MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 6

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 6

1,009 từ · ~6 phút đọc

Tiếng động cơ xe Rolls-Royce êm ru lao đi trong màn đêm thành phố, đối lập hoàn toàn với bầu không khí đặc quánh, nồng nặc mùi vị của cuộc hoan lạc mang tính trừng phạt vừa diễn ra ở ghế sau. Lâm Uyển nằm nghiêng trên lớp da ghế cao cấp, mái tóc rối bời che khuất gương mặt đang nóng bừng vì hổ thẹn. Chiếc váy xanh ngọc bích đắt tiền giờ đây chỉ còn là những mảnh lụa rách nát, thảm hại bao bọc lấy cơ thể đầy những vết hằn đỏ do bàn tay của Phó Cận Ngôn để lại.

Phó Cận Ngôn đã ngồi lại vị trí cũ, anh thong thả cài lại từng chiếc khuy áo sơ mi, vẻ mặt lại trở về sự bình thản, lạnh lùng như chưa từng có cuộc điên cuồng vừa rồi. Anh liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy qua gương chiếu hậu, một chút cảm giác hối hận thoáng qua rất nhanh, rồi bị thay thế bởi sự chiếm hữu độc đoán.

"Mặc vào." – Anh ném chiếc áo vest thủ công của mình lên người cô, giọng nói đã lấy lại vẻ trầm ổn nhưng vẫn đầy uy lực.

Lâm Uyển im lặng, cô dùng chiếc áo to rộng của anh quấn chặt lấy mình. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bao vây lấy cô, như một cái lồng giam vô hình nhưng cũng mang lại cảm giác an toàn kì lạ giữa lúc cô đang tan nát nhất. Cô không khóc, vì cô biết nước mắt đối với người đàn ông này chỉ là chất xúc tác cho dục vọng.

Về đến biệt thự, Phó Cận Ngôn không đưa cô về phòng ngủ mà bế thốc cô lên, đi thẳng vào phòng tắm của phòng chính. Anh đặt cô ngồi lên bệ đá cẩm thạch mát lạnh, rồi tự tay xả nước vào bồn tắm lớn. Tiếng nước chảy róc rách làm dịu đi sự căng thẳng trong không gian.

"Cởi ra." – Anh ra lệnh ngắn gọn.

Lâm Uyển mím môi, tay siết chặt vạt áo vest: "Tôi tự làm được."

Phó Cận Ngôn không nói hai lời, anh tiến lại gần, gỡ từng ngón tay đang bướng bỉnh của cô ra. Ánh mắt anh dừng lại trên làn da trắng ngần giờ đây đầy những dấu vết do chính mình gây ra. Anh thở dài một hơi nhẹ, bế cô đặt vào bồn nước ấm ngập tràn tinh dầu hoa hồng. Bàn tay to lớn, vốn dĩ chỉ biết cầm bút ký những bản hợp đồng triệu đô, giờ đây lại vụng về cầm bông tắm, nhẹ nhàng chà xát làn da cho cô.

Sự dịu dàng đột ngột này khiến Lâm Uyển sững sờ. Cô nhìn anh, người đàn ông đang quỳ một gối bên cạnh bồn tắm, chăm sóc cô như một món bảo vật dễ vỡ. Ánh đèn phòng tắm tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, làm nhòa đi vẻ sắc sảo thường ngày trên gương mặt anh.

"Phó Cận Ngôn... anh thực chất coi tôi là gì?" – Cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Bàn tay anh khựng lại trong giây lát. Anh ngước mắt nhìn cô, đôi mắt thâm trầm như đại dương đêm: "Em là nhạc công của tôi. Là người duy nhất có thể dỗ dành giấc ngủ của tôi. Như vậy chưa đủ sao?"

Câu trả lời thực tế đến mức tàn nhẫn khiến tim Lâm Uyển thắt lại. Cô cười khổ, hóa ra vẫn chỉ là một công cụ.

Sau khi tắm xong, anh quấn cô trong chiếc khăn bông dày và bế cô ra giường. Nhưng thay vì tiếp tục đòi hỏi, anh lại đặt vào tay cô một chiếc hộp nhung màu đen sang trọng. Lâm Uyển nghi hoặc mở ra, bên trong là một chiếc vĩ cầm bằng gỗ cổ màu nâu đỏ, vân gỗ tinh xảo tỏa ra một vẻ đẹp vượt thời gian.

"Đây là chiếc vĩ cầm của Stradivarius. Tôi đã đấu giá nó từ Ý về." – Anh nói, giọng điệu thản nhiên như thể vừa tặng cô một món đồ chơi bình thường. "Đừng dùng cây đàn cũ kia nữa. Từ nay, hãy dùng nó để kéo nhạc cho một mình tôi nghe."

Lâm Uyển sững sờ. Đối với một người nhạc sĩ, đây là báu vật vô giá. Cô vuốt ve những dây đàn mảnh dẻ, cảm xúc trong lòng hỗn độn vô cùng. Anh sỉ nhục cô, chiếm hữu cô, nhưng cũng là người duy nhất nhìn thấy được giá trị nghệ thuật và ước mơ của cô.

"Kéo một bản nhạc đi. Bản nhạc mà em thích nhất." – Anh nằm xuống bên cạnh cô, gối đầu lên tay, chờ đợi.

Trong căn phòng tĩnh mịch, Lâm Uyển nâng cây đàn quý giá lên vai. Tiếng đàn vang lên, lần này không phải là sự u uất của Chaconne, mà là bản Salut d'Amour (Lời chào tình yêu) đầy ngọt ngào nhưng cũng tràn đầy nỗi ưu tư. Dưới ánh trăng, cô đẹp như một nữ thần âm nhạc đang hiến tế linh hồn mình.

Phó Cận Ngôn nhìn cô không chớp mắt. Anh kéo cô ngã vào lòng mình ngay khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc. Nụ hôn lần này không có sự thô bạo, không có sự trừng phạt, mà là một sự mơn trớn dịu dàng, sâu lắng. Anh luồn tay vào tóc cô, thì thầm: "Lâm Uyển, em thật sự là một liều thuốc phiện đắt giá..."

Đêm đó, họ quấn lấy nhau trong sự êm ái của tình dục và âm nhạc. Không có tiếng thét gào, chỉ có những tiếng thở dốc nồng nàn và những cái chạm nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước nhưng lại khơi dậy những đợt sóng ngầm mãnh liệt trong lòng cả hai. Lâm Uyển bắt đầu nhận ra, mình không chỉ nghiện cảm giác được anh bao bọc, mà còn bắt đầu khao khát hơi ấm từ trái tim dường như đã đóng băng của người đàn ông này.