MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của Kẻ Phản NghịchChương 5

Dục Vọng Của Kẻ Phản Nghịch

Chương 5

812 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai le lói lách qua những kẽ hở hẹp trên trần mật thất, rọi lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Tiêu Lạc đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức sau một đêm chống chọi với cơn sốt. Lúc này, trông hắn không còn vẻ hung dữ của một thủ lĩnh phản quân, mà chỉ là một nam nhân đầy thương tích với đôi chân mày vẫn nhíu chặt ngay cả trong giấc mộng.

Nhược Vy lén lút quay lại mật thất vào buổi sớm tinh sương. Nàng mang theo một bát cháo nóng giấu trong giỏ hoa. Nhìn nam nhân nằm đó, nàng không tự chủ được mà đưa tay ra, định gạt đi lọn tóc bết mồ hôi trên trán hắn.

"Ưm..."

Tiêu Lạc khẽ cựa mình, đôi mắt sắc lẹm mở trừng trừng, bàn tay theo bản năng chộp lấy cổ tay Nhược Vy trước khi nàng kịp chạm vào. Hắn thở dốc, phải mất vài giây để nhận ra người trước mặt là ai.

"Lại là cô." Hắn buông tay nàng ra, giọng khàn đặc vì khát.

"Ăn chút gì đi, anh cần sức để vết thương mau lành." Nhược Vy lúng túng đưa bát cháo về phía hắn.

Tiêu Lạc nhìn bát cháo, rồi lại nhìn nàng. Hắn không cầm lấy bát mà đột ngột hỏi: "Tại sao cô lại làm vậy? Một phu nhân quyền quý như cô, đáng lẽ phải ghét cay ghét đắng những kẻ phá hoại sự bình yên của triều đình như tôi chứ?"

Nhược Vy hạ mắt, khẽ khuấy bát cháo, giọng nàng man mác buồn: "Bình yên sao? Trong phủ này làm gì có bình yên. Chỉ có quyền lực và sự giả dối thôi. Những kẻ như anh... ít nhất còn được sống thật với khát vọng của mình."

Hắn bật cười, tiếng cười khàn đục nghe thật xót xa. "Khát vọng? Khát vọng của tôi là thấy đầu của Hàn Mục treo trên cổng thành. Cô cứu tôi, chẳng lẽ cô không sợ tôi giết chồng cô sao?"

Nhược Vy sững người. Câu hỏi của hắn như một nhát dao đâm thẳng vào thực tế nghiệt ngã. Nàng và Hàn Mục chỉ có danh nghĩa thê thiếp, nhưng dù sao hắn cũng là phu quân của nàng. Tuy nhiên, khi nghĩ đến sự lạnh lùng và tàn nhẫn của Hàn Mục, trái tim nàng bỗng trở nên chai sạn.

"Nếu hắn chết, tôi cũng sẽ được tự do." Nàng thầm thì, câu nói ấy như dành cho chính mình hơn là cho hắn.

Tiêu Lạc sững sờ trước câu trả lời của nàng. Hắn nhìn thấy một nỗi uất nghẹn lớn lao ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng kia. Hắn vươn tay cầm lấy bát cháo từ tay nàng, ngón tay hắn vô tình lướt qua lòng bàn tay nàng, để lại một cảm giác râm ran.

"Tự do không dễ dàng như cô nghĩ đâu, Nhược Vy." Hắn vừa ăn vừa quan sát nàng. "Nhưng nếu ngày đó đến, tôi sẽ không để cô phải chết cùng hắn."

Câu hứa hẹn của một kẻ phản nghịch nghe thật viển vông, nhưng trong thâm tâm Nhược Vy, nó lại mang một sức nặng kỳ lạ. Nàng bắt đầu tò mò về thế giới bên ngoài vương phủ, về những cuộc chiến và những lý tưởng mà hắn đang theo đuổi.

Nàng ngồi đó, lặng lẽ nhìn hắn ăn. Sự thương hại ban đầu giờ đây đã bắt đầu biến chuyển thành một thứ tình cảm phức tạp hơn. Nàng thấy mình bị thu hút bởi sự hoang dã, bất cần và cả nỗi đau giấu kín trong ánh mắt hắn.

"Vết thương của anh... đã đỡ hơn chưa?" Nàng lên tiếng phá tan sự im lặng, mắt nhìn vào mảng băng trắng bắt đầu thấm chút dịch hồng.

"Cô quan tâm sao?" Tiêu Lạc đặt bát xuống, ánh mắt hắn trở nên nóng rực hơn khi nhìn nàng. Hắn đột ngột vươn tay, kéo nhẹ dải lụa thắt eo y phục của nàng, khiến Nhược Vy giật mình lùi lại.

"Đừng..." Nàng thảng thốt.

Hắn không buông ra, ngược lại còn dùng lực kéo nàng sát vào lồng ngực mình. "Cô cứu tôi, chăm sóc tôi, lại còn muốn tôi giết chồng cô. Nhược Vy, cô đang đùa với lửa đấy. Một khi ngọn lửa này bùng lên, nó sẽ thiêu cháy cả danh phận phu nhân của cô."

Nhược Vy run rẩy, hơi thở dồn dập. Khoảng cách giữa họ gần đến mức nàng có thể thấy rõ những tia máu trong mắt hắn. Nàng biết mình đang lấn sâu vào một mối quan hệ cấm kỵ và đầy nguy hiểm, nhưng một phần trong nàng lại không muốn rời xa hơi ấm lạ lẫm này.

Sự thương hại là một liều thuốc độc, và Nhược Vy nhận ra mình đã lỡ uống cạn từ lúc nào không hay.