MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 2

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 2

883 từ · ~5 phút đọc

Phó Cận Ngôn tỉnh dậy khi ánh nắng vàng nhạt của buổi sớm đã len lỏi qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt góc cạnh của anh. Cánh tay anh quờ sang bên cạnh theo bản năng, nhưng chỉ chạm phải lớp ga giường lạnh ngắt và nhăn nhúm. Người đàn bà đêm qua đã biến mất, không một dấu vết, chỉ còn lại mùi hương diên vĩ thoang thoảng xen lẫn mùi gỗ đàn hương của anh vẫn còn vương vấn trong không trung.

Anh ngồi dậy, mái tóc hơi rối rũ xuống trán, lồng ngực săn chắc vẫn còn hằn lại vài vết cào nhẹ - minh chứng cho sự cuồng nhiệt đầy nổi loạn của cô nhạc công ấy. Một nụ cười nửa miệng đầy tà tứ hiện lên trên môi anh. Thú vị thật, đây là lần đầu tiên có một người dám rời khỏi giường anh trước khi anh cho phép.

Nhưng nụ cười ấy chợt tắt ngấm khi ánh mắt anh dừng lại ở chiếc bàn trang điểm gỗ mun cạnh giường. Trên mặt bàn, một xấp tiền lẻ mệnh giá không đồng đều nằm ngay ngắn dưới một lọ hoa. Anh bước tới, ngón tay dài thon gọn nhấc tờ giấy nhỏ đặt cạnh xấp tiền lên.

"Kỹ năng của anh rất tốt, nhưng tôi chỉ còn bấy nhiêu. Coi như phí phục vụ đêm qua. Đừng tìm tôi."

Phó Cận Ngôn nhìn chằm chằm vào dòng chữ thanh mảnh, rồi nhìn lại xấp tiền lẻ tổng cộng chưa đến năm trăm nghìn đồng. Một luồng khí lạnh lẽo đột ngột tỏa ra từ người anh, khiến không khí trong căn phòng Tổng thống như đóng băng. Anh – người nắm giữ huyết mạch của ngành vận tải biển, kẻ mà chỉ cần một cái gật đầu có thể xoay chuyển cả thị trường tài chính, giờ đây lại bị một người phụ nữ lạ mặt coi như loại "trai bao" rẻ tiền ở quán bar?

"Chết tiệt!" – Anh gầm nhẹ, bàn tay siết chặt mẩu giấy khiến nó nát vụn. Cơn giận dữ bị sỉ nhục hòa lẫn với một sự hưng phấn kỳ lạ chưa từng có. Cô ta nghĩ năm trăm nghìn này có thể mua đứt một đêm của Phó Cận Ngôn sao?

Anh nhấc điện thoại, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng: "Trợ lý Lâm, trong vòng hai mươi bốn giờ, tra toàn bộ camera khu vực Bar Obsession và khách sạn Grand. Tìm bằng được người phụ nữ mang theo hộp đàn violin đêm qua. Cho dù cô ta có chui xuống đất, cũng phải đào lên cho tôi."

Hai ngày sau.

Tại trụ sở tập đoàn Phó Thị, Lâm Uyển đứng trước sảnh lớn với bộ trang phục công sở đơn giản nhưng vẫn không giấu được đường cong thanh thoát. Sau đêm điên rồ đó, cô đã dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại để mua một bộ đồ mới, hy vọng tìm được công việc nhạc công cho quỹ nghệ thuật do Phó Thị tài trợ. Cô cần tiền để trang trải cuộc sống và quan trọng hơn là để chạy trốn khỏi ký ức về hơi ấm nồng cháy của người đàn ông lạ mặt kia.

Cô được nhân sự dẫn vào phòng họp lớn để phỏng vấn thực lực. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Lâm Uyển hít một hơi thật sâu, ôm chặt cây đàn trong lòng và bước vào. Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên nhìn người ngồi ở vị trí trung tâm, đôi chân cô bỗng chốc nhũn ra, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Phó Cận Ngôn đang ngồi đó, trong bộ vest đen thủ công quyền lực, đôi chân dài vắt chéo đầy ung dung. Anh không nhìn vào hồ sơ, mà đôi mắt sâu thẳm ấy đang khóa chặt lấy cô, môi nhếch lên một độ cong đầy nguy hiểm. Ánh mắt anh chậm rãi lướt từ khuôn mặt đang tái nhợt của cô xuống đôi môi sưng mọng, rồi dừng lại ở bàn tay đang run rẩy của cô.

"Tên?" – Anh hỏi, giọng trầm đục mang theo sự áp bức tuyệt đối.

"Lâm... Lâm Uyển." – Cô lắp bắp, cảm giác như quần áo trên người mình đang bị ánh mắt kia lột sạch.

Phó Cận Ngôn đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn làm việc, tiến sát về phía cô. Khoảng cách gần đến mức cô lại ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc đã ám ảnh cô suốt hai đêm qua. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, hơi nóng phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô rùng mình: "Cô Lâm, phí phục vụ của tôi đắt lắm. Năm trăm nghìn... e là chỉ đủ để mua một nụ hôn của tôi lúc này thôi."

Lâm Uyển lùi lại một bước, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi: "Tôi... tôi không biết anh là..."

"Cô không biết tôi là ai, nhưng cô đã dám dùng tôi cả một đêm." – Bàn tay anh đột ngột siết lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lồng ngực cứng rắn của mình ngay trước mặt các giám khảo khác đang ngơ ngác. "Bây giờ, chúng ta nên bàn về việc... cô định trả nợ phần còn lại thế nào đây?"