MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 5

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 5

1,133 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng sớm mai của vùng biển tràn vào phòng ngủ qua lớp rèm voan mỏng, tạo thành những dải sáng vàng nhạt nhảy mót trên tấm ga giường lộn xộn. Lâm Uyển tỉnh giấc bởi một cảm giác nặng nề đè ép bên hông. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một vòng tay rắn chắc như gọng kìm siết chặt cô lại, kéo sát vào một lồng ngực nóng rực.

Hơi thở đều đặn của Phó Cận Ngôn phả vào sau gáy cô, khiến những sợi lông tơ dựng đứng. Lâm Uyển nằm im, trái tim đập thình thịch. Ký ức về đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm: tiếng sóng vỗ rì rào ngoài kia hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của chính cô dưới sự khống chế của anh. Chưa bao giờ cô thấy mình yếu đuối và lệ thuộc đến thế.

"Dậy sớm vậy sao?" – Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng đặc trưng của đàn ông sau khi ngủ dậy vang lên.

Phó Cận Ngôn không mở mắt, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương da thịt tự nhiên trộn lẫn với mùi diên vĩ chưa kịp tan hết. Bàn tay anh không chịu nằm yên, bắt đầu luồn lách dưới lớp chăn mỏng, mơn trớn vùng bụng phẳng lì rồi dần di chuyển lên cao.

"Đừng... sáng sớm rồi..." – Lâm Uyển giữ lấy tay anh, giọng cô khản đặc.

Phó Cận Ngôn khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi không mang theo sự lạnh lùng. Anh lật người cô lại, ép cô nằm dưới thân mình. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn xoáy vào cô, chứa đựng một sự thỏa mãn khó giấu. "Em nên làm quen với việc này đi. Buổi sáng của tôi thường bắt đầu bằng việc vận động mạnh."

Anh cúi xuống, nụ hôn buổi sáng không hề nhẹ nhàng mà mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt. Lâm Uyển bị cuốn vào vòng xoáy dục vọng một lần nữa, cho đến khi cả hai đều đầm đìa mồ hôi dưới ánh nắng rạng rỡ. Sự khao khát của anh đối với cô giống như một loại nghiện ngập không có thuốc chữa, và cô, một cách vô thức, bắt đầu chìm đắm trong sự cuồng nhiệt ấy.

Sau khi "vận động" xong, Phó Cận Ngôn hào phóng cho phép cô nghỉ ngơi. Anh rời giường, thản nhiên phô diễn cơ thể hoàn hảo với những cơ bắp săn chắc trước mặt cô. Anh mặc chiếc áo choàng tắm, gọi điện cho trợ lý chuẩn bị bữa sáng và một bộ váy mới cho cô.

Tuy nhiên, sự yên bình ngắn ngủi ấy sớm bị phá vỡ. Trưa hôm đó, Phó Cận Ngôn đưa cô đến một buổi triển lãm nghệ thuật để ra mắt với tư cách là nhạc công đại diện của quỹ Phó Thị. Lâm Uyển mặc chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, trông thanh tú như một đóa hoa sen giữa hồ. Sự xuất hiện của cô bên cạnh người đàn ông quyền lực nhất thành phố ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Trong lúc Phó Cận Ngôn bận rộn tiếp chuyện với những đối tác cấp cao, Lâm Uyển lánh ra một góc hành lang vắng lặng để hít thở không khí. Đột nhiên, một giọng nói nhừa nhựa vang lên phía sau:

"Chào người đẹp. Không ngờ nhạc công mới của nhà họ Phó lại có nhan sắc thoát tục thế này."

Lâm Uyển quay lại và bắt gặp một người đàn ông trẻ tuổi với vẻ ngoài đào hoa nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự dung tục. Đó là Trình thiếu gia – một kẻ ăn chơi khét tiếng và cũng là đối thủ ngầm của Phó Cận Ngôn trong giới kinh doanh. Hắn tiến lại gần, phớt lờ khoảng cách lịch sự, ánh mắt không giấu giếm sự thèm khát khi nhìn quét qua bờ vai trần và khuôn ngực phập phồng của cô.

"Theo Phó Cận Ngôn thì được gì chứ? Hắn ta là một tảng băng không cảm xúc. Hay là qua đây với tôi? Tôi hứa sẽ khiến em... thăng hoa hơn nhiều." – Trình thiếu gia vừa nói vừa đưa tay định chạm vào cằm cô.

Lâm Uyển run lên vì ghê tởm, cô lùi lại: "Xin tự trọng, Trình thiếu gia."

"Tự trọng? Với một đứa con gái bán mình cho họ Phó như cô mà cũng nói chuyện tự trọng sao?" – Hắn cười khẩy, bước tới ép cô vào bức tường đá cẩm thạch, bàn tay thô bạo nắm lấy cổ tay cô.

Đúng lúc đó, một bàn tay khác, to lớn và mang đầy sức mạnh gân guốc, đột ngột túm lấy cổ áo Trình thiếu gia từ phía sau và nhấc bổng hắn ra ngoài. Phó Cận Ngôn xuất hiện với gương mặt lạnh lẽo như thể vừa bước ra từ địa ngục. Ánh mắt anh nhìn Trình thiếu gia không khác gì nhìn một vật thể chết.

"Cút ngay trước khi tôi bẻ gãy bàn tay vừa chạm vào cô ấy." – Giọng anh không cao, nhưng uy áp tỏa ra khiến kẻ đối diện phải rùng mình sợ hãi.

Trình thiếu gia lúng túng bỏ chạy sau vài câu đe dọa rỗng tuếch. Phó Cận Ngôn quay lại nhìn Lâm Uyển. Thay vì một lời an ủi, anh nắm chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với mình. Cơn ghen tuông bất chợt bùng phát khiến đôi mắt anh tối sầm lại.

"Em giỏi lắm, chỉ rời mắt một chút là đã khiến đàn ông phải vây quanh."

"Tôi không có..." – Lâm Uyển chưa kịp thanh minh đã bị anh kéo xềnh xệch về phía bãi xe.

Vừa vào trong chiếc xe Rolls-Royce với không gian kín đáo và sang trọng, Phó Cận Ngôn đã đẩy cô ngã xuống ghế sau. Anh khóa cửa xe, bàn tay thô bạo xé toạc một mảng ren trên váy cô.

"Tôi phải cho em nhớ kỹ, ai mới là chủ nhân của em."

Cơn giận dữ và dục vọng hòa quyện vào nhau. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, Phó Cận Ngôn chiếm lấy cô một cách điên cuồng, bỏ mặc sự van xin yếu ớt của cô. Mỗi một đụng chạm lúc này đều mang theo sự trừng phạt và đánh dấu chủ quyền. Lâm Uyển cay đắng nhận ra, trong mắt anh, cô mãi mãi chỉ là một món đồ chơi đắt giá, một bản giao hưởng mà anh có thể vò nát bất cứ lúc nào anh muốn. Nhưng đau đớn hơn cả, chính là việc cô nhận thấy mình đang run rẩy đón nhận sự thô bạo ấy bằng một loại khoái cảm tội lỗi không thể che giấu.