MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của Kẻ Phản NghịchChương 9

Dục Vọng Của Kẻ Phản Nghịch

Chương 9

837 từ · ~5 phút đọc

Tẩm điện của Nhiếp chính vương rộng lớn đến rợn người. Ánh nến đã tàn từ lâu, chỉ còn lại lò sưởi tỏa ra chút hơi nóng âm ỉ và mùi trầm hương nồng đậm khiến Nhược Vy cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Hàn Mục đã ngủ say trên giường lớn sau một ngày dài truy quét quân phản loạn, nhưng ngay cả khi ngủ, đôi lông mày của hắn vẫn nhíu chặt đầy đe dọa.

Nhược Vy nằm trên chiếc ghế dài kê sát cửa sổ, đôi mắt nàng mở trừng trừng nhìn vào bóng đêm. Nàng lo cho Tiêu Lạc. Vết thương của hắn chưa lành, nếu hắn cố gắng rời khỏi phủ trong trạng thái đó, hắn sẽ bị lính canh xé xác ngay lập tức.

Cộc.

Một tiếng động cực khẽ vang lên từ phía bậu cửa sổ gỗ. Nhược Vy giật mình, tim nàng đập loạn xạ. Nàng nín thở, từ từ ngồi dậy. Một bàn tay to lớn, chai sạn đột ngột thò vào từ bóng tối, nhẹ nhàng che lấy miệng nàng trước khi nàng kịp phát ra âm thanh nào.

Mùi máu tanh trộn lẫn với hơi sương đêm và mùi cỏ dại... là hắn!

"Đừng sợ, là tôi." Tiêu Lạc thì thầm, giọng khàn đặc bên tai nàng. Hắn khéo léo lách người qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, nhảy vào bên trong một cách êm ái như một con báo đen.

Nhược Vy nhìn nam nhân trước mặt mà không dám tin vào mắt mình. Hắn điên rồi! Đây là tẩm điện của Hàn Mục, nơi được canh phòng cẩn mật nhất vương phủ. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa, nàng thấy khuôn mặt hắn tái nhợt, lớp băng gạc ở hông lại thấm đẫm một màu đỏ sẫm.

"Anh... sao anh lại đến đây? Anh muốn chết sao?" Nhược Vy thầm thì bằng giọng run rẩy, đôi bàn tay nàng nắm chặt lấy vạt áo đen của hắn như muốn đẩy hắn ra ngoài, lại như muốn giữ chặt lấy.

Tiêu Lạc không trả lời, hắn nhìn chằm chằm vào những vết đỏ hằn trên cổ nàng – dấu tích từ bàn tay bạo lực của Hàn Mục lúc tối. Ánh mắt hắn rực lên một ngọn lửa giận dữ và xót xa. Hắn vươn tay, những ngón tay thô ráp khẽ lướt qua vết bầm đó, một sự mơn trớn vụng về nhưng đầy dịu dàng.

"Hắn làm đau cô?"

Nhược Vy lắc đầu, nước mắt chực trào: "Tôi không sao. Anh mau đi đi, nếu hắn thức giấc..."

"Tôi đến để đưa cô đi." Tiêu Lạc đột ngột ngắt lời, bàn tay hắn di chuyển xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của nàng. "Tôi không thể để người phụ nữ cứu mạng mình bị giam cầm trong cái lồng thối nát này."

Nhược Vy sững sờ. Đi cùng hắn? Từ bỏ danh phận phu nhân để trở thành một kẻ phản nghịch bị truy nã? Sự điên rồ này khiến nàng run sợ, nhưng cái nắm tay của Tiêu Lạc lại mang đến một sức mạnh mà nàng chưa từng cảm nhận được.

Trong bóng tối, Tiêu Lạc bất ngờ kéo nàng vào lòng. Hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương thanh khiết mà hắn đã khao khát suốt ba ngày qua trong mật thất tối tăm. Đôi môi hắn nóng rực chạm vào làn da nhạy cảm của nàng, bắt đầu từ gáy rồi dần di chuyển lên vành tai.

"Nhược Vy..." Hắn gọi tên nàng bằng một âm thanh trầm thấp, đầy nhục dục và khát khao chiếm hữu. "Cô là của tôi. Kể từ lúc cô chọn cứu tôi, mạng của chúng ta đã bện chặt vào nhau rồi."

Nụ hôn của hắn không còn là sự đe dọa như những lần trước, mà là một sự nồng nàn đầy tội lỗi. Nhược Vy cảm thấy toàn thân mình nhũn ra, hơi ấm của hắn thiêu đốt mọi rào cản lý trí. Nàng vô thức vòng tay qua cổ hắn, đáp lại sự cuồng nhiệt hoang dã ấy.

Đột nhiên, từ phía giường lớn, Hàn Mục khẽ trở mình, tiếng vải lụa sột soạt vang lên.

Cả hai đông cứng người lại. Nhược Vy nhìn về phía phu quân đang ngủ say, rồi lại nhìn kẻ phản nghịch đang ôm chặt lấy mình. Trong bóng tối của tẩm điện vương phủ, một cuộc ngoại tình nguy hiểm và điên rồ nhất thế gian đang diễn ra ngay dưới mũi của kẻ quyền lực nhất triều đình.

Bàn tay Tiêu Lạc trượt xuống eo nàng, siết chặt, đôi mắt hắn nhìn nàng như muốn nuốt chửng.

"Mai tôi sẽ đi. Nếu cô chọn tôi, tối mai hãy đến hậu hoa viên."

Hắn buông nàng ra, lách mình qua cửa sổ và biến mất vào màn đêm nhanh như lúc xuất hiện, để lại Nhược Vy đứng thẫn thờ giữa phòng, trái tim nàng vẫn còn đập cuồng loạn theo nhịp thở của kẻ vừa rời đi.