909 từ · ~5 phút đọc
Ánh đèn neon của quán bar "Obsession" bị nhòe đi bởi những vệt mưa xối xả đập vào lớp cửa kính sát đất. Bên trong, không gian đặc quánh mùi hương diên vĩ trộn lẫn với vị rượu mạnh nồng nàn. Lâm Uyển ngồi ở góc khuất nhất của quầy pha chế, mái tóc đen dài hơi ẩm ướt rủ xuống đôi vai gầy mỏng manh. Cô vừa mất đi vị trí nhạc công chính thức trong dàn nhạc vì gã chỉ huy đồi bại muốn dùng "quy tắc ngầm" để đổi lấy cơ hội. Chiếc hộp đàn violin đặt bên cạnh ghế ngồi như một lời nhắc nhở về ước mơ đang vỡ vụn của cô.
Lâm Uyển nâng ly Martini, chất lỏng lạnh lẽo trôi xuống cổ họng nhưng không dập tắt được ngọn lửa phẫn uất trong lòng. Đúng lúc đó, một hơi thở nam tính mang theo mùi gỗ đàn hương và khói thuốc đắt tiền xâm chiếm không gian quanh cô.
Phó Cận Ngôn đã quan sát người phụ nữ ấy từ lâu. Trong cái hang ổ của những kẻ săn tìm lạc thú này, cô hiện lên như một nốt nhạc sai nhịp – thanh khiết, u uất và đầy vẻ mời gọi sự tàn phá. Anh vừa kết thúc một cuộc họp gia đình ngột ngạt về chuyện hôn nhân đại sự, và anh cần một thứ gì đó để giải tỏa cơn thịnh nộ đang âm ỉ dưới lớp áo vest thủ công phẳng phiu.
"Rượu ở đây không dành cho những cô gái muốn khóc." – Giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung đầy quyền lực vang lên sát bên tai Lâm Uyển.
Cô quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm như hố đen, dường như có thể nhìn thấu mọi sự yếu đuối của cô. Người đàn ông trước mặt quá hoàn hảo, từ sống mũi cao thẳng đến đôi môi mỏng khép chặt đầy bạc bẽo. Sự cô độc trên người anh ta đồng điệu với cô một cách kỳ lạ. Lâm Uyển cười nhạt, đôi mắt hơi lờ đờ vì men rượu: "Nếu tôi không khóc, mà muốn làm chuyện khác thì sao?"
Một sự thách thức ngây thơ. Phó Cận Ngôn nhướn mày, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ rệt chậm rãi đặt lên mu bàn tay đang run rẩy của cô. Sự tiếp xúc ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng Lâm Uyển. Anh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho bartender thanh toán, rồi kéo cô đứng dậy.
Cơn mưa ngoài kia vẫn tầm tã, nhưng trong chiếc xe Rolls-Royce đang lao nhanh về phía khách sạn trung tâm, không khí lại nóng rực đến mức khó thở. Phó Cận Ngôn ép cô vào góc ghế da, nụ hôn đầu tiên giáng xuống mãnh liệt như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự phòng bị cuối cùng của Lâm Uyển. Cô đáp trả bằng sự tuyệt vọng, bằng khát khao muốn quên đi thực tại đau khổ.
Cánh cửa phòng Tổng thống tại khách sạn Grand đóng sầm lại, cũng là lúc mọi xiềng xích lý trí bị cắt đứt. Phó Cận Ngôn thô bạo đẩy cô lên giường, đôi mắt anh đỏ rực dưới ánh đèn mờ. Trong ánh sáng vàng vọt, làn da trắng ngần của Lâm Uyển hiện lên như một tấm lụa quý báu. Anh bắt đầu tháo bỏ cà vạt, từng cử động đều toát lên vẻ dã tính của một kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất.
Tiếng vĩ cầm trong tâm trí Lâm Uyển bỗng chốc vang lên những nốt cao vút, dồn dập khi bàn tay anh chạm vào làn da cô. Đó là một sự va chạm trần trụi, đầy bản năng và không chút che giấu. Anh siết chặt eo cô, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống hõm cổ, lan dần xuống đôi xương quai xanh thanh mảnh. Lâm Uyển cong người, tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng khi cảm nhận được sức mạnh áp đảo của người đàn ông lạ mặt.
Đêm đó, bản giao hưởng của họ không có nốt nhạc nào êm dịu. Chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính, tiếng nhịp tim đập loạn xạ và sự hòa quyện cuồng nhiệt của hai linh hồn đang cố bám lấy nhau để thoát khỏi sự cô đơn cùng cực. Phó Cận Ngôn chiếm lấy cô một cách độc đoán, như thể muốn khảm sâu hình ảnh này vào xương tủy, còn Lâm Uyển, cô buông xuôi trong vòng tay anh, để mặc cho dục vọng dẫn dắt mình vào một cõi mê hoặc mà cô chưa từng biết tới.
Khi ánh bình minh đầu tiên nhen nhóm, Lâm Uyển tỉnh dậy với cơ thể rã rời. Nhìn người đàn ông vẫn đang chìm trong giấc ngủ say bên cạnh, sự bẽ bàng và lòng tự trọng vụn vỡ bỗng chốc ùa về. Cô vội vàng mặc lại quần áo, nhìn vào ví của mình chỉ còn lại xấp tiền lẻ cuối cùng – thành quả của buổi biểu diễn đường phố vài ngày trước. Cô đặt toàn bộ chúng lên bàn trang điểm, bàn tay run rẩy viết lại vài chữ rồi lặng lẽ rời đi, không hề hay biết mình vừa đánh thức một con thú dữ sẽ không bao giờ buông tha cho cô trong những ngày sắp tới.