MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 3

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 3

897 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong phòng họp bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Những vị giám khảo khác nhìn nhau đầy kinh ngạc, rồi rất nhanh nhạy dưới cái nhìn sắc lạnh của Phó Cận Ngôn, họ lặng lẽ thu dọn hồ sơ và rút lui, khép lại cánh cửa gỗ nặng nề. Bây giờ, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Lâm Uyển và người đàn ông đang tỏa ra hơi thở đầy áp bức kia.

"Buông tôi ra..." – Lâm Uyển khẽ thốt lên, tay cô chống vào lồng ngực rắn chắc của anh, cố gắng tạo ra một khoảng cách an toàn.

Phó Cận Ngôn không những không buông, mà còn siết chặt cánh tay hơn, ép sát cơ thể mảnh mai của cô vào cạnh bàn họp dài. Anh cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang dao động dữ dội của cô, giọng nói khàn khàn: "Sao vậy? Lúc ở trên giường đêm đó, cô đâu có khách sáo như thế này? Cô gọi tên tôi, bám chặt lấy vai tôi... hay là vì tôi chưa nhận được đủ tiền, nên phục vụ chưa khiến cô hài lòng?"

"Tôi xin lỗi! Tôi thực sự không biết anh là Chủ tịch tập đoàn Phó Thị. Tôi chỉ nghĩ..." – Lâm Uyển nhắm chặt mắt, gương mặt nóng bừng vì hổ thẹn.

"Nghĩ tôi là loại đàn ông chỉ cần vứt vài đồng lẻ là có thể đuổi đi sao?" – Anh đưa tay lên, ngón cái thô ráp chậm rãi mơn trớn đôi môi đang run rẩy của cô, ép nó phải mở ra. "Lâm Uyển, trên đời này chưa có ai dám sỉ nhục tôi bằng cách đó. Cô là người đầu tiên, và cái giá phải trả không hề rẻ."

Anh buông cô ra, quay lại bàn lấy một bản hợp đồng đã soạn sẵn, thảy nhẹ lên mặt bàn. Lâm Uyển cầm lấy, đôi mắt cô mở to khi đọc từng dòng chữ: Hợp đồng nhạc công riêng cho Chủ tịch.

"Anh muốn tôi làm gì?" – Cô run giọng hỏi.

"Ban ngày, cô là nhạc công của quỹ nghệ thuật. Ban đêm, cô phải có mặt tại biệt thự của tôi bất cứ khi nào tôi cần. Cô sẽ kéo đàn cho tôi nghe, và... thực hiện mọi nghĩa vụ để bù đắp cho sự 'tổn thương' danh dự mà cô đã gây ra." – Anh thong thả ngồi xuống ghế, đôi mắt lướt qua đôi chân thon dài của cô một cách lộ liễu.

"Đây là ép người quá đáng! Tôi sẽ không ký." – Lâm Uyển siết chặt bản hợp đồng, quay lưng định rời đi.

"Bước ra khỏi cánh cửa này, không một dàn nhạc nào ở cái thành phố này dám nhận cô. Thậm chí, gã chỉ huy đã sàm sỡ cô... tôi cũng có thể khiến hắn biến mất hoàn toàn." – Giọng anh lạnh lùng vang lên sau lưng khiến cô khựng lại. "Nhưng nếu cô ký, tay của cô sẽ được bảo vệ bởi những bác sĩ giỏi nhất, và cô sẽ có sân khấu của riêng mình."

Lâm Uyển đứng chôn chân tại chỗ. Sự nghiệp của cô, ước mơ của cô, và cả gánh nặng cơm áo gạo tiền đang đè nặng. Cô quay lại, nhìn người đàn ông đang mỉm cười đầy đắc thắng kia. Anh ta là một con quỷ, một con quỷ biết chính xác điểm yếu của người khác.

"Tôi ký." – Cô thốt ra hai chữ nặng nề, cầm bút ký tên mình vào bản hợp đồng định mệnh.

Ngay khi cô vừa đặt bút xuống, Phó Cận Ngôn đã đứng dậy từ lúc nào. Anh bước tới sau lưng cô, một tay cầm lấy bản hợp đồng, tay kia luồn vào dưới mái tóc dài, áp sát khuôn mặt mình vào cổ cô, hít hà mùi hương diên vĩ dịu nhẹ.

"Rất tốt. Vậy thì buổi tập đầu tiên... bắt đầu ngay bây giờ."

Anh xoay người cô lại, đẩy cô ngồi lên mặt bàn họp bằng gỗ trơn nhẵn. Lâm Uyển hốt hoảng: "Anh làm gì vậy? Đây là văn phòng!"

"Văn phòng của tôi, quy tắc của tôi." – Anh tháo chiếc cà vạt sẫm màu, dùng nó quấn nhẹ lấy hai cổ tay của cô, cố định chúng lại.

Nụ hôn của anh rơi xuống mãnh liệt và tràn đầy tính chiếm hữu, không còn là sự thăm dò như đêm ở khách sạn, mà là sự khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Bàn tay anh luồn vào dưới vạt áo sơ mi mỏng manh của cô, lướt qua làn da mịn màng, khơi dậy những ký ức rạo rực của đêm mưa ấy. Lâm Uyển muốn chống cự, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí, nó run rẩy đón nhận sự đụng chạm của anh như một bản năng tự nhiên.

Trong không gian văn phòng sang trọng và yên tĩnh, tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người phụ nữ hòa quyện vào nhau. Chiếc váy công sở bị đẩy lên cao, phơi bày sự gợi cảm chết người. Phó Cận Ngôn nhìn cô, ánh mắt tràn đầy dục vọng và sự thỏa mãn: "Lâm Uyển, nhớ cho kỹ, từ nay về sau, tiếng đàn và cơ thể này chỉ thuộc về một mình tôi."