941 từ · ~5 phút đọc
Bình minh trên biệt thự "Thanh Âm" chưa bao giờ yên ả được lâu. Khi Lâm Uyển còn đang chìm trong giấc ngủ chập chờn sau một đêm dài đắm chìm trong tiếng đàn và những nụ hôn nồng cháy của Phó Cận Ngôn, tiếng chuông cửa gấp gáp và tiếng quát tháo dưới sảnh đã đánh thức cô.
Phó Cận Ngôn đã rời giường từ sớm để xử lý công việc. Lâm Uyển vội vàng khoác tạm chiếc áo sơ mi lụa của anh, che đi những dấu vết ái ân còn đỏ rực trên bờ vai, rồi bước xuống cầu thang. Ngay lập tức, cô khựng lại. Giữa phòng khách sang trọng, một người phụ nữ trẻ trung, diện bộ váy haute couture màu đỏ rực rỡ đang đứng đó, gương mặt xinh đẹp tràn đầy sự kiêu kỳ và phẫn nộ.
Đó là Tống Giai Kỳ - đại tiểu thư của tập đoàn địa ốc Tống Thị, người được mệnh danh là "vị hôn thê" môn đăng hộ đối nhất của Phó Cận Ngôn trong các lời đồn đoán của giới thượng lưu.
Ánh mắt Tống Giai Kỳ quét qua Lâm Uyển từ đầu đến chân, dừng lại thật lâu ở chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình và đôi chân trần trắng ngần của cô. Một sự khinh bỉ tột cùng hiện rõ trong mắt cô ta.
"Hóa ra đây là 'nhạc công riêng' mà anh Cận Ngôn nhắc đến sao?" – Giai Kỳ cười lạnh, bước tới gần Lâm Uyển, mùi nước hoa nồng nặc lấn át cả mùi đàn hương thanh khiết trong nhà. "Nhìn cô giống một con chim sẻ đang cố trèo cao hơn là một nghệ sĩ đấy."
Lâm Uyển nén sự run rẩy, đứng thẳng người: "Tôi là ai không quan trọng, nhưng đây là nhà riêng của Phó tổng, nếu cô không có hẹn..."
"Nhà riêng?" – Giai Kỳ cắt ngang, cô ta vung tay giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Lâm Uyển khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo. "Cô lấy tư cách gì mà nói chuyện với tôi? Một thứ đồ chơi để giải tỏa cơn mất ngủ cho anh ấy mà cũng tưởng mình là chủ nhân cái nhà này à?"
Cái tát mạnh đến mức khóe môi Lâm Uyển rướm máu. Cô nhìn lên, đôi mắt không hề có sự khuất phục mà chứa đựng một sự kiên cường lạ lùng. Đúng lúc Tống Giai Kỳ định vung tay lần thứ hai, một bàn tay thép đã tóm chặt lấy cổ tay cô ta giữa không trung.
"Đủ chưa?" – Giọng nói của Phó Cận Ngôn vang lên, lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Anh không nhìn Tống Giai Kỳ, mà cúi xuống bế thốc Lâm Uyển dậy, đặt cô ngồi lên ghế sofa. Ngón tay anh dịu dàng lau đi vết máu ở khóe môi cô, nhưng ánh mắt nhìn về phía vị tiểu thư họ Tống lại chứa đựng sự sát mạc.
"Cận Ngôn, anh vì một con đàn bà thấp hèn này mà đối xử với em như vậy sao? Người lớn hai nhà đang bàn chuyện cưới hỏi..." – Giai Kỳ vừa run vừa nói, giọng run rẩy vì ghen tuông.
"Tôi chưa bao giờ đồng ý bất cứ cuộc hôn nhân nào." – Phó Cận Ngôn đứng dậy, thân hình cao lớn che khuất cả ánh nắng tràn vào từ cửa sổ. "Và đây là lần cuối cùng tôi nhắc lại: Bất cứ thứ gì thuộc về tôi, dù là một món đồ chơi, cũng không đến lượt cô chạm vào. Cút khỏi đây trước khi tôi đóng băng toàn bộ dự án của Tống Thị ở phía Nam."
Tống Giai Kỳ tái mặt, uất hận bỏ chạy. Không gian biệt thự trở lại sự tĩnh lặng, nhưng bầu không khí giữa hai người đã thay đổi. Lâm Uyển đẩy tay anh ra, cô đứng dậy với vẻ mặt bình thản đến đau lòng.
"Anh ta nói đúng, tôi chỉ là một thứ đồ chơi." – Cô nói, giọng nghẹn lại. "Phó Cận Ngôn, sự sỉ nhục của anh tôi có thể chịu, nhưng tại sao tôi phải chịu sự sỉ nhục từ những người phụ nữ của anh?"
Cơn giận của Phó Cận Ngôn bùng phát khi thấy cô muốn vạch rõ ranh giới. Anh không giải thích, cũng không dỗ dành, mà thô bạo ép cô vào bức tường đá cẩm thạch ngay cạnh giá nhạc.
"Em ghen sao?" – Anh gầm nhẹ, nụ hôn nồng nặc vị bạc hà giáng xuống, mạnh mẽ và đầy tính trừng phạt.
Lâm Uyển kháng cự, nhưng sức lực của cô chỉ như muối bỏ bể trước sự điên cuồng của anh. Anh xé toạc chiếc áo sơ mi lụa, phơi bày cơ thể mảnh mai đang run rẩy của cô dưới ánh sáng ban ngày rõ rệt. Không có sự lãng mạn, chỉ có sự chiếm hữu điên cuồng và đầy nhục dục để khẳng định quyền sở hữu. Anh muốn dùng nỗi đau và khoái cảm thể xác để xóa sạch đi sự kiên cường trong mắt cô, để cô nhớ rằng, dù thế giới ngoài kia có ra sao, trong căn phòng này, cô chỉ có thể thuộc về anh.
Trong lúc cuộc hoan lạc diễn ra kịch liệt, Lâm Uyển nhắm chặt mắt, nước mắt lăn dài. Cô nhận ra mình không chỉ đau vì cái tát của Tống Giai Kỳ, mà đau vì trái tim cô đang dần lún sâu vào một vũng bùn không lối thoát. Anh là người bảo vệ cô, nhưng cũng chính là người làm cô tổn thương sâu sắc nhất.