Lồng ngực Nhược Vy thắt lại khi nghe câu nói của Hàn Mục. Hơi thở hắn phả vào mặt nàng, nồng nặc mùi quyền lực và sự áp chế. Bàn tay hắn đang siết chặt eo nàng, mạnh đến mức nàng cảm tưởng như xương cốt mình sắp vỡ vụn. Sau lưng nàng, bên trong mật thất, Tiêu Lạc đang nấp trong bóng tối với thanh đao đã tuốt khỏi vỏ. Chỉ một giây sơ hở, máu sẽ đổ ngay tại đây.
"Vương gia... ngài đang nghi ngờ thiếp thân điều gì?" Nhược Vy ép mình phải nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt nàng phủ một lớp sương mờ như thể bị xúc phạm sâu sắc.
Hàn Mục không trả lời ngay. Hắn đưa mũi lại gần hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu như loài thú săn mồi đang xác nhận dấu vết. Mùi thuốc trị thương nồng đậm mà nàng vừa bôi cho Tiêu Lạc vẫn còn vương trên đầu ngón tay nàng, ám vào vạt áo lông cáo trắng.
"Mùi thuốc này... rất giống loại mà quân y thường dùng cho những vết thương do kiếm gây ra." Hàn Mục gằn giọng, ánh mắt hắn di chuyển về phía cánh cửa hầm đá vẫn còn khép hờ. "Tránh ra, để ta xem bên trong nàng giấu thứ gì."
Hắn đẩy nàng sang một bên, bước chân dứt khoát hướng về phía mật thất.
"Hàn Mục!"
Nhược Vy hốt hoảng hét lên, nàng lao tới ôm chặt lấy cánh tay hắn, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể để níu kéo. Quân lính xung quanh kinh ngạc sững sờ, chưa từng thấy phu nhân vốn dĩ luôn cam chịu lại có hành động bộc phát như vậy.
Hàn Mục dừng lại, ánh mắt đầy sát khí nhìn xuống nàng: "Nàng đang bao che cho hắn?"
"Không phải!" Nhược Vy run rẩy, nước mắt trào ra nơi khóe mi, nàng cố gắng dùng chút tỉnh táo cuối cùng để xoay chuyển tình thế. "Trong đó... chỉ là sự nhục nhã của thiếp mà thôi."
Hàn Mục nhíu mày: "Nhục nhã?"
Nhược Vy quỳ thụp xuống đất, nắm lấy vạt áo đen của hắn, giọng nàng vỡ òa như thể đã kìm nén quá lâu: "Vương gia cưới thiếp về chỉ để hành hạ, ba tháng qua thiếp sống không bằng chết trong căn phòng lạnh lẽo đó. Thiếp... thiếp đã lén giấu những vò rượu mạnh ở đây. Thiếp vào đây chỉ để uống rượu, để quên đi sự ghẻ lạnh của ngài. Nếu ngài muốn vào đó để thấy thê tử mình say sưa, nhếch nhác như một kẻ điên... thì cứ việc vào đi!"
Nàng vừa nói vừa nấc lên, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt. Đây là một canh bạc liều lĩnh. Nàng biết Hàn Mục là kẻ cực kỳ coi trọng thể diện.
Hàn Mục nhìn xuống thê tử đang run rẩy dưới chân mình. Sự kiêu ngạo của một kẻ chinh phục khiến hắn khựng lại. Hắn nhìn cánh cửa hầm tăm tối, rồi nhìn vào dáng vẻ thảm hại của Nhược Vy. Mùi thuốc ban nãy, có lẽ nào là mùi của loại rượu thuốc mà nàng dùng để xoa dịu nỗi đau? Hay nàng đang nói dối?
Sự nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng lòng tự trọng của Nhiếp chính vương không cho phép hắn bị cuốn vào một trò hề trước mặt thuộc hạ.
"Đủ rồi!" Hàn Mục lạnh lùng quát, hắn cúi xuống nắm lấy vai nàng, kéo mạnh nàng đứng dậy. "Thẩm Nhược Vy, nàng là phu nhân của phủ Nhiếp chính vương, đừng làm những chuyện mất mặt như thế này thêm một lần nào nữa."
Hắn quay sang viên đội trưởng lính canh, ra lệnh bằng giọng thô bạo: "Kéo quân ra ngoài. Đóng cửa hậu hoa viên lại. Đêm nay phu nhân sẽ ở lại tẩm viện của ta, không được phép rời đi nửa bước."
Nhược Vy bàng hoàng. Hàn Mục lôi nàng đi một cách dứt khoát về phía tẩm cung chính. Nàng quay đầu nhìn lại, ánh đuốc chập chờn lướt qua cửa hầm mật thất. Nàng biết Tiêu Lạc vẫn đang ở đó, nhìn theo bóng lưng nàng bị kẻ thù của hắn mang đi.
Đêm đó, trong tẩm điện nguy nga nhưng lạnh lẽo, Hàn Mục ép Nhược Vy phải ngồi cạnh giường nhìn hắn xử lý công vụ. Hắn không chạm vào nàng, nhưng sự hiện diện của hắn là một hình phạt tinh thần nặng nề.
Nhược Vy nằm co quắp trên chiếc ghế dài, đôi mắt hướng về phía cửa sổ đen kịt. Nàng thầm nguyện cầu cho Tiêu Lạc đủ tỉnh táo để rời khỏi mật thất ngay trong đêm nay, khi lính canh đang lơ là. Nhưng trái tim nàng lại thắt lại khi nghĩ đến việc nếu hắn đi rồi, có lẽ cả đời này nàng sẽ không bao giờ được gặp lại người duy nhất khiến nàng cảm thấy mình còn đang sống.
Hơi thở của kẻ phản nghịch dường như vẫn còn nóng rực bên tai nàng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh băng của người phu quân đang ngồi cách đó không xa.