Tiếng hô hoán của quân lính và tiếng xích sắt va chạm vào nhau loảng xoảng khiến không khí trong mật thất đông cứng lại. Nhược Vy cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ hoảng loạn, đôi môi tái nhợt run rẩy nhìn về phía cửa đá đang đóng chặt.
Tiêu Lạc nhanh như chớp vươn tay dập tắt ngọn nến. Bóng tối ụp xuống, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập của hai con người đang ép sát vào nhau. Hắn một tay siết chặt eo nàng, tay kia rút thanh đoản đao ra khỏi vỏ, tiếng kim loại rít nhẹ nghe thật ghê người.
"Suỵt..." Hắn ghé sát tai nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Đừng thở mạnh."
Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề của Hàn Mục đã dừng lại ngay giữa hậu hoa viên, ngay phía trên đỉnh đầu họ. Giọng hắn lạnh lùng, âm u như vọng ra từ cõi chết:
"Ba ngày rồi. Một kẻ trọng thương không thể bay lên trời, cũng không thể độn thổ. Các ngươi nói với ta là đã lục soát kỹ khu vườn này, vậy mùi máu vương trên những cánh hoa mẫu đơn từ đâu mà có?"
"Bẩm Vương gia... có lẽ là máu của thuộc hạ khi vây bắt hắn..." Viên đội trưởng lính canh run rẩy đáp.
Chát! Một tiếng tát nảy lửa vang lên.
"Lũ ngu ngốc! Ta ngửi thấy mùi của hắn. Hắn vẫn ở đây, đang nhìn chúng ta từ một góc tối nào đó." Giọng Hàn Mục rít qua kẽ răng. "Xới tung từng tấc đất lên cho ta. Cả những hầm đá, hầm rượu cũ, không được bỏ sót bất kỳ kẽ hở nào!"
Trong mật thất, Nhược Vy cảm nhận được bàn tay Tiêu Lạc đang siết chặt lấy vai mình. Nàng có thể thấy được sự căng thẳng tột độ từ những khối cơ bắp rắn chắc của hắn. Nếu bị phát hiện lúc này, cả hai sẽ không có đường lui.
Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nỗi sợ của nàng qua chút ánh sáng lờ mờ. Tiêu Lạc biết, nếu hắn bị bắt, hắn có thể chết một cách oanh liệt trên chiến trường, nhưng người phụ nữ này sẽ phải chịu nỗi nhục nhã và sự tra tấn còn đáng sợ hơn cái chết.
Tiếng đập phá vang lên ngay phía trên cửa hầm. Quân lính bắt đầu chặt bỏ những dây leo chằng chịt đang che phủ lối vào mật thất. Nhược Vy nhắm nghiền mắt, nàng vô thức bấu chặt lấy vạt áo thô của Tiêu Lạc.
"Hàn Mục!" Nhược Vy đột ngột thầm thì, rồi nàng đẩy mạnh Tiêu Lạc vào sâu trong góc tối của hầm đá, nơi những tảng băng cũ chưa tan hết tạo thành một bức tường tự nhiên. "Trốn ở đó, tuyệt đối không được ra ngoài!"
Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở và chỉnh đốn lại y phục xộc xệch. Nàng không thể ngồi đây chờ chết, nàng phải bước ra ngoài để đánh lạc hướng hắn.
Nhược Vy bước về phía cửa hầm, đôi bàn tay trắng muốt run rẩy chạm vào lẫy đá. Khi cánh cửa vừa hé mở, ánh sáng đuốc chói lòa cùng không khí lạnh lẽo của đêm tối ập vào mặt nàng.
"Ai đó?" Một toán lính đồng thanh hô lên, chĩa thẳng giáo mác vào lối vào.
Nhược Vy bước ra, gương mặt nàng thanh tú nhưng lạnh nhạt, đôi mắt mang theo vẻ mệt mỏi và pha chút giận dữ. Nàng nhìn thẳng vào Hàn Mục – người đang đứng hiên ngang giữa vòng vây quân lính với chiếc áo bào đen thêu rồng vàng uy nghiêm.
"Vương gia đại giá quang lâm hậu hoa viên đêm muộn thế này, rốt cuộc là muốn tìm kẻ nghịch tặc, hay là muốn kiểm tra xem thê tử của ngài có lén lút làm điều gì khuất tất?"
Hàn Mục nheo mắt, ánh nhìn của hắn sắc sảo như muốn xuyên thấu qua lớp áo choàng lông cáo của nàng. Hắn bước chậm rãi về phía Nhược Vy, mỗi bước chân của hắn đều như nện vào trái tim đang đập loạn của nàng.
Hắn dừng lại trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức Nhược Vy có thể thấy được sự hoài nghi hằn sâu trong đôi mắt hắn. Hàn Mục đưa bàn tay đeo nhẫn ngọc thạch vuốt nhẹ lên gò má nàng, một cái chạm mang tính chiếm hữu hơn là âu yếm.
"Nhược Vy, nàng không ngủ được sao? Lại còn ở một mình trong căn hầm bỏ hoang này?"
"Trong phòng quá ngột ngạt, thiếp thân chỉ muốn tìm chút không gian tĩnh lặng để tịnh tâm." Nàng bình thản đáp, dù bàn tay giấu trong tay áo đang siết chặt đến trắng bệch. "Chẳng lẽ ngay cả quyền được thở trong vương phủ này, thiếp cũng không có?"
Hàn Mục im lặng, hắn nhìn vào cánh cửa mật thất vẫn còn khép hờ sau lưng nàng, rồi lại nhìn vào đôi môi đang run rẩy của thê tử. Hắn đột ngột vươn tay, kéo mạnh nàng vào lòng mình, một bàn tay luồn vào mái tóc nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn.
"Nàng có mùi rất lạ, Nhược Vy." Hắn thì thầm, giọng điệu đầy sự đe dọa. "Mùi của thuốc trị thương, và mùi của... một nam nhân khác."
Bên trong mật thất, Tiêu Lạc đang cầm chặt thanh đoản đao, mắt hắn rực lên sát khí khi nhìn qua khe cửa hờ thấy cảnh Nhược Vy bị Hàn Mục khống chế. Chỉ cần Hàn Mục bước thêm một bước nữa, hoặc làm hại nàng, hắn sẽ lao ra liều mạng.
Trò chơi trốn tìm này, bắt đầu trở nên đẫm máu.