn bạo. Hắn muốn xóa đi dấu vết của Tiêu Lạc trên cơ thể nàng, muốn nàng phải khóc lóc, phải van xin. Nhưng Nhược Vy chỉ nhắm mắt, cơ thể nàng lạnh ngắt như một tảng băng, không một chút phản kháng, cũng không một chút hưởng ứng.

Sự vô cảm của nàng như đổ thêm dầu vào lửa. Hàn Mục nghiến răng, hắn đẩy nàng xuống giường, hơi thở dồn dập đầy thú tính:

"Ta sẽ cho nàng biết, ai mới là chủ nhân của nàng!"