795 từ · ~4 phút đọc
Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đỗ xịch trước cổng biệt thự "Thanh Âm", một công trình kiến trúc biệt lập nằm cheo leo trên sườn đồi hướng ra biển. Lâm Uyển bước xuống xe, chân vẫn còn hơi run rẩy sau những gì xảy ra tại văn phòng. Cô ôm chặt chiếc hộp đàn như thể đó là thứ duy nhất bảo vệ mình khỏi sự xâm lấn của người đàn ông đang bước đi đầy ung dung phía trước.
Bên trong biệt thự, mọi thứ được bài trí tối giản nhưng cực kỳ xa hoa với tông màu xám lạnh và trắng. Điều khiến Lâm Uyển chú ý nhất là một căn phòng rộng lớn ở tầng hai với tường kính sát đất, nơi đặt một chiếc đàn Grand Piano đen láy và một giá nhạc chờ sẵn.
"Đây là nơi em sẽ làm việc." – Phó Cận Ngôn cởi áo vest, ném tùy ý lên ghế sofa, đôi tay bắt đầu nới lỏng khuy măng sét. "Và cũng là nơi em sẽ thực hiện nghĩa vụ mỗi đêm."
Lâm Uyển nhìn căn phòng trống trải, lòng dâng lên cảm giác bất an: "Anh... anh thực sự cần một nhạc công riêng đến thế sao? Với quyền lực của anh, bất cứ thiên tài nào cũng sẽ sẵn lòng phục vụ."
Phó Cận Ngôn khựng lại, đôi mắt anh trong phút chốc thoáng qua một tia mệt mỏi mà cô chưa từng thấy. Anh tiến lại gần quầy rượu, rót cho mình một ly Whisky không đá, chất lỏng hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn.
"Tôi bị mất ngủ mãn tính." – Anh nhấp một ngụm rượu, giọng trầm thấp hẳn đi. "Những nốt nhạc của em đêm đó ở Bar... là thứ duy nhất trong mười năm qua khiến tôi cảm thấy yên tĩnh. Nhưng chỉ tiếng đàn là chưa đủ, Lâm Uyển."
Anh đặt ly rượu xuống, bước tới đứng đối diện với cô. Dưới ánh trăng từ biển hắt vào, gương mặt anh đẹp đến mức nghẹt thở nhưng cũng đầy nguy hiểm. Anh vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, ngón tay dừng lại ở dái tai nhỏ nhắn.
"Tôi cần tiếng đàn của em để dẫn lối, và cần cơ thể em để đi vào giấc ngủ. Đừng cố hiểu tại sao, em chỉ cần ngoan ngoãn là được."
Đêm đó, Phó Cận Ngôn bắt Lâm Uyển kéo bản Chaconne của Bach. Tiếng vĩ cầm u buồn, da diết vang vọng trong không gian tĩnh mịch của biệt thự. Cô đứng bên cửa sổ, tà váy trắng bay nhẹ, trông như một thiên thần đang chịu tội. Phó Cận Ngôn nằm trên chiếc sofa lớn, nhắm mắt lắng nghe, nhưng hơi thở của anh không hề bình lặng.
Khi nốt nhạc cuối cùng tan biến, anh mở mắt, ánh nhìn rực cháy khóa chặt lấy dáng hình mảnh mai kia. Không một lời cảnh báo, anh đứng dậy, bế thốc cô lên từ phía sau.
"Dừng lại... tôi chưa chuẩn bị tâm lý..." – Lâm Uyển khẽ kêu lên, nhưng tiếng nói bị nuốt chửng bởi nụ hôn mang hương vị Whisky nồng đậm.
Anh đặt cô lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, nơi có mùi hương gỗ đàn hương bao phủ khắp nơi. Trong bóng tối, xúc giác trở nên nhạy cảm gấp bội. Phó Cận Ngôn không hề vội vàng, bàn tay anh chậm rãi lướt qua từng đường cong trên cơ thể cô, như thể đang thưởng thức một bản nhạc chậm (Adagio).
Sự chiếm hữu lần này mang một sắc thái khác – không còn là sự trừng phạt thô bạo như ở văn phòng, mà là một sự đòi hỏi sâu sắc, nồng nàn đến mức khiến Lâm Uyển cảm thấy tim mình đau nhói. Anh hôn lên đôi mắt nhắm nghiền của cô, lên những đầu ngón tay thường xuyên chạm vào dây đàn, rồi thì thầm bên tai cô bằng giọng nói khàn đặc dục vọng:
"Lâm Uyển, tiếng đàn của em rất hay... nhưng tiếng khóc của em khi ở dưới thân tôi còn tuyệt vời hơn thế."
Trong sự va chạm da thịt nóng bỏng, Lâm Uyển nhận ra một sự thật đáng sợ: Cô bắt đầu không còn bài xích sự đụng chạm của anh. Thậm chí, khi anh lấp đầy sự trống trải trong cô, cô đã vô thức vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự yếu đuối và khao khát sâu kín nhất. Đêm đó, trong biệt thự "Thanh Âm", lần đầu tiên sau mười năm, Phó Cận Ngôn đi vào giấc ngủ sâu, trong khi Lâm Uyển nằm trong vòng tay anh, lặng lẽ nhìn ánh trăng tàn, tự hỏi liệu bản giao hưởng này sẽ dẫn họ đi về đâu.