Mật thất tối tăm trở thành thế giới duy nhất mà Nhược Vy cảm thấy mình thực sự hiện hữu. Bên ngoài kia, nắng vẫn rạng rỡ trên những mái ngói cong vút của vương phủ, nhưng bên trong lòng nàng, mọi thứ đã dần thuộc về bóng tối ẩm mục này—nơi có một nam nhân đang dùng ánh mắt rực lửa để thiêu đốt mọi lễ nghi đạo đức của nàng.
Tiêu Lạc đã có thể ngồi vững. Hắn tựa lưng vào vách đá, một chân co lên, tư thế phóng khoáng như một vị tướng giữa chiến trường dù đang mang đầy thương tích. Nhược Vy ngồi đối diện hắn trên chiếc ghế gỗ mục nát nàng lén mang vào. Giữa họ là một ngọn nến leo lét, ánh sáng mỏng manh hắt bóng hai người lên tường đá, hòa quyện vào nhau như một.
"Cô vẫn chưa trả lời tôi," Tiêu Lạc phá vỡ sự tĩnh lặng, giọng hắn trầm thấp, vang vọng. "Một tiểu thư cành vàng lá ngọc như cô, tại sao lại bị gả cho một kẻ máu lạnh như Hàn Mục? Hắn đối đãi với cô ra sao?"
Nhược Vy cúi đầu, đôi ngón tay thon dài đan siết vào nhau. Nàng khẽ cười, một nụ cười đầy chua chát.
"Với hắn, tôi chỉ là một chiến lợi phẩm. Cha tôi từng đứng sai hàng ngũ, Hàn Mục cưới tôi để vừa trả thù, vừa để giám sát những tàn dư của thế lực cũ. Đêm tân hôn, hắn nói... hắn ghê tởm dòng máu của tôi."
Tiêu Lạc cau mày, bàn tay hắn vô thức siết chặt thành nắm đấm. Một sự phẫn nộ vô hình dâng lên trong lòng kẻ phản nghịch. Hắn đã thấy nhiều sự tàn nhẫn trên chiến trường, nhưng việc giam cầm một người phụ nữ trong sự khinh miệt và ghẻ lạnh lại khiến hắn cảm thấy nực cười.
"Kẻ có mắt như mù," hắn gằn giọng. "Hắn sở hữu một viên ngọc quý nhưng lại muốn đập nát nó chỉ để thỏa mãn lòng kiêu hãnh hẹp hòi."
Nhược Vy ngước nhìn hắn, ánh mắt nàng long lanh như chứa cả một hồ nước mùa thu. "Còn anh? Tại sao anh lại trở thành 'Hắc Kỳ'? Tại sao lại chọn con đường nhuốm máu này?"
Tiêu Lạc im lặng hồi lâu. Hắn nhìn ngọn nến đang tan chảy, ký ức về những ngôi làng bị lửa thiêu rụi và những tiếng khóc xé lòng của dân đen ùa về.
"Tôi không chọn con đường này, là triều đình của chồng cô đã đẩy tôi vào đó. Khi người thân của cô bị sát hại chỉ vì một sắc lệnh vô lý, cô sẽ hiểu rằng cầm kiếm lên là cách duy nhất để không phải quỳ xuống."
Hắn vươn tay ra, lần này không phải để đe dọa. Những ngón tay thô ráp của hắn khẽ lướt qua gò má mịn màng của Nhược Vy, chậm rãi và đầy trân trọng.
"Chúng ta đều là những kẻ bị thế giới này bỏ rơi, Nhược Vy ạ. Cô bị nhốt trong nhung lụa, tôi bị nhốt trong thù hận."
Cái chạm ấy khiến Nhược Vy run lên. Đó không phải là sự run rẩy vì sợ hãi, mà là sự chấn động của một tâm hồn đã quá lâu không được sưởi ấm. Nàng không né tránh, trái lại còn vô thức nghiêng đầu, nương tựa vào lòng bàn tay ấm nóng của hắn.
Trong giây phút ấy, mọi rào cản về thân phận phu nhân cao quý và kẻ tội đồ đều tan biến. Chỉ còn lại hai linh hồn cô độc đang tìm thấy sự đồng điệu trong bóng tối của mật thất.
"Tiêu Lạc..." Nàng thầm thì tên hắn, âm thanh dịu dàng như một lời mời gọi.
Tiêu Lạc nhìn đôi môi mọng đang mấp máy của nàng, cổ họng hắn khô khốc. Bản năng của một kẻ hoang dã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết mình không nên chạm vào nàng sâu hơn, nhưng sự yếu đuối và tin cậy trong ánh mắt Nhược Vy giống như một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến một kẻ liều mạng như hắn cũng sẵn lòng gục ngã.
Hắn nhích lại gần, hơi thở nóng hổi của hắn phả lên trán nàng. "Nếu một ngày tôi đi, cô có đi cùng tôi không?"
Nhược Vy sững người. Câu hỏi ấy quá nặng nề, quá điên rồ. Nàng nhìn vào đôi mắt thăm thẳm của hắn, thấy trong đó một tương lai bấp bênh đầy máu và gió, nhưng cũng thấy cả sự tự do mà nàng hằng khao khát.
Trước khi nàng kịp trả lời, một tiếng động lớn từ phía hậu hoa viên vọng lại. Tiếng xích sắt, tiếng quát tháo của Hàn Mục vang lên rền trời.
"Lục soát lại một lần nữa! Ngay cả một con kiến cũng không được lọt lưới!"
Hàn Mục đã trở lại, và sự nghi ngờ của hắn đang tiến gần hơn bao giờ hết.