MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của Kẻ Phản NghịchChương 10

Dục Vọng Của Kẻ Phản Nghịch

Chương 10

853 từ · ~5 phút đọc

Cả ngày hôm sau, Nhược Vy sống như một kẻ mất hồn. Mỗi bước chân của nàng trên hành lang vương phủ đều nặng nề như đeo đá. Lời hẹn của Tiêu Lạc—"Tối mai hãy đến hậu hoa viên"—cứ vang vọng trong đầu nàng như một hồi chuông cảnh báo về sự hủy diệt, nhưng cũng đầy rẫy sự cám dỗ của tự do.

Đêm xuống, trời đất chuyển mình, cơn mưa đầu mùa đổ ập xuống kinh thành, xóa nhòa mọi dấu vết. Nhược Vy lấy cớ mệt mỏi để đuổi hết cung nữ ra ngoài. Nàng thay một bộ y phục bằng vải thô sẫm màu, khoác thêm chiếc áo choàng sờn cũ mà nàng đã giấu kín từ lâu.

Nàng lén lút đi qua những dãy hành lang hun hút, tránh né ánh đèn của lính tuần tra. Cơn mưa xối xả giúp nàng che giấu tiếng bước chân, nhưng cái lạnh thấm vào da thịt khiến nàng không ngừng run rẩy. Khi đến được cửa mật thất dưới gốc đại cổ thụ, nàng thấy bóng dáng nam nhân ấy đã đứng đợi sẵn trong màn mưa.

Tiêu Lạc đứng đó, thanh trường kiếm trên lưng hắn lạnh lẽo dưới ánh chớp. Hắn không còn là kẻ thoi thóp trong mật thất, mà đã trở lại là một vị thủ lĩnh kiêu hùng của "Hắc Kỳ". Nhưng ngay khi thấy dáng nhỏ bé của Nhược Vy, sự lạnh lùng trên gương mặt hắn lập tức tan chảy.

"Cô thực sự đã đến." Hắn bước tới, kéo nàng vào trong mật thất để tránh cơn mưa dữ dội.

Mật thất hôm nay không còn mùi ẩm mốc, mà nồng đậm mùi của sự biệt ly. Tiêu Lạc không nói nhiều, hắn lấy ra một chiếc túi vải nhỏ, bên trong là những lọ thuốc quý và một tấm bản đồ.

"Quân của tôi đã đợi sẵn bên ngoài tường thành. Nhược Vy, đây là cơ hội cuối cùng. Cô đi cùng tôi, chúng ta sẽ sống một đời lưu vong nhưng tự do. Hoặc cô ở lại đây, làm một phu nhân cao quý nhưng chết dần chết mòn trong lồng vàng."

Nhược Vy nhìn vào bàn tay đang chìa ra của hắn. Bàn tay ấy đầy vết sẹo, nhuốm máu kẻ thù, nhưng lại là bàn tay duy nhất từng sưởi ấm tâm hồn nàng. Nàng ngước mắt nhìn hắn, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài trên má.

"Tôi..."

Chưa kịp dứt lời, một tiếng động lớn vang lên phía cửa hầm. Một mũi tên xé gió lao tới, sượt qua vai Tiêu Lạc, cắm phập vào vách đá.

"Có kẻ phản nghịch! Bắt lấy chúng!"

Tiếng hô hoán của quân lính Nhiếp chính vương nổ ra ngay sát bên ngoài. Hàn Mục không hề lơ là, hắn đã đặt bẫy và chờ đợi giây phút này.

Tiêu Lạc nghiến răng, hắn nhanh tay kéo Nhược Vy ra sau lưng, thanh kiếm trong tay hắn tuốt khỏi vỏ, sáng loáng dưới ánh chớp. "Cô trốn vào góc sâu nhất! Tuyệt đối không được ra ngoài!"

Cuộc chiến nổ ra chớp nhoáng và tàn khốc. Tiêu Lạc như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, hắn vung kiếm chém gục những kẻ lao vào mật thất. Máu bắn tung tóe lên những bức tường đá lạnh lẽo, lên cả tà áo trắng của Nhược Vy.

Trong lúc hỗn loạn, Tiêu Lạc bị một vết chém sâu ở cánh tay. Hắn lùi lại, hơi thở dồn dập, máu từ vết thương chảy ra đỏ thẫm. Nhược Vy không kiềm lòng được, nàng lao ra ôm lấy hắn, dùng vạt áo của mình cố sức bịt vết thương cho hắn.

"Anh không được chết! Đừng bỏ tôi lại!" Nàng gào lên trong tiếng mưa gào thét.

Tiêu Lạc nhìn nàng, nụ cười của hắn lúc này thật bi tráng. Hắn đột ngột buông kiếm, dùng bàn tay đẫm máu nâng gương mặt nàng lên, rồi cúi xuống hôn nàng mãnh liệt.

Đó là một nụ hôn nồng đậm hương vị của máu, vị mặn của nước mắt và sự tuyệt vọng tột cùng. Môi hắn càn quét mọi hơi thở của nàng, như thể muốn khảm sâu hình bóng nàng vào tâm khảm trước khi đối diện với cái chết. Trong khoảnh khắc ấy, Nhược Vy cảm nhận được sự bùng nổ của mọi cảm xúc kìm nén suốt bao năm qua. Nàng không còn sợ hãi, không còn tội lỗi, nàng chỉ muốn tan chảy vào người đàn ông này.

Hắn dứt ra, thì thầm giữa hơi thở đứt quãng: "Sống sót... Nhược Vy. Tôi sẽ trở lại đón cô. Bằng bất cứ giá nào."

Hắn đẩy mạnh nàng vào khe đá hẹp phía sau đống rơm, rồi cầm kiếm lao ra ngoài cửa hầm để thu hút toàn bộ hỏa lực của binh lính, để lại Nhược Vy gào khóc không thành tiếng trong bóng tối tăm tối nhất của mật thất.

Sự bộc phát của nụ hôn và sự hy sinh của Tiêu Lạc chính thức khép lại giai đoạn "âm thầm" để mở ra một chương mới đẫm máu và thù hận giữa ba người.